Tâm Sự Của Một Hội Viên Tam Điểm 30

Có khả năng tao thấy mày nói đúng là do cấu trúc nào đó bắt tao phải thích mày?
cùng đọc những dòng này mà thằng thích thằng không, vậy là chúng ta cùng 1 hội ah
:))
 
Tao xin lỗi đã chửi xuân hạ là thằng thần kinh. Nhưng thằng này thần kinh hạng nặng như kiểu tự kỉ luyến ái
Thằng mặt Lồn tâm hồn chó đẻ thớt mày khỏi reply tao. Sau rep này tao chặn con đĩ mẹ mày luôn khỏi bẩn mắt. Đụ má mấy thằng lồn giẻ rách.
 
Thiên cơ tiết lộ như vậy đã là nhiều rồi, tiết lộ nhiều hơn chỉ khiến người đọc sinh lòng tham vào các kênh forex thôi, bạn nên học cách biết ơn thay vì đòi hỏi thêm nh
xin vào nhóm tele đi bạn
 
Các bạn có câu hỏi nào hay cứ để ở đây, Nghia mở bài ở trang này để giúp khai trí cho các bạn.
Người ta thường tự hào khoe với nhau một câu: "Dạo này tao bận lắm."


Họ coi bận rộn như một tấm huy chương của sự thành đạt, một bằng chứng cho thấy mình đang có giá trị. Nhưng nếu mày nhìn sâu vào cái guồng quay đó, mày sẽ thấy bận rộn không phải là kết quả của sự thành công. Nó là một cơ chế phòng vệ của cấu trúc để ngăn mày đặt những câu hỏi quan trọng.


Thế giới này không cần mày thông thái. Nó cần mày bận rộn.


Vì khi mày bận, mày không có thời gian để quan sát. Khi mày cuồng cuồng chạy theo deadline, mày chỉ kịp nhìn thấy cái lưng của người phía trước, chứ không bao giờ nhìn thấy con đường đó dẫn về đâu.


Sự bận rộn là một loại "thuốc gây tê" hoàn hảo. Nó làm mày cảm thấy mình đang tiến lên, trong khi thực tế mày chỉ đang chạy trên một cái máy chạy bộ (treadmill). Mày ra sức đạp, đổ mồ hôi, kiệt sức, nhưng vị trí của mày trong cấu trúc vẫn đứng yên.


Đó là một thiết kế tinh vi.


Người ta không cần xích chân mày lại. Người ta chỉ cần chất lên vai mày đủ loại trách nhiệm: trả góp nhà, nâng cấp điện thoại, theo kịp xu hướng, và những cuộc họp vô nghĩa. Khi đôi vai đã nặng trĩu và lịch trình đã kín đặc, mày sẽ mất đi thứ quyền lực lớn nhất của con người: Quyền được dừng lại.


Kẻ ở tầng dưới bị buộc phải bận rộn để sinh tồn. Họ bán thời gian lấy sự an toàn tạm thời.


Kẻ ở tầng giữa bận rộn vì tham vọng. Họ bán thời gian lấy những biểu tượng của địa vị.


Nhưng kẻ thực sự nắm luật chơi, họ sở hữu sự rảnh rỗi.


Sự rảnh rỗi không phải là lười biếng. Sự rảnh rỗi là một "Vùng đệm về thời gian".


Khi mày có vùng đệm thời gian, mày có quyền quan sát những chu kỳ. Mày thấy khi nào đám đông đang hưng phấn thái quá, khi nào dòng tiền bắt đầu dịch chuyển, và khi nào một cấu trúc cũ sắp sụp đổ. Những người giàu lên nhờ những cú nhảy vọt (quantum leaps) không bao giờ là những người bận rộn nhất. Họ là những người đã đứng quan sát đủ lâu để biết lúc nào cần dồn toàn lực vào một cú click chuột.


