Hôm nay cuối tuần, ngồi đàm đạo với các huynh đệ giang hồ về chuyện đời, chuyện gái gú, cách tán tỉnh phụ nữ và cách trở thành 1 real man (đàn ông Alpha đích thực). Chủ đề muôn thuở của cánh đàn ông (ko tính gay lọ). Lạ thay, tưởng như chủ đề này rất rộng nhưng chỉ cần gói gọn đọc và phân tích trong đúng 1 tác phẩm văn học cuối thời nhà Minh là đủ. Mà đó lại là 1 cuốn truyện sex (theo cách gọi của thời đại). Đó chính là truyện: Kim Bình Mai.
I- Đàn ông Alpha
-Có chỗ lại thích lấy đàn ông Sigma làm hình mẫu, nhưng đại khái cứ hiểu đơn giản là mẫu đàn ông chuẩn, đứng đầu chuỗi thức ăn, là mẫu đàn ông mà tất cả các thể loại đàn bà đều muốn có. Và mẫu đàn ông Alpha kiểu đó vừa khít lại chính là Tây Môn Khánh, nhân vật phản diện (chính) của bộ truyện, chứ đéo phải Võ Tòng chí có mác hảo hán, quân tử Tàu.
-Tán gái là gì? đây là 1 phạm trù rộng, với nhiều biến khác nhau và rất khó để giải thích ngắn gọn. Nhưng lạ thay, tao lại nghe đc 1 câu đúc kết rất hay của 1 thằng trên Xàm: Tán gái là khen những gì gái có và khoe những gì mình có. Đơn giản vậy thôi.
-Cái vế khen những gì gái có chỉ là phụ, chỉ là chuyện dẫn dắt ban đầu khi bước vào mối quan hệ. Còn phần quan trọng chiếm đến 99% thành bại là khoe những gì mình có. Bời nếu đàn ông ko có gì trong tay, nội lực bản thân kém thì có khen gái đến gãy cả lưỡi cũng đéo ăn thua đâu. Trong trường đoạn Vương Bà bày kế để Tây Môn Khánh ứ hự Phan Kim Liên, mụ già từng nói: "Việc bợm bãi xưa nay, rất là việc khó, phải sao có đủ năm cái tư cách này mới được", 5 cái đó là Phan, Lư, Đặng, Tiểu, Nhàn.
-Đây là 1 câu tổng hợp 5 yếu tố khác nhau bằng tiếng Hán và cả những điển tích cổ của Trung Quốc. Tao đã phải tìm hiểu từ nhiều nguồn mới hiểu được ý nghĩa của câu này. Nó bao gồm.
1- Phan : Là từ ám chỉ Phan An vốn tên là Phan Nhạc, tự là An Nhân, sống trong khoảng năm 247-300, là một văn sĩ thời Tây Tấn. Sau có câu thơ “惟愿生得潘安貌,胜过子建八斗才” ( Chỉ mong có được khuôn mặt đẹp như Phan An, còn hơn có tài cao bát đấu như Tử Kiến ), do đó được gọi là Phan An. Về người này thì có vài điển tích, nhưng điển tích liên quan ở đây là “ném quả đầy xe”: Phan Nhạc đẹp trai quá, đi xe ngựa trên đường, đến bà già cũng phải nhìn ngắm mê mải, họ ném hoa quả lên xe, đến nỗi đầy chật cả xe. Tóm lại từ Phan chỉ 1 người đẹp trai, anh tuấn. Trong truyện TMK cũng được miêu tả là rất đẹp trai, hào hoa.
2- Lư : là từ cổ để chỉ con Lừa, lại là 1 từ mang nghĩa ẩn dụ. Vương Bà từng nói "Lư nhi đại hàng hóa" hiểu sát nghĩa là phải có cây hàng to như con lừa. Người Trung Quốc xưa quan niệm dương vật của con lừa là cực to, thậm chí tỷ lệ với cơ thể nó là lớn nhất trong các loài vật. Điều kiện để "bợm bãi" là phải có trym siêu to khổng lồ, to như của con lừa. Chính vì thế, Tây Môn Khánh đáp lại lời Vương Bà: "đệ nhị, ngã tiểu thì dã tằng dưỡng đắc hảo đại quy". Câu này nghĩa là "tôi từ nhỏ chơi bời đủ hang cùng ngõ hẻm, từng nuôi dưỡng ra được một con rùa cực lớn". Rùa ở đây là Quy (theo tiếng Hán Việt) chính là dương vật của nam giới. Người ta thường dùng từ quy đầu để chỉ cái đó, vì phần đầu dương vật tròn và bóng như cái đầu rùa. Tây Môn Khánh khoe rằng hắn dùng phép "dưỡng quy" từ bé nên có dương vật cực khủng.
