Live Bị gia đình âm mưu ruồng bỏ

Mr.Darknet

Bò lái xe
Lúc trước tao nói việc anh trai tao vay tiền, mà vợ tao nói viết giấy, cuối cùng cả nhà nội từ mặt vợ chồng tao.
Tối hôm qua gọi tao về họp gia đình. VKck anh hai tao đã trả 300tr cho vkck tao và xé giấy nợ hậm hực trước cả nhà. Sau đó là màn cả nhà tổng sỉ vả vợ chồng tao. Xong thì ba mẹ tao nói đến chuyện chia tài sản. Ông bà có 1 căn nhà chính trên diện tích đất 600m vuông, và có thêm 1 mảnh đất vườn có thể làm nhà ở DT hơn 200m2 cách nhà ông bà không xa. Ông bà cũng nói có hơn 2 cây vàng và một cuốn sổ tiết kiệm. Quyển sổ tiết kiệm bao nhiêu tiền thì tao không biết, ông bà không nói.
Nhưng cay đắng là ông bà chia căn nhà đất 600m2 cho anh tao + 1 cây vàng, 1 cây vàng còn lại + mảnh đất kia cho chị gái. Còn quyển sổ tiết kiệm bà nói tới tháng 5 đây đáo hạn, sẽ rút ra chia đều cho các cháu.
Anh tao 2 đứa con, chị tao 2 đứa, còn tao 1 đứa con gái mới 4 tuổi. Như vậy cả nhà tao dc chia 1 phần cuốn sổ tiết kiệm thôi.

Vợ chồng tao có hỏi tại sao chia bất công như vậy. Thì họ lấy lý do: "Mày coi cha mẹ, anh chị mày là người dưng thì tao cũng coi mày là người dưng, có cho mày cũng uổng."

Lúc này chị 2 tao nói luôn, phần sổ tiết kiệm chị không lấy, chị cho lại ông bà vì gia đình chị không thiếu thốn gì. Anh tao cũng nói phần tiền tiết kiệm đó coi như anh giữ giùm ông bà sau này lúc ốm đau, chứ cũng không cần tới. Và anh chị có ý kích đểu vợ chồng tao cũng không lấy tiền đó. Ba tao thì nói là tao cho là cho con bé %^^# ( con gái tao), chứ t không có cho vkck mày.

Vợ tao nghe mà khóc từ đầu tới cuối, tao cũng không còn muốn nói gì thêm nữa. Nên nói luôn, con gái con thì con lo nó được, không cần ai cho chát gì cả, vkck con cũng không thiếu thốn, tham tiền tham của gì cả. Ba mẹ cho cũng được, không cho cũng được. Nhưng sau này đừng ép con vào bất cứ trách nhiệm nào. Sau đó vợ chồng tao đi về.
Sau đó tao biết được, anh hai tao mua nhà không hề thiếu tiền. Anh còn cho bạn bè anh mượn nữa mà. Việc anh hai cố tình mượn tiền tao là cách cả ba mẹ, anh chị tao nghĩ ra để lấy cớ bắt bẻ. Vợ tao bắt viết giấy là cái cớ quá đẹp để họ cách ly vợ chồng tao.

Tao là con ruột họ, việc này tao khẳng định 100% vì khi bà ngoại còn sống, lúc vui vẻ bà hay kể với tao là lúc bà đỡ đẻ sinh tao ra, vết bớt sau gáy tao to lắm, nhìn như da heo nái, nhưng lớn lên nó nhỏ dần. Và đúng bây giời tao có vết bớp sau cổ. Về ngoại hình tao cũng giống ba tao.
Bây giờ tao thấy khoẻ khoắn lắm, kiểu như trút dc ghánh nặng.

Nhưng vì lý do gì một gia đình lại không thương yêu con ruột của mình ? Tao đâu có phá phách hư hỏng, cũng đâu làm gì hại ai, cũng luôn hiếu thảo, cư xử chuẩn mực. Tại sao từ nhỏ tới giờ họ luôn đối xử với tao như vậy
 