Mày thấy đó, hai người cùng làm việc 12 tiếng một ngày. Một người kiệt quệ và nghèo đi, một người thong dong và giàu lên. Sự khác biệt không nằm ở nỗ lực, mà nằm ở việc họ đang làm việc cho cấu trúc của mình, hay đang là nô lệ cho cấu trúc của người khác.


Đừng hỏi "Làm sao để làm việc hiệu quả hơn?". Câu hỏi đó vẫn nằm trong cái bẫy của sự bận rộn.


Hãy hỏi: "Nếu ngày mai tao dừng lại, cấu trúc cuộc đời tao có tự vận hành được không?"


Lời khuyên của tao cho mày không phải là hãy bỏ việc hay đi tu. Mà là hãy "Đánh cắp thời gian" từ chính cái guồng quay đó.


Đánh cắp từng giờ một để xây dựng hệ thống của riêng mày. Hệ thống về tư duy độc lập để không bị truyền thông dẫn dắt. Hệ thống về thu nhập thụ động để mày không phải bán từng giờ cuộc đời lấy ổ bánh mì. Và quan trọng nhất, hệ thống về sự tĩnh lặng, để khi cả thế giới đang gào thét vì một cái tin tức nào đó, mày vẫn có thể ngồi nhâm nhi ly cafe và nhìn thấy bản chất của sự việc.


Kẻ bị điều khiển là kẻ không có khoảng trống giữa các hành động.


Người tự do là người biết tạo ra khoảng trắng trong lịch trình của chính mình.


Chỉ khi mày dừng lại, mày mới bắt đầu thấy cái lồng. Và chỉ khi thấy cái lồng, mày mới bắt đầu tìm đường ra.


— nguyennghia (re-styled
 
Người ta hay nói về lạm phát tiền tệ, nhưng ít ai nói về Lạm phát nhận thức.


Mày nghĩ rằng mày đang sống trong thời đại hoàng kim của thông tin? Sai. Mày đang sống trong thời đại của sự rác thải tâm trí. Khi thông tin trở nên quá rẻ mạt, thì cái giá phải trả chính là khả năng tập trung của mày.


Cấu trúc hiện tại không cần bẻ gãy ý chí của mày bằng bạo lực. Nó chỉ cần làm mày xao nhãng.


Mỗi cái thông báo trên điện thoại, mỗi đoạn video ngắn 15 giây, mỗi dòng tít giật gân về một đồng coin sắp nhân 100 lần... tất cả đều là những "nhát cắt" nhỏ. Một nhát cắt thì không đau, nhưng một vạn nhát cắt sẽ khiến tư duy của mày chảy máu đến chết.


Mày nghĩ mày đang chọn xem gì. Thực ra, một thuật toán trị giá hàng tỷ đô đang chọn hộ mày. Nó biết điểm yếu của mày, nó biết nỗi sợ của mày, và nó biết cách giữ mày ở lại trong cái vòng lặp vô tận của sự hưng phấn giả tạo.


Mục tiêu của cấu trúc là biến mày thành một sinh vật chỉ biết phản ứng, chứ không biết hành động.


Khi mày chỉ biết phản ứng với những kích thích bên ngoài, mày mất đi khả năng kiến tạo bên trong. Mày đọc về AI, mày thấy sợ. Mày đọc về suy thoái, mày thấy lo. Mày đọc về người thành công, mày thấy tự ti. Mày tiêu thụ quá nhiều "thực tại" của người khác đến mức không còn thời gian để định hình thực tại của chính mình.


Đó là một loại nô lệ kiểu mới: Nô lệ của sự tức thời.


Kẻ ở tầng dưới sống bằng những phản ứng bản năng. Họ bị giật dây bởi những cảm xúc nhất thời: giận dữ, hưng phấn, sợ hãi. Họ là "nhiên liệu" cho các chiến dịch marketing và các đợt sóng đầu cơ.


Kẻ ở tầng trên sống bằng những chiến lược dài hạn. Họ hiểu rằng: Ai kiểm soát được sự chú ý của mình, người đó kiểm soát được vận mệnh.


