Lí do kg dám bật sếp là gì?

nếu con mày bệnh cha mẹ mày đau cần đi bệnh viện thì m cứ đưa bản lĩnh ra mà trả, tiền ít thì cho họ nằm phòng chung hoặc ra hành lang năm củng được.
bản lĩnh tao kg có nhưng cha mẹ con cái đau bệnh tao có tiền thanh toán và cho họ nằm phòng dịch vụ là được rồi.
bản lĩnh bán án cc gì đó tao nhường hết cho m. ok fen.
Lời nói của mày thất bại vl 😅😅😅
 
tao làm theo hướng dẫn của sếp, nhân chứng và bằng chứng còn đầy đủ, hôm qua bị nói tự ý làm. bực quá trưa nay tao đưa đơn nghỉ việc, lí do nghỉ việc "Tự thấy bản thân kg đủ năng lực" thì kg kí, lại nói êm êm xuôi xuôi là thế này, là thế kia.

nhiều thì kg dám nói, nhưng chi tiêu hằng ngày thì tao đã chuẩn bị sẵn cho 5-7 năm, nhưng chỉ sợ việc đột xuất xảy ra hoặc người nhà tao lại báo ra khoản nào đó thì bỏ bà.
Đù
Chọc cho sếp hộc máu chết chứ sao viết đơn
Kệ bà nó đéo dám đuổi đâu, đuổi kiện chết cụ nó luôn
Ngoài ra đéo giao tài liệu công việc thì cũng khủng hoảng kha khá
 
Lời nói của mày thất bại vl 😅😅😅
Rồi nó chuyển sang công kích cá nhân m tiếp thôi à, nó không hiểu m muốn nói điều gì đâu. Đi làm là 1 chấp nhận làm 2 là nghỉ chứ mẹ suy nghĩ bật là gì ? Đã đi làm là đi kiếm cơm kiếm chỗ nào phù hợp yếu chỗ nào nâng cấp chỗ đó chứ ăn no cay sếp là gì tốn sức. Như bản thân t sếp dell ưa t nghĩ kiếm chỗ khác. Không có chỗ nào làm ngon hết cả chỉ là bản thân m chịu nổi nhiệt không thôi.
 
tao trước:
gia đình cần tao chăm lo trong khi tao chưa tìm được cv nào mang lại thu nhập cao hơn.
Tao thấy bật sếp đéo mang lại được tích sự cặc gì.
Tao cũng là thằng năm ngoái bật sếp tanh tách bật nhiều cái lão ấy nói sai về mình, tức vãi Lồn xong thành ra sếp khó chịu. Hẹn về Vietnam gặp riêng giải thích, về gặp nói kiểu loz nào mình cũng thành người sai, mà mình sai thật. Nó là sếp mày nó có cách nói và giải thích khiến mày nghĩ là mày sai thât. Xém chút nữa anh em đéo làm việc chung nữa mà tao xưa là thằng về làm chung với sếp đầu tiên. Cuối năm sếp thương thưởng 100 củ tự nhiên thấy bật sếp làm lồn gì chả được cái tích sự gì. Sếp có nói gì sai kệ nhắm mắt cho qua, nghĩ trước khi nói/nhắn thì mày sẽ đéo tức nữa. Nghĩ tới cái lợi tương lai và cái hại trước mắt. Sếp là sếp mày, mai sau mày có làm sếp mày cũng đéo thích nhân viên mày bật mày đâu. Chịu khổ tí nếu sếp còn thương mày
 