-Nói kĩ hơn về chuyện này, Viên Mai trong Tử bất ngữ từng viết truyện "Xiêm La thê lư" (Người Xiêm La cưới lừa). Tục Xiêm La cực râm, Nam tử đến tuổi 14, 15, cha mẹ cưới cho một con lừa cái, bắt giao tiếp với nó. Đêm ngủ thì buộc con lừa, nhét "họa mi" vào "hồ điệp" của con lừa để dưỡng, tất sẽ cường tráng dị thường. Cứ như thế 3 năm, mới cho cưới vợ chính thức, rồi đem con lừa nuôi dưỡng cả đời, làm thành vợ bé. Ai không cưới lừa thì chẳng con gái nào chịu gả cho.
3- Đặng : là “Đặng Thông”. Trong “Sử Ký - Nịnh hạnh truyện” có ghi: Đặng Thông là người Nam An, Tứ Xuyên dưới thời Hán Văn Đế, được hoàng đế giao cho việc đúc tiền. Có hoàng đế che chở, ông ta đúc tiền khắp thiên hạ, được gọi là “giàu ngang thiên tử”. Về sau, tên ông ta được dùng để chỉ “tiền” và là từ thay thế cho “thần tài”.
-Lại là 1 điển tích nữa, ám chỉ phải là người giàu có thì gái mới theo. Anh em đi tán gái, giàu là 1 lợi thế cực lớn, có tiền làm việc gì cũng dễ hơn, lái con Mec đón gái đi chơi thì khả năng tán đổ chắc chắn là cao hơn đi Wave Tàu rất nhiều. Nói phụ nữ ham tài ko sai nhưng đây cũng ko phải lỗi của họ. Không phải mỗi gái (con người) mà tất cả những loài động vật khác thì con cái luôn có xu hướng tìm con đực mạnh mẽ nhất để giao phối. Vì con cái phải trải qua quãng thời gian dài mang thai, sinh con, ko có khả năng kiếm mồi. Vậy mới cần 1 con đực khỏe mạnh bảo vệ 2 mẹ con và chu cấp thức ăn, chỗ ở trong suốt quá trình gian nan, nguy hiểm đó. Dần dần qua hàng triệu năm tiến hóa, mã Gen của con cái (dù bất cứ loài động vật nào) mặc định là phải tìm con đực có khả năng chu cấp cho mình. Cho nên, nhiều thằng chê gái tham tiền cũng chỉ chê mõm thế thôi, đéo thay đổi đc bản chất. Đàn bà luôn tìm cho mình thằng đực tốt nhất có thể (trong giới hạn và khả năng của nó). Tất nhiên 1 em gái làm văn phòng, gia cảnh bình thường, nhan sắc trung bình khá thì ko thể đòi hỏi 1 anh tổng tài gia thế tài phiệt, tài sản nghìn tỷ. Nhưng nó sẽ cố gắng tìm 1 anh trưởng phòng, thu nhập 40-50 củ/ tháng, điều này là hoàn toàn có thể.
4- Tiểu : là “nhỏ, là cách nói vắn tắt của câu “tiểu tâm dực dực” (vô cùng cẩn thận), trong lúc tán gái phải hết sức tỉ mỉ tận tình, phải biết nhẫn nại như cây kim nằm trong bọc, không được vội vàng, phải biết dỗ dành cho gái vui. Hiều đơn giản, tán gái phải nhẹ nhàng, từ tốn, phải kiên trì, ko vồ vập. Tỏ ra quan tâm, ga lăng, chiều chuộng, chứ nhiều thằng tán đc 3 bữa đã nóng vội, chuyển sang gạ địt ngay là ko ổn. Vì cơ chế cảm xúc của con gái rất phức tạp, phải biết dẫn dắt tâm lý đúng bài, ko như đàn ông, nhìn thấy gái ngon là nứng card, có thể lên giường được ngay.