Lúc trước tao nói việc anh trai tao vay tiền, mà vợ tao nói viết giấy, cuối cùng cả nhà nội từ mặt vợ chồng tao.
Tối hôm qua gọi tao về họp gia đình. VKck anh hai tao đã trả 300tr cho vkck tao và xé giấy nợ hậm hực trước cả nhà. Sau đó là màn cả nhà tổng sỉ vả vợ chồng tao. Xong thì ba mẹ tao nói đến chuyện chia tài sản. Ông bà có 1 căn nhà chính trên diện tích đất 600m vuông, và có thêm 1 mảnh đất vườn có thể làm nhà ở DT hơn 200m2 cách nhà ông bà không xa. Ông bà cũng nói có hơn 2 cây vàng và một cuốn sổ tiết kiệm. Quyển sổ tiết kiệm bao nhiêu tiền thì tao không biết, ông bà không nói.
Nhưng cay đắng là ông bà chia căn nhà đất 600m2 cho anh tao + 1 cây vàng, 1 cây vàng còn lại + mảnh đất kia cho chị gái. Còn quyển sổ tiết kiệm bà nói tới tháng 5 đây đáo hạn, sẽ rút ra chia đều cho các cháu.
Anh tao 2 đứa con, chị tao 2 đứa, còn tao 1 đứa con gái mới 4 tuổi. Như vậy cả nhà tao dc chia 1 phần cuốn sổ tiết kiệm thôi.

Vợ chồng tao có hỏi tại sao chia bất công như vậy. Thì họ lấy lý do: "Mày coi cha mẹ, anh chị mày là người dưng thì tao cũng coi mày là người dưng, có cho mày cũng uổng."

Lúc này chị 2 tao nói luôn, phần sổ tiết kiệm chị không lấy, chị cho lại ông bà vì gia đình chị không thiếu thốn gì. Anh tao cũng nói phần tiền tiết kiệm đó coi như anh giữ giùm ông bà sau này lúc ốm đau, chứ cũng không cần tới. Và anh chị có ý kích đểu vợ chồng tao cũng không lấy tiền đó. Ba tao thì nói là tao cho là cho con bé %^^# ( con gái tao), chứ t không có cho vkck mày.

Vợ tao nghe mà khóc từ đầu tới cuối, tao cũng không còn muốn nói gì thêm nữa. Nên nói luôn, con gái con thì con lo nó được, không cần ai cho chát gì cả, vkck con cũng không thiếu thốn, tham tiền tham của gì cả. Ba mẹ cho cũng được, không cho cũng được. Nhưng sau này đừng ép con vào bất cứ trách nhiệm nào. Sau đó vợ chồng tao đi về.
Sau đó tao biết được, anh hai tao mua nhà không hề thiếu tiền. Anh còn cho bạn bè anh mượn nữa mà. Việc anh hai cố tình mượn tiền tao là cách cả ba mẹ, anh chị tao nghĩ ra để lấy cớ bắt bẻ. Vợ tao bắt viết giấy là cái cớ quá đẹp để họ cách ly vợ chồng tao.

Tao là con ruột họ, việc này tao khẳng định 100% vì khi bà ngoại còn sống, lúc vui vẻ bà hay kể với tao là lúc bà đỡ đẻ sinh tao ra, vết bớt sau gáy tao to lắm, nhìn như da heo nái, nhưng lớn lên nó nhỏ dần. Và đúng bây giời tao có vết bớp sau cổ. Về ngoại hình tao cũng giống ba tao.
Bây giờ tao thấy khoẻ khoắn lắm, kiểu như trút dc ghánh nặng.

Nhưng vì lý do gì một gia đình lại không thương yêu con ruột của mình ? Tao đâu có phá phách hư hỏng, cũng đâu làm gì hại ai, cũng luôn hiếu thảo, cư xử chuẩn mực. Tại sao từ nhỏ tới giờ họ luôn đối xử với tao như vậy
Nghiệp làm người mày nặng như tao.Thôi hai vợ ck mày cố lên và xác định trước nhé sau này 2 ông bà già mày có vấn đề bọn nó không lo thì mày vẫn phải lo đó. Người đời sẽ ép mày vào đạo hiếu còn pháp luật thì có luật con cái không bỏ rơi bố mẹ. Thôi! Sau này đau đớn ntn cũng coi như trả nợ hơn 20 năm họ nuôi ăn nuôi học. Đắng ngắt!
 