mày nghĩ sao nói sếp tao kg biết gì? kg biết sao làm sếp? chẳng qua nhiều việc nên quên hay sao đó thôi. họ phải giỏi hơn mình thì mới là sếp mình chứ m.
cái tao bực là vấn đề trình bày mỗi lần họp, lần họp này muốn làm theo kiểu này, lần họp sau muốn làm theo kiểu sau, lần họp nữa muốn làm theo kiểu khác - tao nói sếp muốn làm như nào thì ghi và vẽ vào đây (tờ giấy) rồi tao làm theo.
tao làm y chang sếp vẽ và sếp ghi, vậy mà hôm qua giữa cuộc họp nói tao tự ý làm, tao ngồi im ru ko phản biện gì, kp tao sợ mà tao muốn giữ sĩ diện cho sếp và bọn kia củng biết tao đã làm theo đúng ý sếp ghi và vẽ rồi.
giờ nghỉ trưa tao soạn đơn nghỉ việc, kí và gửi onl luôn, hồi sau thấy nt giải thích "À việc đó là thế này thế kia, chú đừng nóng chú hiểu sai ý tao rồi", cứ kết tội linh tinh tao bực mình tao xin nghỉ rồi lại giải thích như này như kia, thật tao hết biết làm sao. mệt vãi.
làm cung ứng nhưng quản lý cả 1 nhóm dev thì theo chú hiểu là có hiểu nổi kỹ thuật không ?
 
Sự bật sếp hay mày phản kháng bất cứ một ai nhìn xâu xa chúng mày còn non kém.
+ Non kém về cái tinh thần( Tâm thức yếu)
+ Non kém về xã hội

Mình làm culi dưới đáy xã hội.
Bật sếp này thì vẫn còn sếp khác. Chẳng giải quyết đc gì.
Thầy záp nhìn nhận vấn đề ở bậc thầy rồi
 
Mình làm culi dưới đáy xã hội.
Bật sếp này thì vẫn còn sếp khác. Chẳng giải quyết đc gì.
đúng nà bạn của tôi ko nên bật xếp,chỉ nên phân tích cho xếp hiểu còn xếp ko hiểu kệ mé xếp,ko lại nói làm lính sao ko nói cho tao biết vấn đề đó.
Sw32QVi.fr.jpeg
 
Mày phân TÍCH cho sếp hiểu nghĩa là MÀY LÀ SẾP CỦA SẾP đấy
bậy nà tao chỉ phân tích tại sao em làm thế này,rồi anh có đồng ý cho em làm hay không thôi :D vì ổng không có chuyên môn và chưa rành logic mừng là vì ổng đã bị đuổi khỏi vị trí này.task giao thì 1 ngày là xong nhưng giải thích nữa ngày hoặc ko được làm cho đến khi có sự đồng ý của anh :D
 
đúng nà bạn của tôi ko nên bật xếp,chỉ nên phân tích cho xếp hiểu còn xếp ko hiểu kệ mé xếp,ko lại nói làm lính sao ko nói cho tao biết vấn đề đó.
Sw32QVi.fr.jpeg
Sếp muốn nói gì nói.
Miễn sao trả lương đủ là ok.
Mình làm culi thì mình không có ý kiến gì hết. 😀 😀 😀
 
Tỉnh thức là biết mình làm gì cho hợp lý đi làm thuê thì phải biết mục tiêu là gì?
+ Lợi ích của công ty
+ Lợi ích của cá nhân.
Em làm công nhân lương có 7tr thôi pác. Sếp nói gì em nghe đó.

Lương 70tr thì ý kiến ngta gọi là đóng góp xây dựng.
Còn e lương 7tr mà ý kiến ngta gọi là chống đối 🤣🤣🤣
 
Em làm công nhân lương có 7tr thôi pác. Sếp nói gì em nghe đó.