5- Nhàn : là “nhàn hạ”. Có nghĩa là phải có nhiều thời gian rảnh rỗi để lân la bên người đẹp, có như vậy mới mong tán tỉnh được người ta. Cách này thì rất nhiều anh em từng áp dụng, kiểu mưa dầm thấm lâu, quan tâm chăm sóc từng tí một. Cách này cũng được nhưng dễ bị xếp vào hạng simp lõ, suốt ngày lẽo đẽo, bám váy đàn bà. Những thằng dùng cách này thường thì ko có những tiêu chí trước đó, tức là ko giàu cũng chẳng đẹp trai. Vì vậy, nó mới bị xếp thứ 5 (cuối cùng).
Tóm lại, tán gái cần
Thứ nhất là phải đẹp trai,
Thứ hai to khỏe, sức dai, chơi bền
Thứ ba là phải có tiền
Thứ tư phải có độ kiên nhẫn dài
Thứ năm phải tốn thời gian sớm chiều
--> Thời hiện đại, cũng có câu: Không giàu thì phải đẹp trai, không thông kinh sử phải dài 1 gang.
Con người hiếm có ai hoàn hảo, được cái này mất cái kia, nhưng ít nhất phải có 1 cái gì đó làm nền tảng. Tán gái thời nay chỉ cần 1 trong các yếu tố đó là có thể trinh phục 1 nhóm đối tượng nhất định. Nhưng Tây Môn Khánh lại có tất cả, bảo sao gái nào cũng mê. Nói sâu hơn về đoạn thông kinh sử. Trong 5 yếu tố Vương Bà đề cập thì ko có, nhưng thông kinh sử đc hiểu là trí tuệ của đàn ông. Không phải chỉ có trình độ học vấn, là cái bằng đại học hay bằng tiến sĩ, mà rộng hơn là kiến thức xã hội. về mặt này TMK cũng làm trùm luôn. Lắm tiền nhiều của, dư dả thời gian, ko trốn ăn chơi nào ko biết, ko loại gái nào chưa từng gặp. Vì vậy kiến thức xã hội và trải nghiệm trường đời của TMK ít ai có thể bì kịp.
I- Đàn ông Alpha
-Có chỗ lại thích lấy đàn ông Sigma làm hình mẫu, nhưng đại khái cứ hiểu đơn giản là mẫu đàn ông chuẩn, đứng đầu chuỗi thức ăn, là mẫu đàn ông mà tất cả các thể loại đàn bà đều muốn có. Và mẫu đàn ông Alpha kiểu đó vừa khít lại chính là Tây Môn Khánh, nhân vật phản diện (chính) của bộ truyện, chứ đéo phải Võ Tòng chí có mác hảo hán, quân tử Tàu.
-Tán gái là gì? đây là 1 phạm trù rộng, với nhiều biến khác nhau và rất khó để giải thích ngắn gọn. Nhưng lạ thay, tao lại nghe đc 1 câu đúc kết rất hay của 1 thằng trên Xàm: Tán gái là khen những gì gái có và khoe những gì mình có. Đơn giản vậy thôi.
-Cái vế khen những gì gái có chỉ là phụ, chỉ là chuyện dẫn dắt ban đầu khi bước vào mối quan hệ. Còn phần quan trọng chiếm đến 99% thành bại là khoe những gì mình có. Bời nếu đàn ông ko có gì trong tay, nội lực bản thân kém thì có khen gái đến gãy cả lưỡi cũng đéo ăn thua đâu. Trong trường đoạn Vương Bà bày kế để Tây Môn Khánh ứ hự Phan Kim Liên, mụ già từng nói: "Việc bợm bãi xưa nay, rất là việc khó, phải sao có đủ năm cái tư cách này mới được", 5 cái đó là Phan, Lư, Đặng, Tiểu, Nhàn.