Phải có lý do gì mới không có ai bênh mày vậy .
Mày đọc không hiểu à ý là vợ chồng nhà thằng này cho thằng anh chồng vay 300.000.000. Thì vay viết giấy nợ là bình thường con vợ nó bắt thằng anh chồng viết. Thế là cả nhà nhảy lên án là anh em trong nhà còn không tin nhau. Thằng này với con vợ chắc cũng thuộc dạng không khéo. Nhưng mà vẫn là cho anh em trong nhà còn không hận. Nhiều người còn tin cho người ngoài chứ không cho con ruột mình cơ. Chịu thôi! với tao cứ tiền tao kiếm ra là an toàn và vui vẻ nhất. Còn lại thì ai sống sao tao sống lại. Hết
 
tư duy anh mày có vấn đề, cần tiền, vay tiền, viết giấy nợ là chuyện bình thường. người tử tế họ còn yêu cầu phải có giấy nợ

chỉ có thằng anh mày, vốn dĩ nó chỉ kiếm cớ để phá nhà mày thôi, chứ đéo phải vay mượn bình thường. vay mà đéo có giấy, lại đem đạo đức ra giảng đạo lý, đích thị là phường thất phu vô lại.

thế càng đơn giản, đã ko ưa nhau, thì ít tiếp xúc ít giao tiếp lại.

còn bố mẹ ông bà, thì mình góp phần của mình, ốm chăm, chết cúng. ko mong chờ, ko hi vọng, bố mẹ chia ai nhiều, thì người đó thêm trách nhiệm thôi. mình nhận ít, thì sau này chăm sóc đóng góp theo khả năng của mình. sống vì niềm vui của vợ con. thế là thoáng đầu óc, có mẹ gì mà phiền hà bực tức mang cái toxic đó về cho vợ con. tuyệt đối phải tỉnh táo và lý trí, đừng bị bọn tiêu chuẩn kép bắt cóc đạo đức
 
Nhà ai cũng sẽ có 1 con dê để cả nhà chửi rủa xả stress thôi, nhưng thường sẽ đéo làm nặng như nhà mày.
Tao nghĩ nếu vợ chồng mày tự lập được thì dọn ra tp/tỉnh khác mà sinh sống, được thì ra nước ngoài luôn. Sau đó cắt đứt mọi liên lạc với họ cho đỡ phiền lòng.
Tao tin chắc đéo có mày ở nhà thì với tính cách gia đình mày, họ sẽ quay sang cấu xé nhau thôi ;))
 
tư duy anh mày có vấn đề, cần tiền, vay tiền, viết giấy nợ là chuyện bình thường. người tử tế họ còn yêu cầu phải có giấy nợ

chỉ có thằng anh mày, vốn dĩ nó chỉ kiếm cớ để phá nhà mày thôi, chứ đéo phải vay mượn bình thường

thế càng đơn giản, đã ko ưa nhau, thì ít tiếp xúc ít giao tiếp lại

còn bố mẹ ông bà, thì mình góp phần của mình, ốm chăm, chết cúng. ko mong chờ, ko hi vọng, sống vì niềm vui của vợ con. thế là thoáng đầu óc, có mẹ gì mà phiền hà bực tức mang cái toxic đó về cho vợ con
Cũng phải cay mày ạ đẻ 3 đứa cho 2 đứa hết xong còn dí cho vợ ck nó cái tội tính toán với người nhà thẩm nào chẳng đi rêu rao làng xóm. Tao cũng khuyên thằng Top là đừng hy vọng sau này chuyện không liên quan với cái nết sống chó mà người nào cũng có sẵn trong gien thì cứ xác định sau này cũng phải bị gọi tới chứ không coi như không còn gì với nhau được. Coi như nghiệp! Buông bỏ được thì vui chứ cứ để nó trong đầu thì tự làm đau chính mình.
 