Lương 70tr thì ý kiến ngta gọi là đóng góp xây dựng.
Còn e lương 7tr mà ý kiến ngta gọi là chống đối 🤣🤣🤣
Lại phân biệt bất bình đẳng rồi thầy. Giống nhau hết. Lương cao hay thấp thì cũng là nhận và trao lợi ích cho cty và tổ chức
 
Sếp muốn nói gì nói.
Miễn sao trả lương đủ là ok.
Mình làm culi thì mình không có ý kiến gì hết. 😀 😀 😀
chúng ta là con người sống = việc chia sẻ thiện lành ôn hòa
ví dụ tôi nghi ngờ đây là bạn @Hoanggiap512
Hôm nay tôi muốn chia sẻ đến anh em trong group về trải nghiệm của tôi với một chất thức thần tên là Mescaline được mình tổng hợp trong lab
Lưu ý: Bài viết chỉ mang tính chất chia sẻ, không khuyến khích bất kỳ hành động sử dụng chất nào vì đây là chất được kiểm soát nghiêm ngặt và nằm trong danh mục quản lý chặt chẽ của nhiều quốc gia.
Tôi hòa 5 phần mười gam mescaline (500mg) vào nửa cốc nước.Chia làm 3 phần sau đó chờ kết quả.
Mescaline tác động với các serotonin ở dạ dày trước nên làm cho tôi có cảm giác nôn nao. Ở trong nghi lễ họ gọi đây là "Sự Thanh Tẩy". Đến 1 giờ vẫn chưa có gì quá mạnh xảy ra tôi tiếp tục push phase 2 + 420 sau đó 1 tiếng 30p tôi tiếp tục đẩy 1 shot nữa để chạm ngưỡng breakthough.
Nhưng tôi khá thất vọng vì đến 7 giờ sáng tôi vẫn chưa thấy gì quá nhiều, chỉ là những visual cortex nhẹ kiểu hoa văn hình học hay họa tiết fractals đối xứng chuyển động, tôi nghĩ mình đã fail rồi nhưng không.
7 giờ 22 phút sáng tôi quyết định đi ngủ sau 1 đêm chờ đợi.
. Sau đó mình chỉ thấy những sọc đen chạy lên
, khi bóng tối bao trùm và tôi buông mình xuống mặt phẳng của thực tại, một thế giới khác bắt đầu hiển lộ. Ngay trên trần nhà quen thuộc, những cấu trúc hình học thánh thiêng âm thầm trỗi dậy. Khởi đầu từ một tam giác đơn lẻ, rồi một hình khác chồng lấp lên tạo thành bông hoa lục giác rực rỡ. Những đóa hoa ấy không ngừng sinh sôi, xoay tròn theo một vũ điệu vĩnh cửu, kéo tôi vào một đường hầm thời gian vô tận nhưng đầy ánh sáng.
Trong khoảnh khắc đó, khái niệm về "tôi" bắt đầu rạn nứt. Cơ thể tôi không còn là những khối vật chất nặng nề, mà biến chuyển thành một dải năng lượng lung linh, huyền ảo. Tôi thấy mình dần trở nên trong suốt, rồi tan biến hoàn toàn vào dòng chảy năng lượng ấy. Tôi không còn nằm đó nữa; tôi chính là dải sáng kia.
Mọi thứ bắt đầu xoay chuyển với tốc độ khủng khiếp. Cơ thể tôi run lên tột độ trong sự cộng hưởng của vũ trụ. Ngay lúc đó, cái "van giảm áp" của não bộ dường như bị ngắt quãng đột ngột. Một luồng thông tin khổng lồ, nguyên thủy và thuần khiết tràn vào tâm trí tôi như một cơn lũ đại ngàn. Đó là thứ kiến thức không cần đến ngôn từ, vì mọi ngôn ngữ của nhân loại bỗng trở nên nghèo nàn và bất lực đến cùng cực trước sự vĩ đại này.
Sức nặng của chân lý ấy nghiền nát bản ngã của tôi thành cát bụi. Tôi chẳng còn là gì cả. Tôi không còn tên gọi, không còn quá khứ, không còn hình hài.