-Đây là 1 câu tổng hợp 5 yếu tố khác nhau bằng tiếng Hán và cả những điển tích cổ của Trung Quốc. Tao đã phải tìm hiểu từ nhiều nguồn mới hiểu được ý nghĩa của câu này. Nó bao gồm.
1- Phan : Là từ ám chỉ Phan An vốn tên là Phan Nhạc, tự là An Nhân, sống trong khoảng năm 247-300, là một văn sĩ thời Tây Tấn. Sau có câu thơ “惟愿生得潘安貌,胜过子建八斗才” ( Chỉ mong có được khuôn mặt đẹp như Phan An, còn hơn có tài cao bát đấu như Tử Kiến ), do đó được gọi là Phan An. Về người này thì có vài điển tích, nhưng điển tích liên quan ở đây là “ném quả đầy xe”: Phan Nhạc đẹp trai quá, đi xe ngựa trên đường, đến bà già cũng phải nhìn ngắm mê mải, họ ném hoa quả lên xe, đến nỗi đầy chật cả xe. Tóm lại từ Phan chỉ 1 người đẹp trai, anh tuấn. Trong truyện TMK cũng được miêu tả là rất đẹp trai, hào hoa.
2- Lư : là từ cổ để chỉ con Lừa, lại là 1 từ mang nghĩa ẩn dụ. Vương Bà từng nói "Lư nhi đại hàng hóa" hiểu sát nghĩa là phải có cây hàng to như con lừa. Người Trung Quốc xưa quan niệm dương vật của con lừa là cực to, thậm chí tỷ lệ với cơ thể nó là lớn nhất trong các loài vật. Điều kiện để "bợm bãi" là phải có trym siêu to khổng lồ, to như của con lừa. Chính vì thế, Tây Môn Khánh đáp lại lời Vương Bà: "đệ nhị, ngã tiểu thì dã tằng dưỡng đắc hảo đại quy". Câu này nghĩa là "tôi từ nhỏ chơi bời đủ hang cùng ngõ hẻm, từng nuôi dưỡng ra được một con rùa cực lớn". Rùa ở đây là Quy (theo tiếng Hán Việt) chính là dương vật của nam giới. Người ta thường dùng từ quy đầu để chỉ cái đó, vì phần đầu dương vật tròn và bóng như cái đầu rùa. Tây Môn Khánh khoe rằng hắn dùng phép "dưỡng quy" từ bé nên có dương vật cực khủng.
-Nói kĩ hơn về chuyện này, Viên Mai trong Tử bất ngữ từng viết truyện "Xiêm La thê lư" (Người Xiêm La cưới lừa). Tục Xiêm La cực râm, Nam tử đến tuổi 14, 15, cha mẹ cưới cho một con lừa cái, bắt giao tiếp với nó. Đêm ngủ thì buộc con lừa, nhét "họa mi" vào "hồ điệp" của con lừa để dưỡng, tất sẽ cường tráng dị thường. Cứ như thế 3 năm, mới cho cưới vợ chính thức, rồi đem con lừa nuôi dưỡng cả đời, làm thành vợ bé. Ai không cưới lừa thì chẳng con gái nào chịu gả cho.
3- Đặng : là “Đặng Thông”. Trong “Sử Ký - Nịnh hạnh truyện” có ghi: Đặng Thông là người Nam An, Tứ Xuyên dưới thời Hán Văn Đế, được hoàng đế giao cho việc đúc tiền. Có hoàng đế che chở, ông ta đúc tiền khắp thiên hạ, được gọi là “giàu ngang thiên tử”. Về sau, tên ông ta được dùng để chỉ “tiền” và là từ thay thế cho “thần tài”.