Nhiễm Hữu viết: “Phu tử vị Vệ quân hồ?” Tử cống viết: “Nặc, ngô tương vấn chi”. Nhập
viết: “Bá Di, Thúc Tề, hà nhân dã. Viết: “Cổ chi hiền nhân dã”. Viết: “Oán hồ?” Viết: “Cầu nhân
nhi đắc nhân, hựu hà oán? Xuất viết: “Phu tử bất vị dã.”
Dịch. – Nhiễm Hữu hỏi: “Thầy ta có thiên vị với vua Tề không?” Tử Cống đáp: “Ừ, tôi cũng
có ý hỏi thầy việc đó”. Rồi vô hỏi Khổng tử: “Thưa thầy, Bá Di và Thúc Tề là người như thế
nào?” Đáp: “Là người hiền xưa”. Lại hỏi: “Hai ông ấy có oán hận gì không?” Đáp: “Cầu nhân
được nhân thì còn oán hận gì nữa?” Tử Cống trở ra bảo Nhiễm Hữu: “Thầy không thiên vị
với vua Vệ đâu.”
Chú thích. – Khổng tử lúc đó ở nước Vệ, mà vua Vệ là Vệ Xuất công bất hiếu, cướp ngôi
cha trong khi cha tị loạn ra nước ngoài; rồi khi cha về, đem quân ra cự cha. Nhiễm Hữu và
Tử Cống nghi Khổng tử có ý định bênh vực vua Vệ, cho nên Tử Cống đem việc Bá Di, Thúc
Tề hỏi để dò ý Khổng tử. Bá Di, Thúc Tề (coi bài V.22) là hai anh em ruột, con vua Cô Trúc,
cuối đời Thương, đầu đời Chu. Bá Di là anh cả, Thúc Tề là em út. Vua Cô Trúc yêu Thúc Tề,
lập di mệnh cho Thúc Tề nối ngôi. Triều đình theo di mệnh, lập Thúc Tề, Thúc Tề không
chịu, nhường lại cho Bá Di cho phải lẽ. Bá Di cũng không chịu, bảo cứ tuân theo lệnh cha.
Không ai chịu nhận rồi trốn cả vào núi, triều đình phải lập người con giữa. Vậy hai người đó
lấy nghĩa làm trọng, trái hẳn với vua Vệ. Khổng tử khen họ tức thị là chê vua Vệ rồi; cho nên
Tử Cống bảo Nhiễm Hữu: “Thầy không thiên vị với vua Vệ đâu”.
 
Mày đọc không hiểu à ý là vợ chồng nhà thằng này cho thằng anh chồng vay 300.000.000. Thì vay viết giấy nợ là bình thường con vợ nó bắt thằng anh chồng viết. Thế là cả nhà nhảy lên án là anh em trong nhà còn không tin nhau. Thằng này với con vợ chắc cũng thuộc dạng không khéo. Nhưng mà vẫn là cho anh em trong nhà còn không hận. Nhiều người còn tin cho người ngoài chứ không cho con ruột mình cơ. Chịu thôi! với tao cứ tiền tao kiếm ra là an toàn và vui vẻ nhất. Còn lại thì ai sống sao tao sống lại. Hết
300 củ có phải ít đâu.
Gặp tao mượn tiền, tao còn ép chủ nợ phải lập bảng đối chiếu tiền nợ hàng tháng với tao để theo dõi tao trả nợ đến đâu rồi.
Trả hết nợ rồi, tao còn bắt nó lập giấy xác nhận đã thanh toán hết kèm bảng theo dõi đính kèm có chữ ký xác nhận 2 bên (ra công chứng luôn nếu cần)
Đụ mẹ, như 1 nhà hiền triết người Raumania từng nói "rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó sợ cái đéo". Thằng anh nó sống khuất tất mới sợ mấy cái này.
 
300 củ có phải ít đâu.
Gặp tao mượn tiền, tao còn ép chủ nợ phải lập bảng đối chiếu tiền nợ hàng tháng với tao để theo dõi tao trả nợ đến đâu rồi.
Trả hết nợ rồi, tao còn bắt nó lập giấy xác nhận đã thanh toán hết kèm bảng theo dõi đính kèm có chữ ký xác nhận 2 bên (ra công chứng luôn nếu cần)
Đụ mẹ, như 1 nhà hiền triết người Raumania từng nói "rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó sợ cái đéo". Thằng anh nó sống khuất tất mới sợ mấy cái này.
Ở đời nhiều chuyện về gia đình ối trời ơi lắm. Chuyện tao gặp phải còn cay đắng tới mức tao shock tâm lý từ 2 năm trước bỏ hết kinh doanh, nhà cửa, tài sản, trầm cảm nặng, tăng cân, 44 vài lần suýt nghẻo vì không tin chuyện như vậy cũng sảy ra được với gia đình mình. Hiện tại tao đã nghĩ thoáng và thay đổi tính cách sống khác trước nhiều rồi. Người ngoài mình còn có thể giết họ để kết thúc được đau khổ. Đây trong họ hàng gia đình có căm hận mà vì đạo hiếu đạo đức không thể làm gì hơn là trút giận làm đau chính mình. Tao mong những đứa gặp nghiệp gia đình cứ nghĩ thoáng ra. Cứ buông hết mặc kệ hết làm tròn đạo nghĩa con người với người đẻ ra mình là xong chứ đừng tính toán hay hy vọng gì vào tình thân với ai cả. Đắng ngắt!
 