Giữa khoảng không vô định, góc nhìn của tôi thay đổi liên tục, không còn bị giới hạn bởi đôi mắt phàm trần. Lúc ấy, tôi đơn giản chỉ là "Cái Sự Biết". Tôi là một thể ý thức thuần túy đang trôi dạt, hòa làm một với nhịp đập của vũ trụ. Không có sự tách biệt giữa người quan sát và vật bị quan sát. Tôi là tất cả, và tất cả nằm trong tôi.
Một trải nghiệm vượt ngoài biên giới của ngôn từ, nơi mà sự im lặng chính là lời giải đáp duy nhất cho mọi câu hỏi của kiếp người.
Lúc đó mình hơi sợ, mình chịu không nổi, cảm giác như bị nghiền nát. Sau khi tan thành bụi mình đổi góc nhìn liên tục chính là cái sự biết đó, cái cảm giác đau vật lý đó không phải là ảo mà là cảm giác đau thật, chính não của bạn đang ra lệnh cho các dây thần kinh ngoại biên phát ra tín hiệu như thiêu đốt xương tủy.
Sau cú đó mình trải nghiệm kiểu đii cảnh. Mình sẽ viết như sau
Hành trình của tôi bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng chết chóc. Tôi thấy mình đứng giữa một vùng bình nguyên vô tận, nơi băng tuyết phủ trắng xóa và cái lạnh thấu xương xuyên qua từng thớ thịt. Cơ thể tôi lạnh lẽo đến mức cảm giác như dòng máu trong huyết quản cũng đang đông cứng lại. Tôi đang đi đâu giữa hư không lạnh lẽo này? Một sự cô độc tuyệt đối, nơi vạn vật đóng băng trong sự câm lặng của thời gian.
Nhưng rồi, thực tại ấy vỡ vụn.
Từ trong màn sương mờ đục của băng giá, một cấu trúc khổng lồ bắt đầu trồi lên, sừng sững và uy nghiêm: một tòa Kim Tự Tháp. Không gian đột ngột rung chuyển, sắc trắng của tuyết bị thiêu rụi bởi ánh mặt trời rực lửa của sa mạc. Tôi nhận ra mình đang đứng giữa lòng Ai Cập cổ đại.
Hàng ngàn con người đang phủ phục dưới chân công trình vĩ đại ấy, một bầu không khí u uất và kinh hoàng bao trùm. Cơ thể tôi không còn lạnh lẽo nữa; nó bùng lên như một ngọn đuốc sống. Cái nóng từ cát, từ mặt trời và từ chính dòng máu đang sôi sục khiến tôi ngộp thở.
Tôi không còn là một người quan sát xa lạ. Tôi đã rơi thẳng vào thời điểm của chín đại dịch kinh hoàng thời Pharaoh. Tôi là một kẻ khốn cùng, một người bệnh đang bị thiêu đốt bởi cơn sốt và sự trừng phạt của thần linh. Giữa những tiếng than khóc và sự sụp đổ của một đế chế, tôi cảm nhận được nỗi đau da diết của nhân loại—một nỗi đau nguyên thủy, nóng bỏng và rát bỏng như chính ngọn lửa đang vây hãm lấy thân xác mình.
Sự chuyển dịch từ cực lạnh sang cực nóng, từ sự cô độc băng giá sang sự hỗn loạn của lịch sử, chính là lúc tôi hiểu rằng: Ý thức không có biên giới, và nỗi đau hay sự giải thoát đều là những mặt khác nhau của cùng một đồng tiền vĩnh cửu.
Sau trải nghiệm này mình nhận ra. Self có thể tách khỏi góc nhìn, cái mà mình chạm tới chỉ là một mode của não, không phải chân lý tối thượng. Nhưng bạn có thể thấy nó powerful cỡ nào. Nó có thể tách khỏi self của bạn, tự sống 1 cuộc đời khác mà không cần bản thể của bạn. Nó cũng được xem như một trải nghiệm rất quý vì nó làm cho mình gắn kết với thực tại hơn, yêu những thứ nhỏ nhặt và ý nghĩa.
Cảm ơn mọi người đã đọc.
 