Mày thấy đó, cùng một công cụ là Internet. Một thằng dùng nó để học cách vận hành một Agent AI, để xây dựng một hệ thống kiếm tiền tự động. Một thằng khác dùng nó để lướt qua hàng ngàn tấm ảnh, hàng trăm cuộc cãi vã vô bổ trên mạng.


Sự khác biệt không nằm ở cái máy tính, mà nằm ở Bộ lọc.


Lời khuyên thâm sâu nhất tao có thể tặng mày lúc này, không phải là hãy học thêm cái gì mới. Mà là hãy Học cách từ bỏ.


• Từ bỏ việc phải biết tất cả mọi thứ đang xảy ra.


• Từ bỏ việc phải có ý kiến về mọi vấn đề xã hội.


• Từ bỏ những mối quan hệ độc hại chỉ mang lại sự ồn ào.


Mày cần một "Bức tường lửa về nhận thức".


Mỗi sáng thức dậy, đừng dâng hiến sự chú ý của mày cho cái màn hình ngay lập tức. Hãy giữ nó lại cho những mục tiêu dài hạn của mày: việc học Code, việc nghiên cứu biểu đồ, hay đơn giản là việc thấu hiểu chính mình.


Khi mày bắt đầu nói "Không" với 99% những thứ rác rưởi ngoài kia, mày sẽ thấy 1% còn lại trở nên vô cùng sắc bén.


Thế giới này không thiếu cơ hội. Nó chỉ thiếu những người có đủ sự tĩnh lặng để nhìn thấy cơ hội khi nó đến.


Đừng để mình trở thành một cái xác không hồn bị dòng đời xô đẩy bởi những thuật toán. Hãy trở thành người lập trình nên thuật toán của riêng mình.


— nguyennghia (re-styled

@nguyennghia6666 thấy sao về bài viết của tôi bạn ơi
 
Người ta thường tự hào khoe với nhau một câu: "Dạo này tao bận lắm."


Họ coi bận rộn như một tấm huy chương của sự thành đạt, một bằng chứng cho thấy mình đang có giá trị. Nhưng nếu mày nhìn sâu vào cái guồng quay đó, mày sẽ thấy bận rộn không phải là kết quả của sự thành công. Nó là một cơ chế phòng vệ của cấu trúc để ngăn mày đặt những câu hỏi quan trọng.


Thế giới này không cần mày thông thái. Nó cần mày bận rộn.


Vì khi mày bận, mày không có thời gian để quan sát. Khi mày cuồng cuồng chạy theo deadline, mày chỉ kịp nhìn thấy cái lưng của người phía trước, chứ không bao giờ nhìn thấy con đường đó dẫn về đâu.


Sự bận rộn là một loại "thuốc gây tê" hoàn hảo. Nó làm mày cảm thấy mình đang tiến lên, trong khi thực tế mày chỉ đang chạy trên một cái máy chạy bộ (treadmill). Mày ra sức đạp, đổ mồ hôi, kiệt sức, nhưng vị trí của mày trong cấu trúc vẫn đứng yên.


Đó là một thiết kế tinh vi.


Người ta không cần xích chân mày lại. Người ta chỉ cần chất lên vai mày đủ loại trách nhiệm: trả góp nhà, nâng cấp điện thoại, theo kịp xu hướng, và những cuộc họp vô nghĩa. Khi đôi vai đã nặng trĩu và lịch trình đã kín đặc, mày sẽ mất đi thứ quyền lực lớn nhất của con người: Quyền được dừng lại.


Kẻ ở tầng dưới bị buộc phải bận rộn để sinh tồn. Họ bán thời gian lấy sự an toàn tạm thời.


Kẻ ở tầng giữa bận rộn vì tham vọng. Họ bán thời gian lấy những biểu tượng của địa vị.


Nhưng kẻ thực sự nắm luật chơi, họ sở hữu sự rảnh rỗi.