-Lại là 1 điển tích nữa, ám chỉ phải là người giàu có thì gái mới theo. Anh em đi tán gái, giàu là 1 lợi thế cực lớn, có tiền làm việc gì cũng dễ hơn, lái con Mec đón gái đi chơi thì khả năng tán đổ chắc chắn là cao hơn đi Wave Tàu rất nhiều. Nói phụ nữ ham tài ko sai nhưng đây cũng ko phải lỗi của họ. Không phải mỗi gái (con người) mà tất cả những loài động vật khác thì con cái luôn có xu hướng tìm con đực mạnh mẽ nhất để giao phối. Vì con cái phải trải qua quãng thời gian dài mang thai, sinh con, ko có khả năng kiếm mồi. Vậy mới cần 1 con đực khỏe mạnh bảo vệ 2 mẹ con và chu cấp thức ăn, chỗ ở trong suốt quá trình gian nan, nguy hiểm đó. Dần dần qua hàng triệu năm tiến hóa, mã Gen của con cái (dù bất cứ loài động vật nào) mặc định là phải tìm con đực có khả năng chu cấp cho mình. Cho nên, nhiều thằng chê gái tham tiền cũng chỉ chê mõm thế thôi, đéo thay đổi đc bản chất. Đàn bà luôn tìm cho mình thằng đực tốt nhất có thể (trong giới hạn và khả năng của nó). Tất nhiên 1 em gái làm văn phòng, gia cảnh bình thường, nhan sắc trung bình khá thì ko thể đòi hỏi 1 anh tổng tài gia thế tài phiệt, tài sản nghìn tỷ. Nhưng nó sẽ cố gắng tìm 1 anh trưởng phòng, thu nhập 40-50 củ/ tháng, điều này là hoàn toàn có thể.
4- Tiểu : là “nhỏ, là cách nói vắn tắt của câu “tiểu tâm dực dực” (vô cùng cẩn thận), trong lúc tán gái phải hết sức tỉ mỉ tận tình, phải biết nhẫn nại như cây kim nằm trong bọc, không được vội vàng, phải biết dỗ dành cho gái vui. Hiều đơn giản, tán gái phải nhẹ nhàng, từ tốn, phải kiên trì, ko vồ vập. Tỏ ra quan tâm, ga lăng, chiều chuộng, chứ nhiều thằng tán đc 3 bữa đã nóng vội, chuyển sang gạ địt ngay là ko ổn. Vì cơ chế cảm xúc của con gái rất phức tạp, phải biết dẫn dắt tâm lý đúng bài, ko như đàn ông, nhìn thấy gái ngon là nứng card, có thể lên giường được ngay.
5- Nhàn : là “nhàn hạ”. Có nghĩa là phải có nhiều thời gian rảnh rỗi để lân la bên người đẹp, có như vậy mới mong tán tỉnh được người ta. Cách này thì rất nhiều anh em từng áp dụng, kiểu mưa dầm thấm lâu, quan tâm chăm sóc từng tí một. Cách này cũng được nhưng dễ bị xếp vào hạng simp lõ, suốt ngày lẽo đẽo, bám váy đàn bà. Những thằng dùng cách này thường thì ko có những tiêu chí trước đó, tức là ko giàu cũng chẳng đẹp trai. Vì vậy, nó mới bị xếp thứ 5 (cuối cùng).
Tóm lại, tán gái cần
Thứ nhất là phải đẹp trai,
Thứ hai to khỏe, sức dai, chơi bền
Thứ ba là phải có tiền
Thứ tư phải có độ kiên nhẫn dài
Thứ năm phải tốn thời gian sớm chiều
--> Thời hiện đại, cũng có câu: Không giàu thì phải đẹp trai, không thông kinh sử phải dài 1 gang.
Con người hiếm có ai hoàn hảo, được cái này mất cái kia, nhưng ít nhất phải có 1 cái gì đó làm nền tảng. Tán gái thời nay chỉ cần 1 trong các yếu tố đó là có thể trinh phục 1 nhóm đối tượng nhất định. Nhưng Tây Môn Khánh lại có tất cả, bảo sao gái nào cũng mê. Nói sâu hơn về đoạn thông kinh sử. Trong 5 yếu tố Vương Bà đề cập thì ko có, nhưng thông kinh sử đc hiểu là trí tuệ của đàn ông. Không phải chỉ có trình độ học vấn, là cái bằng đại học hay bằng tiến sĩ, mà rộng hơn là kiến thức xã hội. về mặt này TMK cũng làm trùm luôn. Lắm tiền nhiều của, dư dả thời gian, ko trốn ăn chơi nào ko biết, ko loại gái nào chưa từng gặp. Vì vậy kiến thức xã hội và trải nghiệm trường đời của TMK ít ai có thể bì kịp.
Sửa lần cuối:
