Tao đã mất hết cảm xúc của con người khi tìm hiểu về chính trị, kinh tế, tài chính ...

Đại ý giống mài đang tiếc nuối bây giờ, là cả đời ổng xài fact và logic, cảm xúc ổng chỉ coi là 1 thứ phụ và ngày càng không coi trọng nữa. Lúc về già thì ổng lại hối tiếc về việc đó, ước là giá như đã kết nối với cảm xúc của mình một cách tốt hơn và cảm thụ nghệ thuật nhiều hơn, thay vì chỉ coi trí óc của mình như 1 cỗ máy của logic và kiến thức.
Không ngờ tao có chung lối suy nghĩ với thiên tài


Có khi nào tao cũng có tài vl mà tao không biết không nhỉ :ops:
 
Không còn biết yêu, giận, lo lắng, sợ hãi, hồi hộp...

Tim tao giờ rất hiếm khi đập nhanh dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa

Tao đã thành người vô cảm xúc
Anh cho em 200k, qua nhà anh 2 tiếng rồi về, em sẽ hạnh phúc 😆
 
tao luôn có tâm thái háo hức hào hứng đón nhận tương lai thậm tệ hơn
con người là giống loài kinh tởm,nên chết bớt đi
 
Ai cũng sẽ có lúc nào đó chán tất cả, buông bỏ tất cả, và hờ hững với tất cả, khi trải qua 1 cuộc bể dâu thì hay bị như vậy:
- Khi quá yêu, say đắm, đắm đuối 1 người, rồi mất, bỏ, lúc đó cảm thấy bi kịch.
- Khi đang ở sự nghiệp đỉnh cao, sở hữu tài sản lớn, 1 phát bị lừa, hoặc bị bắt, vào án, mất hết, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang quyền cao chức trọng, công danh, công hầu khanh tướng, 1 phát tuột xích, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang khoẻ mạnh, đột nhiên bị bệnh nan y, chạy chữa rất nhiều, cũng hồi phục nhưng sức khoẻ suy kiệt, cũng cảm thấy bi kịch.
- Bị dồn vào đường cùng, bế tắc trong cuộc sống, không tiền, không quyền, không quan hệ, không nghề nghiệp, không tương lai, không tình yêu, không gia đình, coi như tương lai mờ mịt, cũng cảm thấy bi kịch.
Cậu còn trẻ, tất cả những cảm xúc đó đều là nhất thời. Có những lúc chán mọi thứ, không thích làm bất kỳ điều gì.
Tuy nhiên, cuộc sống phía trước còn dài, 1 cánh cửa đóng lại, thì 1 cánh cửa mới lại mở ra.
Để đạt đến hạnh phúc, để đạt đến thành công, mỗi con người đều phải trải qua những ngày tháng chán đời như thế, để sau đó, tỉnh ngộ, bừng tỉnh, giống như tái sinh.
Muốn tìm về cội nguồn, có khi cậu cầu gác bỏ lại mọi thứ, để đi đến vùng yên tĩnh trên núi cao, trên biển, để tĩnh lại 1-2 tuần, sống chậm lại, gác lại công nghệ. Khi gác lại các đồ chơi công nghệ, con người trở về với bản thể, làm vài công việc nông thôn, để thư giãn, để lắng nghe từ nội tại. Xem định hướng tương lai, con đường phía trước đi về đâu.
Có những câu trả lời không thể tìm kiếm trong bất kỳ giáo trình nào, vì trường học không dạy, cũng không thể tìm kiếm từ bất kỳ ai, vì người có duyên thì chưa tới, người tới thì vô duyên. Nên phải tự mình tìm về bản thể của chính mình.
Và có những câu trả lời không thể tìm được bên những cuộc rượu say tít mù với những người bạn vô bổ. Cần phải có dũng khí để 1 mình sống 1 mình, ở 1 nơi, trong 1 thời gian, dù ngắn ngủi, để chính mình đối diện với mình, lúc đó tâm trí cậu sẽ hình thành con đường mới.
Bạn bè là phụ
Vợ con cũng là phụ
Các mối quan hệ xã hội cũng là phụ.
Khi chán đời, hãy gác lại, để lánh đi 1 thời gian. Để tĩnh tâm lại, bình tĩnh lại, suy nghĩ lại, và sắp xếp lại mưu cầu tương lai.
 
Ai cũng sẽ có lúc nào đó chán tất cả, buông bỏ tất cả, và hờ hững với tất cả, khi trải qua 1 cuộc bể dâu thì hay bị như vậy:
- Khi quá yêu, say đắm, đắm đuối 1 người, rồi mất, bỏ, lúc đó cảm thấy bi kịch.
- Khi đang ở sự nghiệp đỉnh cao, sở hữu tài sản lớn, 1 phát bị lừa, hoặc bị bắt, vào án, mất hết, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang quyền cao chức trọng, công danh, công hầu khanh tướng, 1 phát tuột xích, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang khoẻ mạnh, đột nhiên bị bệnh nan y, chạy chữa rất nhiều, cũng hồi phục nhưng sức khoẻ suy kiệt, cũng cảm thấy bi kịch.
- Bị dồn vào đường cùng, bế tắc trong cuộc sống, không tiền, không quyền, không quan hệ, không nghề nghiệp, không tương lai, không tình yêu, không gia đình, coi như tương lai mờ mịt, cũng cảm thấy bi kịch.
Cậu còn trẻ, tất cả những cảm xúc đó đều là nhất thời. Có những lúc chán mọi thứ, không thích làm bất kỳ điều gì.
Tuy nhiên, cuộc sống phía trước còn dài, 1 cánh cửa đóng lại, thì 1 cánh cửa mới lại mở ra.
Để đạt đến hạnh phúc, để đạt đến thành công, mỗi con người đều phải trải qua những ngày tháng chán đời như thế, để sau đó, tỉnh ngộ, bừng tỉnh, giống như tái sinh.
Muốn tìm về cội nguồn, có khi cậu cầu gác bỏ lại mọi thứ, để đi đến vùng yên tĩnh trên núi cao, trên biển, để tĩnh lại 1-2 tuần, sống chậm lại, gác lại công nghệ. Khi gác lại các đồ chơi công nghệ, con người trở về với bản thể, làm vài công việc nông thôn, để thư giãn, để lắng nghe từ nội tại. Xem định hướng tương lai, con đường phía trước đi về đâu.
Có những câu trả lời không thể tìm kiếm trong bất kỳ giáo trình nào, vì trường học không dạy, cũng không thể tìm kiếm từ bất kỳ ai, vì người có duyên thì chưa tới, người tới thì vô duyên. Nên phải tự mình tìm về bản thể của chính mình.
Và có những câu trả lời không thể tìm được bên những cuộc rượu say tít mù với những người bạn vô bổ. Cần phải có dũng khí để 1 mình sống 1 mình, ở 1 nơi, trong 1 thời gian, dù ngắn ngủi, để chính mình đối diện với mình, lúc đó tâm trí cậu sẽ hình thành con đường mới.
Bạn bè là phụ
Vợ con cũng là phụ
Các mối quan hệ xã hội cũng là phụ.
Khi chán đời, hãy gác lại, để lánh đi 1 thời gian. Để tĩnh tâm lại, bình tĩnh lại, suy nghĩ lại, và sắp xếp lại mưu cầu tương lai.
@Hoanggiap512 @Hatong đọc và cảm nhận. Btc chỉ là phù du thôi
 
Ai cũng sẽ có lúc nào đó chán tất cả, buông bỏ tất cả, và hờ hững với tất cả, khi trải qua 1 cuộc bể dâu thì hay bị như vậy:
- Khi quá yêu, say đắm, đắm đuối 1 người, rồi mất, bỏ, lúc đó cảm thấy bi kịch.
- Khi đang ở sự nghiệp đỉnh cao, sở hữu tài sản lớn, 1 phát bị lừa, hoặc bị bắt, vào án, mất hết, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang quyền cao chức trọng, công danh, công hầu khanh tướng, 1 phát tuột xích, cũng cảm thấy bi kịch.
- Khi đang khoẻ mạnh, đột nhiên bị bệnh nan y, chạy chữa rất nhiều, cũng hồi phục nhưng sức khoẻ suy kiệt, cũng cảm thấy bi kịch.
- Bị dồn vào đường cùng, bế tắc trong cuộc sống, không tiền, không quyền, không quan hệ, không nghề nghiệp, không tương lai, không tình yêu, không gia đình, coi như tương lai mờ mịt, cũng cảm thấy bi kịch.
Cậu còn trẻ, tất cả những cảm xúc đó đều là nhất thời. Có những lúc chán mọi thứ, không thích làm bất kỳ điều gì.
Tuy nhiên, cuộc sống phía trước còn dài, 1 cánh cửa đóng lại, thì 1 cánh cửa mới lại mở ra.
Để đạt đến hạnh phúc, để đạt đến thành công, mỗi con người đều phải trải qua những ngày tháng chán đời như thế, để sau đó, tỉnh ngộ, bừng tỉnh, giống như tái sinh.
Muốn tìm về cội nguồn, có khi cậu cầu gác bỏ lại mọi thứ, để đi đến vùng yên tĩnh trên núi cao, trên biển, để tĩnh lại 1-2 tuần, sống chậm lại, gác lại công nghệ. Khi gác lại các đồ chơi công nghệ, con người trở về với bản thể, làm vài công việc nông thôn, để thư giãn, để lắng nghe từ nội tại. Xem định hướng tương lai, con đường phía trước đi về đâu.
Có những câu trả lời không thể tìm kiếm trong bất kỳ giáo trình nào, vì trường học không dạy, cũng không thể tìm kiếm từ bất kỳ ai, vì người có duyên thì chưa tới, người tới thì vô duyên. Nên phải tự mình tìm về bản thể của chính mình.
Và có những câu trả lời không thể tìm được bên những cuộc rượu say tít mù với những người bạn vô bổ. Cần phải có dũng khí để 1 mình sống 1 mình, ở 1 nơi, trong 1 thời gian, dù ngắn ngủi, để chính mình đối diện với mình, lúc đó tâm trí cậu sẽ hình thành con đường mới.
Bạn bè là phụ
Vợ con cũng là phụ
Các mối quan hệ xã hội cũng là phụ.
Khi chán đời, hãy gác lại, để lánh đi 1 thời gian. Để tĩnh tâm lại, bình tĩnh lại, suy nghĩ lại, và sắp xếp lại mưu cầu tương lai.
con mọe nó chat GPT
 

Có thể bạn quan tâm

Top