Sự rảnh rỗi không phải là lười biếng. Sự rảnh rỗi là một "Vùng đệm về thời gian".


Khi mày có vùng đệm thời gian, mày có quyền quan sát những chu kỳ. Mày thấy khi nào đám đông đang hưng phấn thái quá, khi nào dòng tiền bắt đầu dịch chuyển, và khi nào một cấu trúc cũ sắp sụp đổ. Những người giàu lên nhờ những cú nhảy vọt (quantum leaps) không bao giờ là những người bận rộn nhất. Họ là những người đã đứng quan sát đủ lâu để biết lúc nào cần dồn toàn lực vào một cú click chuột.


Mày thấy đó, hai người cùng làm việc 12 tiếng một ngày. Một người kiệt quệ và nghèo đi, một người thong dong và giàu lên. Sự khác biệt không nằm ở nỗ lực, mà nằm ở việc họ đang làm việc cho cấu trúc của mình, hay đang là nô lệ cho cấu trúc của người khác.


Đừng hỏi "Làm sao để làm việc hiệu quả hơn?". Câu hỏi đó vẫn nằm trong cái bẫy của sự bận rộn.


Hãy hỏi: "Nếu ngày mai tao dừng lại, cấu trúc cuộc đời tao có tự vận hành được không?"


Lời khuyên của tao cho mày không phải là hãy bỏ việc hay đi tu. Mà là hãy "Đánh cắp thời gian" từ chính cái guồng quay đó.


Đánh cắp từng giờ một để xây dựng hệ thống của riêng mày. Hệ thống về tư duy độc lập để không bị truyền thông dẫn dắt. Hệ thống về thu nhập thụ động để mày không phải bán từng giờ cuộc đời lấy ổ bánh mì. Và quan trọng nhất, hệ thống về sự tĩnh lặng, để khi cả thế giới đang gào thét vì một cái tin tức nào đó, mày vẫn có thể ngồi nhâm nhi ly cafe và nhìn thấy bản chất của sự việc.


Kẻ bị điều khiển là kẻ không có khoảng trống giữa các hành động.


Người tự do là người biết tạo ra khoảng trắng trong lịch trình của chính mình.


Chỉ khi mày dừng lại, mày mới bắt đầu thấy cái lồng. Và chỉ khi thấy cái lồng, mày mới bắt đầu tìm đường ra.


— nguyennghia (re-styled
Mày tin có hội kín điều khiển thế giới.


Trong khi thứ duy nhất không điều khiển nổi… là chính mày.


Không cần tam giác phát sáng.


Không cần nghi thức bí mật.


Chỉ cần một cái điện thoại và một đống video “giải mã sự thật” — là đủ khóa não mày rồi.


Mày nghĩ mày đang thức tỉnh.


Thực ra mày chỉ đổi từ bị dắt mũi kiểu này… sang bị dắt mũi kiểu khác.


Nhẹ hơn.


Êm hơn.


Nhưng vẫn là dắt.


Sự thật đơn giản lắm:


Người ta không cần kiểm soát mày.


Vì mày còn chưa kiểm soát nổi thời gian của chính mình.
 
Khai trí cho xammer, thấy hôm trước nhiều đứa nói sai về phái sinh nên tôi giải thích:

Nhiều người đang hiểu sai về futures. Họ nghĩ đây là nơi đánh nhanh, ăn đậm, một dạng trò chơi lấy tiền người thua chia cho người thắng. Vì vậy nguyennghia viết lại cho rõ: futures không sinh ra để làm giàu nhanh, nó sinh ra để quản trị rủi ro.


Bản chất của futures gần với bảo hiểm hơn là cờ bạc.


Một người nắm tài sản dài hạn luôn đối mặt với biến động ngắn hạn. Nếu bán đi thì mất vị thế, nếu giữ thì chịu rủi ro. Futures tạo ra lựa chọn thứ ba: giữ tài sản nhưng mở vị thế ngược lại để cân bằng. Khi giá giảm thì futures bù lại, khi giá tăng thì tài sản bù lại. Kết quả không còn là ăn hay thua, mà là giảm biến động.


