Một ng bạn mà e rất kính trọng đã từng nói với e như thế.
Vì có lẽ,
hơn ai hết,
ảnh hiểu được phần nào chuyện yêu đương vớ vẩn của e trong những năm gần đây.
Lần nọ,
e yêu một ng đến cạn kiệt tâm can,
nhưng rồi mọi thứ vỡ vụn, hì.
Khi ấy, e từng than trách ông trời vì đã ko thương e cho nên mọi thứ mới vỡ vụn như vậy.
Nhưng ảnh lại nói: "Vì ông trời thấy và nghe được những điều e ko thể, cho nên mới để e nhìn thấu 1 lần, trời thương mới được như vậy"
Sau đó,
e ____ đơn phương____ thích một ng kia.
Đôi lúc hơi nhớ nhớ, muốn giải thích hoặc giải bày gì đó, nhưng sợ phiền cho họ nên e chỉ đăng linh tinh vớ vẩn trên zl cá nhân để giải toả cảm xúc thôi.
A bạn kia biết e ko bình thường nên hỏi thăm, ảnh hỏi thì e kể thôi.
Sau khi kể rõ ngọn ngành, ảnh nói: "Biết vậy là tốt. Cứ giữ lấy đoạn tình cảm đó sao cho chân thành và tối giản nhất, rồi ông trời sẽ đền bù xứng đáng"
Thi thoảng,
e hay uống rượu một mình.
Và sẽ than với ảnh về sự cô độc.
Ảnh nói e ko cô độc, vì ít nhất là em vẫn còn rượu để uống và còn ảnh để than.
Ừ thì đúng là e ko cô độc, e chỉ cô đơn thôi. Những lúc e cảm thấy quá cô đơn, e thường sẽ:
- Nghe "một ai đó" hát, đọc lại vài câu chữ cũ, nghĩ lại vài kỉ niệm cũ.
- Xem phim hoặc clip của Vương Dương tùy theo tg rảnh rỗi ít hay nhiều.
- Nói chuyện với ng bạn mà e kính trọng để nghe những lời khuyên hữu ích.
- Uống rượu một mình, có cảm xúc thì làm vài câu thơ vớ vẩn.
- Chạy xe lang thang nhìn ngó phố phường hoặc ghé vài quán cf yêu thích.
Nói chung,
mỗi ng có mỗi cách khác nhau để vượt qua sự cô đơn.
Cách nào cũng được, miễn sao an toàn cho bản thân, ko gây hại cho xã hội và ko gây phiền cho ng khác là được.
"Cô đơn là trạng thái tối thượng của ng trưởng thành"
E vẫn đang cố gắng trưởng thành mỗi ngày đây.
Chẳng cần phải trưởng thành hơn ai cả, chỉ cần trưởng thành hơn bản thân mình ngày hôm qua là được.
Nay e hơi hơi cô đơn nên lên xàm viết nhảm, các bác đừng cười.
Mời các bác ăn cơm ^^