Cuộc đối thoại giữa Lão Tử và Karl Marx

ntsu

Gió lạnh đầu buồi
Karl Marx: "Thưa tiên sinh, các triết gia từ trước đến nay chỉ giải thích thế giới bằng nhiều cách khác nhau, nhưng vấn đề là phải thay đổi nó. Lịch sử loài người là lịch sử của đấu tranh giai cấp. Chúng ta phải hành động để xóa bỏ áp bức."

Lão Tử: "Ông muốn thay đổi thế giới? Thế giới vốn là một vật thiêng, không thể gượng ép mà làm được. Kẻ muốn làm thì sẽ hỏng, kẻ muốn nắm giữ thì sẽ mất. Tôi thấy vạn vật tự sinh tự diệt theo Đạo. Càng vùng vẫy, sợi dây càng thắt chặt."

Karl Marx: "Nhưng thưa Ngài, Đạo của Ngài có vẻ quá trừu tượng. Tôi nhìn thấy thực tế: mâu thuẫn giữa lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất. Đó là động lực thúc đẩy lịch sử tiến lên. Sự thay đổi là tất yếu khách quan, không phải là 'gượng ép' mà là sự bùng nổ của mâu thuẫn."

Lão Tử: "Sự thay đổi của ông là một vòng lặp của đối cực. Ông dùng sức mạnh để lật đổ sức mạnh, đó chính là hạt giống cho một sự áp bức mới. Người thuận theo Đạo thì 'thắng mà không kiêu, làm mà không cậy công'. Ông muốn đẩy bánh xe lịch sử, tôi lại muốn để nó tự quay về điểm xuất phát — sự giản đơn."

Karl Marx: "Tôi đồng ý rằng Nhà nước hiện tại là công cụ của giai cấp thống trị. Mục tiêu cuối cùng của tôi là một xã hội không giai cấp, không Nhà nước. Khi đó, sự quản lý con người sẽ được thay thế bằng sự quản lý các quá trình sản xuất."

Lão Tử: (Mỉm cười) "Ồ, ở điểm này chúng ta có chút tương đồng. Tôi cũng nói: 'Càng nhiều luật lệ, càng nhiều trộm cướp'. Nhưng cách của ông là dùng chính quyền lực để xóa bỏ quyền lực (chuyên chính vô sản). Tôi lại cho rằng: hãy để dân tự nhiên, không can thiệp (Vô vi). Khi người trên không ham muốn, dân tự chính trực. Khi người trên không làm gì, dân tự giàu lên."

Karl Marx: "Tự nhiên sao được khi tư liệu sản xuất nằm trong tay một nhóm nhỏ? 'Vô vi' của Ngài trong một xã hội tư bản chỉ giúp kẻ bóc lột càng thêm rảnh tay. Phải có một cuộc cách mạng để giành lại quyền làm chủ cho người lao động!"

***đối thoại về bản chất nhà nước

Lão Tử đọc 1 đoạn Đạo Đức Kinh: "Nước nhỏ, dân ít. Có khí cụ gấp chục gấp trăm sức người mà không dùng đến. Khiến dân coi trọng sự chết mà không đi xa. Tuy có thuyền xe mà không hề ngồi; tuy có binh khí mà không hề bày.

Khiến dân quay lại thời thắt nút dây mà dùng. Ăn thấy ngon, mặc thấy đẹp, ở thấy yên, tục thấy vui. Nước lân cận trông thấy nhau, tiếng gà tiếng chó nghe lẫn nhau, mà dân đến già chết cũng không qua lại. Đó là thời của Đức cực thịnh.
Karl Marx: (Gật đầu suy ngẫm) "Thưa Tiên sinh, tôi nghe thấy trong lời Ngài một bóng dáng của '******** nguyên thủy' – nơi không có sự tích lũy tư bản, không có sự bóc lột của bộ máy nhà nước cồng kềnh. Nhưng, thưa Ngài, Ngài đang đề nghị một sự 'thoái lui' lịch sử. Tại sao lại bỏ đi những khí cụ gấp trăm sức người? Lực lượng sản xuất phát triển chính là chìa khóa để giải phóng con người khỏi lao động khổ sai!"

Lão Tử: "Ông gọi đó là giải phóng, tôi gọi đó là xiềng xích. Khí cụ càng tinh xảo, tâm người càng xảo quyệt. Máy móc làm ra nhiều vật chất, nhưng lại sinh ra lòng tham không đáy. Một quốc gia lý tưởng là nơi con người tìm thấy sự tự đủ (tự túc) trong chính tâm hồn mình, chứ không phải trong sự dư thừa của kho bãi."

Karl Marx: "Nhưng nếu 'nước lân cận trông thấy nhau' mà không qua lại, làm sao chúng ta thiết lập được sự đoàn kết quốc tế của giai cấp vô sản? Một cộng đồng nhỏ bé và tách biệt như vậy sẽ dễ dàng bị nghiền nát bởi các đế quốc phương Tây với tàu hỏa và đại bác. Sự cô lập không phải là tự do, đó là sự yếu ớt trước quy luật biện chứng của lịch sử."

(Lão Tử im lặng, vì người ở tầng khác không thể hiểu được. Giống như loài nấm sống vào mùa hè không thể biết được mùa đông; cũng như côn trùng sống vài phút không thể hiểu trăm năm của đời người)
 

Có thể bạn quan tâm

Top