Phần chi phí phải trả cho trạng thái đó – như funding hay chênh lệch – chính là phí bảo hiểm.


Vì vậy nói futures là nơi “người thắng ăn người thua” là nhìn quá nông. Thực chất đây là nơi rủi ro được chuyển giao: người muốn an toàn thì trả phí, người chấp nhận rủi ro thì nhận phí. Giống như bảo hiểm, không ai mua để kiếm tiền, mà để tránh một cú gãy.


Sai lầm lớn nhất là biến công cụ phòng hộ thành công cụ đánh cược. Khi đó, bạn không còn đang bảo vệ tài sản, mà đang tự biến mình thành rủi ro.


Futures không xấu. Nó chỉ phản ánh cách bạn dùng nó: hoặc là lớp giáp, hoặc là cái giá phải trả cho sự ảo tưởng.


nguyennghia
 
Người ta hay nói về lạm phát tiền tệ, nhưng ít ai nói về Lạm phát nhận thức.


Mày nghĩ rằng mày đang sống trong thời đại hoàng kim của thông tin? Sai. Mày đang sống trong thời đại của sự rác thải tâm trí. Khi thông tin trở nên quá rẻ mạt, thì cái giá phải trả chính là khả năng tập trung của mày.


Cấu trúc hiện tại không cần bẻ gãy ý chí của mày bằng bạo lực. Nó chỉ cần làm mày xao nhãng.


Mỗi cái thông báo trên điện thoại, mỗi đoạn video ngắn 15 giây, mỗi dòng tít giật gân về một đồng coin sắp nhân 100 lần... tất cả đều là những "nhát cắt" nhỏ. Một nhát cắt thì không đau, nhưng một vạn nhát cắt sẽ khiến tư duy của mày chảy máu đến chết.


Mày nghĩ mày đang chọn xem gì. Thực ra, một thuật toán trị giá hàng tỷ đô đang chọn hộ mày. Nó biết điểm yếu của mày, nó biết nỗi sợ của mày, và nó biết cách giữ mày ở lại trong cái vòng lặp vô tận của sự hưng phấn giả tạo.


Mục tiêu của cấu trúc là biến mày thành một sinh vật chỉ biết phản ứng, chứ không biết hành động.


Khi mày chỉ biết phản ứng với những kích thích bên ngoài, mày mất đi khả năng kiến tạo bên trong. Mày đọc về AI, mày thấy sợ. Mày đọc về suy thoái, mày thấy lo. Mày đọc về người thành công, mày thấy tự ti. Mày tiêu thụ quá nhiều "thực tại" của người khác đến mức không còn thời gian để định hình thực tại của chính mình.


Đó là một loại nô lệ kiểu mới: Nô lệ của sự tức thời.


Kẻ ở tầng dưới sống bằng những phản ứng bản năng. Họ bị giật dây bởi những cảm xúc nhất thời: giận dữ, hưng phấn, sợ hãi. Họ là "nhiên liệu" cho các chiến dịch marketing và các đợt sóng đầu cơ.


Kẻ ở tầng trên sống bằng những chiến lược dài hạn. Họ hiểu rằng: Ai kiểm soát được sự chú ý của mình, người đó kiểm soát được vận mệnh.


Mày thấy đó, cùng một công cụ là Internet. Một thằng dùng nó để học cách vận hành một Agent AI, để xây dựng một hệ thống kiếm tiền tự động. Một thằng khác dùng nó để lướt qua hàng ngàn tấm ảnh, hàng trăm cuộc cãi vã vô bổ trên mạng.


Sự khác biệt không nằm ở cái máy tính, mà nằm ở Bộ lọc.


Lời khuyên thâm sâu nhất tao có thể tặng mày lúc này, không phải là hãy học thêm cái gì mới. Mà là hãy Học cách từ bỏ.