chúng ta là con người sống = việc chia sẻ thiện lành ôn hòa
ví dụ tôi nghi ngờ đây là bạn @Hoanggiap512
Hôm nay tôi muốn chia sẻ đến anh em trong group về trải nghiệm của tôi với một chất thức thần tên là Mescaline được mình tổng hợp trong lab
Lưu ý: Bài viết chỉ mang tính chất chia sẻ, không khuyến khích bất kỳ hành động sử dụng chất nào vì đây là chất được kiểm soát nghiêm ngặt và nằm trong danh mục quản lý chặt chẽ của nhiều quốc gia.
Tôi hòa 5 phần mười gam mescaline (500mg) vào nửa cốc nước.Chia làm 3 phần sau đó chờ kết quả.
Mescaline tác động với các serotonin ở dạ dày trước nên làm cho tôi có cảm giác nôn nao. Ở trong nghi lễ họ gọi đây là "Sự Thanh Tẩy". Đến 1 giờ vẫn chưa có gì quá mạnh xảy ra tôi tiếp tục push phase 2 + 420 sau đó 1 tiếng 30p tôi tiếp tục đẩy 1 shot nữa để chạm ngưỡng breakthough.
Nhưng tôi khá thất vọng vì đến 7 giờ sáng tôi vẫn chưa thấy gì quá nhiều, chỉ là những visual cortex nhẹ kiểu hoa văn hình học hay họa tiết fractals đối xứng chuyển động, tôi nghĩ mình đã fail rồi nhưng không.
7 giờ 22 phút sáng tôi quyết định đi ngủ sau 1 đêm chờ đợi.
. Sau đó mình chỉ thấy những sọc đen chạy lên
, khi bóng tối bao trùm và tôi buông mình xuống mặt phẳng của thực tại, một thế giới khác bắt đầu hiển lộ. Ngay trên trần nhà quen thuộc, những cấu trúc hình học thánh thiêng âm thầm trỗi dậy. Khởi đầu từ một tam giác đơn lẻ, rồi một hình khác chồng lấp lên tạo thành bông hoa lục giác rực rỡ. Những đóa hoa ấy không ngừng sinh sôi, xoay tròn theo một vũ điệu vĩnh cửu, kéo tôi vào một đường hầm thời gian vô tận nhưng đầy ánh sáng.
Trong khoảnh khắc đó, khái niệm về "tôi" bắt đầu rạn nứt. Cơ thể tôi không còn là những khối vật chất nặng nề, mà biến chuyển thành một dải năng lượng lung linh, huyền ảo. Tôi thấy mình dần trở nên trong suốt, rồi tan biến hoàn toàn vào dòng chảy năng lượng ấy. Tôi không còn nằm đó nữa; tôi chính là dải sáng kia.
Mọi thứ bắt đầu xoay chuyển với tốc độ khủng khiếp. Cơ thể tôi run lên tột độ trong sự cộng hưởng của vũ trụ. Ngay lúc đó, cái "van giảm áp" của não bộ dường như bị ngắt quãng đột ngột. Một luồng thông tin khổng lồ, nguyên thủy và thuần khiết tràn vào tâm trí tôi như một cơn lũ đại ngàn. Đó là thứ kiến thức không cần đến ngôn từ, vì mọi ngôn ngữ của nhân loại bỗng trở nên nghèo nàn và bất lực đến cùng cực trước sự vĩ đại này.
Sức nặng của chân lý ấy nghiền nát bản ngã của tôi thành cát bụi. Tôi chẳng còn là gì cả. Tôi không còn tên gọi, không còn quá khứ, không còn hình hài.
Giữa khoảng không vô định, góc nhìn của tôi thay đổi liên tục, không còn bị giới hạn bởi đôi mắt phàm trần. Lúc ấy, tôi đơn giản chỉ là "Cái Sự Biết". Tôi là một thể ý thức thuần túy đang trôi dạt, hòa làm một với nhịp đập của vũ trụ. Không có sự tách biệt giữa người quan sát và vật bị quan sát. Tôi là tất cả, và tất cả nằm trong tôi.