Tử viết: “Phạn sơ tự, ẩm thủy, khúc quăng nhi chẩm chi, nhạc diệc tại kì trung hĩ. Bất
nghĩa nhi phú thả quí, ư ngã như phù vân.”
Dịch. – Khổng tử nói: “Ăn gạo xấu, uống nước lã, co cánh tay mà gối đầu, trong cảnh đó
cũng có cái vui. Làm điều bất nghĩa mà được giàu sang thì ta coi như mây nổi.”
 
Tử Cống viết: “Như hữu bác thí ư dân nhi năng tế chúng, hà như? Khả vị nhân hồ?” Tử
viết: “Hà sự ư nhân! Tất dã thánh hồ! Nghiêu, Thuấn kì do bệnh chư! Phù nhân giả, kỉ dục
lập nhi lập nhân, kỉ dục đạt nhi đạt nhân. Năng cận thủ thí, khả vị nhân chi phương dã dĩ.”
Dịch. – Tử Cống hỏi: “Nếu có người thi ân cho nhân dân và cứu đại chúng, thì người ấy
thế nào. Có thể gọi là người nhân không?” Khổng tử đáp: “Sao chỉ gọi là người nhân thôi?
Phải gọi là bực thánh chứ! Vua Nghiêu, Thuấn cũng chưa làm được như vậy thay. Người
nhân, mình muốn tự lập thì cũng muốn giúp người thành công. Biết từ bụng ta suy ra bụng
người (mình muốn gì thì giúp người được cái đó) đó là phương pháp thực hành của người
nhân.”
 
Ở đời nhiều chuyện về gia đình ối trời ơi lắm. Chuyện tao gặp phải còn cay đắng tới mức tao shock tâm lý từ 2 năm trước bỏ hết kinh doanh, nhà cửa, tài sản, trầm cảm nặng, tăng cân, 44 vài lần suýt nghẻo vì không tin chuyện như vậy cũng sảy ra được với gia đình mình. Hiện tại tao đã nghĩ thoáng và thay đổi tính cách sống khác trước nhiều rồi. Người ngoài mình còn có thể giết họ để kết thúc được đau khổ. Đây trong họ hàng gia đình có căm hận mà vì đạo hiếu đạo đức không thể làm gì hơn là trút giận làm đau chính mình. Tao mong những đứa gặp nghiệp gia đình cứ nghĩ thoáng ra. Cứ buông hết mặc kệ hết làm tròn đạo nghĩa con người với người đẻ ra mình là xong chứ đừng tính toán hay hy vọng gì vào tình thân với ai cả. Đắng ngắt!
. kể sơ câu chuyện cho anh em đọc với.
 
tư duy anh mày có vấn đề, cần tiền, vay tiền, viết giấy nợ là chuyện bình thường. người tử tế họ còn yêu cầu phải có giấy nợ

chỉ có thằng anh mày, vốn dĩ nó chỉ kiếm cớ để phá nhà mày thôi, chứ đéo phải vay mượn bình thường. vay mà đéo có giấy, lại đem đạo đức ra giảng đạo lý, đích thị là phường thất phu vô lại.

thế càng đơn giản, đã ko ưa nhau, thì ít tiếp xúc ít giao tiếp lại.

còn bố mẹ ông bà, thì mình góp phần của mình, ốm chăm, chết cúng. ko mong chờ, ko hi vọng, bố mẹ chia ai nhiều, thì người đó thêm trách nhiệm thôi. mình nhận ít, thì sau này chăm sóc đóng góp theo khả năng của mình. sống vì niềm vui của vợ con. thế là thoáng đầu óc, có mẹ gì mà phiền hà bực tức mang cái toxic đó về cho vợ con. tuyệt đối phải tỉnh táo và lý trí, đừng bị bọn tiêu chuẩn kép bắt cóc đạo đức
.
 