• Từ bỏ việc phải biết tất cả mọi thứ đang xảy ra.


• Từ bỏ việc phải có ý kiến về mọi vấn đề xã hội.


• Từ bỏ những mối quan hệ độc hại chỉ mang lại sự ồn ào.


Mày cần một "Bức tường lửa về nhận thức".


Mỗi sáng thức dậy, đừng dâng hiến sự chú ý của mày cho cái màn hình ngay lập tức. Hãy giữ nó lại cho những mục tiêu dài hạn của mày: việc học Code, việc nghiên cứu biểu đồ, hay đơn giản là việc thấu hiểu chính mình.


Khi mày bắt đầu nói "Không" với 99% những thứ rác rưởi ngoài kia, mày sẽ thấy 1% còn lại trở nên vô cùng sắc bén.


Thế giới này không thiếu cơ hội. Nó chỉ thiếu những người có đủ sự tĩnh lặng để nhìn thấy cơ hội khi nó đến.


Đừng để mình trở thành một cái xác không hồn bị dòng đời xô đẩy bởi những thuật toán. Hãy trở thành người lập trình nên thuật toán của riêng mình.


— nguyennghia (re-styled

@nguyennghia6666 thấy sao về bài viết của tôi bạn ơi
Cũng tạm nhưng k đưa ra dự báo tương lai nào như tôi nên vẫn cùi bắp lắm bạn he he
 
Cú Giảm cuối cùng phải Không.? Ngắn hạn ở đây dự cho là cả tuần hoặc 10 hôm đi. Đáy lớn như dự báo bên F247 liệu có xuất hiện trong pha tới đây không Nghĩa .?
Thị trường đầu tư thì k có khái niệm đầu tiên hay cuối cùng, chỉ có sự tuần hoàn thôi. Đáy lớn sắp tới rồi, đáy này sẽ đưa giá lên lại đỉnh cũ.
 
Khai trí cho xammer, thấy hôm trước nhiều đứa nói sai về phái sinh nên tôi giải thích:

Nhiều người đang hiểu sai về futures. Họ nghĩ đây là nơi đánh nhanh, ăn đậm, một dạng trò chơi lấy tiền người thua chia cho người thắng. Vì vậy nguyennghia viết lại cho rõ: futures không sinh ra để làm giàu nhanh, nó sinh ra để quản trị rủi ro.


Bản chất của futures gần với bảo hiểm hơn là cờ bạc.


Một người nắm tài sản dài hạn luôn đối mặt với biến động ngắn hạn. Nếu bán đi thì mất vị thế, nếu giữ thì chịu rủi ro. Futures tạo ra lựa chọn thứ ba: giữ tài sản nhưng mở vị thế ngược lại để cân bằng. Khi giá giảm thì futures bù lại, khi giá tăng thì tài sản bù lại. Kết quả không còn là ăn hay thua, mà là giảm biến động.


Phần chi phí phải trả cho trạng thái đó – như funding hay chênh lệch – chính là phí bảo hiểm.


Vì vậy nói futures là nơi “người thắng ăn người thua” là nhìn quá nông. Thực chất đây là nơi rủi ro được chuyển giao: người muốn an toàn thì trả phí, người chấp nhận rủi ro thì nhận phí. Giống như bảo hiểm, không ai mua để kiếm tiền, mà để tránh một cú gãy.


Sai lầm lớn nhất là biến công cụ phòng hộ thành công cụ đánh cược. Khi đó, bạn không còn đang bảo vệ tài sản, mà đang tự biến mình thành rủi ro.


Futures không xấu. Nó chỉ phản ánh cách bạn dùng nó: hoặc là lớp giáp, hoặc là cái giá phải trả cho sự ảo tưởng.


nguyennghia
Đại bàn 3 điểm 2 rờ có show cho mấy thằng xàmer đại bàn có bao nhiêu btc chưa vậy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top