Một trải nghiệm vượt ngoài biên giới của ngôn từ, nơi mà sự im lặng chính là lời giải đáp duy nhất cho mọi câu hỏi của kiếp người.
Lúc đó mình hơi sợ, mình chịu không nổi, cảm giác như bị nghiền nát. Sau khi tan thành bụi mình đổi góc nhìn liên tục chính là cái sự biết đó, cái cảm giác đau vật lý đó không phải là ảo mà là cảm giác đau thật, chính não của bạn đang ra lệnh cho các dây thần kinh ngoại biên phát ra tín hiệu như thiêu đốt xương tủy.
Sau cú đó mình trải nghiệm kiểu đii cảnh. Mình sẽ viết như sau
Hành trình của tôi bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng chết chóc. Tôi thấy mình đứng giữa một vùng bình nguyên vô tận, nơi băng tuyết phủ trắng xóa và cái lạnh thấu xương xuyên qua từng thớ thịt. Cơ thể tôi lạnh lẽo đến mức cảm giác như dòng máu trong huyết quản cũng đang đông cứng lại. Tôi đang đi đâu giữa hư không lạnh lẽo này? Một sự cô độc tuyệt đối, nơi vạn vật đóng băng trong sự câm lặng của thời gian.
Nhưng rồi, thực tại ấy vỡ vụn.
Từ trong màn sương mờ đục của băng giá, một cấu trúc khổng lồ bắt đầu trồi lên, sừng sững và uy nghiêm: một tòa Kim Tự Tháp. Không gian đột ngột rung chuyển, sắc trắng của tuyết bị thiêu rụi bởi ánh mặt trời rực lửa của sa mạc. Tôi nhận ra mình đang đứng giữa lòng Ai Cập cổ đại.
Hàng ngàn con người đang phủ phục dưới chân công trình vĩ đại ấy, một bầu không khí u uất và kinh hoàng bao trùm. Cơ thể tôi không còn lạnh lẽo nữa; nó bùng lên như một ngọn đuốc sống. Cái nóng từ cát, từ mặt trời và từ chính dòng máu đang sôi sục khiến tôi ngộp thở.
Tôi không còn là một người quan sát xa lạ. Tôi đã rơi thẳng vào thời điểm của chín đại dịch kinh hoàng thời Pharaoh. Tôi là một kẻ khốn cùng, một người bệnh đang bị thiêu đốt bởi cơn sốt và sự trừng phạt của thần linh. Giữa những tiếng than khóc và sự sụp đổ của một đế chế, tôi cảm nhận được nỗi đau da diết của nhân loại—một nỗi đau nguyên thủy, nóng bỏng và rát bỏng như chính ngọn lửa đang vây hãm lấy thân xác mình.
Sự chuyển dịch từ cực lạnh sang cực nóng, từ sự cô độc băng giá sang sự hỗn loạn của lịch sử, chính là lúc tôi hiểu rằng: Ý thức không có biên giới, và nỗi đau hay sự giải thoát đều là những mặt khác nhau của cùng một đồng tiền vĩnh cửu.
Sau trải nghiệm này mình nhận ra. Self có thể tách khỏi góc nhìn, cái mà mình chạm tới chỉ là một mode của não, không phải chân lý tối thượng. Nhưng bạn có thể thấy nó powerful cỡ nào. Nó có thể tách khỏi self của bạn, tự sống 1 cuộc đời khác mà không cần bản thể của bạn. Nó cũng được xem như một trải nghiệm rất quý vì nó làm cho mình gắn kết với thực tại hơn, yêu những thứ nhỏ nhặt và ý nghĩa.
Cảm ơn mọi người đã đọc.
Số người từng trải nghiệm mescaline pure hcl ở vn đếm trên đầu ngón tay.
 

Có thể bạn quan tâm

Top