Mày vẫn trông chờ vào bố mẹ mày quá nên mới thế, tao iq200 khuyên mày cạch mặt tất cả những thằng nào sống lệch chuẩn, đéo chịu nghĩ cho mày dù mày nghĩ đúng, những thằng ma cô những thằng óc chó cạch mặt hết cho tao, coi như k có quan hệ, bọn ma cô loè được bọn ngu đấy là hệ quả của bọn ngu phải nhận, tao khuyên mày dí buồi vào mặt bố mẹ mày chắc mày cũng đéo đc chia chác gì đâu thôi dí buồi vào đi cho lũ ngu biết thế nào là cái hoạ của não chó
 
Lúc trước tao nói việc anh trai tao vay tiền, mà vợ tao nói viết giấy, cuối cùng cả nhà nội từ mặt vợ chồng tao.
Tối hôm qua gọi tao về họp gia đình. VKck anh hai tao đã trả 300tr cho vkck tao và xé giấy nợ hậm hực trước cả nhà. Sau đó là màn cả nhà tổng sỉ vả vợ chồng tao. Xong thì ba mẹ tao nói đến chuyện chia tài sản. Ông bà có 1 căn nhà chính trên diện tích đất 600m vuông, và có thêm 1 mảnh đất vườn có thể làm nhà ở DT hơn 200m2 cách nhà ông bà không xa. Ông bà cũng nói có hơn 2 cây vàng và một cuốn sổ tiết kiệm. Quyển sổ tiết kiệm bao nhiêu tiền thì tao không biết, ông bà không nói.
Nhưng cay đắng là ông bà chia căn nhà đất 600m2 cho anh tao + 1 cây vàng, 1 cây vàng còn lại + mảnh đất kia cho chị gái. Còn quyển sổ tiết kiệm bà nói tới tháng 5 đây đáo hạn, sẽ rút ra chia đều cho các cháu.
Anh tao 2 đứa con, chị tao 2 đứa, còn tao 1 đứa con gái mới 4 tuổi. Như vậy cả nhà tao dc chia 1 phần cuốn sổ tiết kiệm thôi.

Vợ chồng tao có hỏi tại sao chia bất công như vậy. Thì họ lấy lý do: "Mày coi cha mẹ, anh chị mày là người dưng thì tao cũng coi mày là người dưng, có cho mày cũng uổng."

Lúc này chị 2 tao nói luôn, phần sổ tiết kiệm chị không lấy, chị cho lại ông bà vì gia đình chị không thiếu thốn gì. Anh tao cũng nói phần tiền tiết kiệm đó coi như anh giữ giùm ông bà sau này lúc ốm đau, chứ cũng không cần tới. Và anh chị có ý kích đểu vợ chồng tao cũng không lấy tiền đó. Ba tao thì nói là tao cho là cho con bé %^^# ( con gái tao), chứ t không có cho vkck mày.

Vợ tao nghe mà khóc từ đầu tới cuối, tao cũng không còn muốn nói gì thêm nữa. Nên nói luôn, con gái con thì con lo nó được, không cần ai cho chát gì cả, vkck con cũng không thiếu thốn, tham tiền tham của gì cả. Ba mẹ cho cũng được, không cho cũng được. Nhưng sau này đừng ép con vào bất cứ trách nhiệm nào. Sau đó vợ chồng tao đi về.
Sau đó tao biết được, anh hai tao mua nhà không hề thiếu tiền. Anh còn cho bạn bè anh mượn nữa mà. Việc anh hai cố tình mượn tiền tao là cách cả ba mẹ, anh chị tao nghĩ ra để lấy cớ bắt bẻ. Vợ tao bắt viết giấy là cái cớ quá đẹp để họ cách ly vợ chồng tao.

Tao là con ruột họ, việc này tao khẳng định 100% vì khi bà ngoại còn sống, lúc vui vẻ bà hay kể với tao là lúc bà đỡ đẻ sinh tao ra, vết bớt sau gáy tao to lắm, nhìn như da heo nái, nhưng lớn lên nó nhỏ dần. Và đúng bây giời tao có vết bớp sau cổ. Về ngoại hình tao cũng giống ba tao.
Bây giờ tao thấy khoẻ khoắn lắm, kiểu như trút dc ghánh nặng.

Nhưng vì lý do gì một gia đình lại không thương yêu con ruột của mình ? Tao đâu có phá phách hư hỏng, cũng đâu làm gì hại ai, cũng luôn hiếu thảo, cư xử chuẩn mực. Tại sao từ nhỏ tới giờ họ luôn đối xử với tao như vậy
Đơn giản vì mày ko biết nịnh bố mẹ mày như a trai và chị gái
 
Top