Live Có phải sắp chết thì người ta thường nhớ về quá khứ không ?

Mr.Darknet

Bò lái xe
Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
 
xAphRj.jpeg
 
Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
Chắc mày bắt đầu ngoài 40 hả? Tao cũng thế, có nhiều ký ức thậm chí từ hồi 3-4 tuổi cũng được khơi gợi lại, kiểu hình ảnh đen trắng ấy...
 
Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
Bớt lo nghĩ xàm Lồn lại đi bịnh thì đi điều trị, nghĩ nhiều quá. Cái làm cho người ta chết đi không phải bịnh mà là xuống tinh thần như mày. Mai dậy sớm đi khám bịnh đi nhé tml
 
Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
Cho anh chịch em trước khi chết, cho em 200k, ku anh cong em rên sướng lắm thuốc lá 🚬
 
hết tiền là ăn mày quá khứ liền, cần ji phải đợi sắp chớt
 
Tao thấy văn mày hay vl, từ giờ đến lúc chết mày lên xam viết thêm đi, tao vodka cho
 
Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
clm mày làm tao bật khóc
 
Cho anh chịch em trước khi chết, cho em 200k, ku anh cong em rên sướng lắm thuốc lá 🚬
Đcm thằng người về hưu này, gạ đc @bodothanthien buscu liếm đít chưa hả,

Có khi nào tao sắp chết khôn chúng mày nhỉ ?
Mấy tháng nay những ký ức tuổi thơ, những came giác ngày thơ bé cứ ùa về, hiện ra rõ mồn một. Tao giống như người say tỉnh dậy, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện vậy.
Tao nhớ những ngày hè nắng nóng oi bức, nhớ chiếc quần ướt mem vì lội qua cánh đồng cỏ dại sương buổi sáng, nhớ mùi bạch đàn, mùi núi rừng, mùi hoa sim, hoa mua, mùi cây ré.
Tao nhớ những ngày tháng 10 mưa rả rích, nhớ những buổi chiều tối mù trời, một mình tao đi tìm bò lạc trong núi, vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Nhớ khi nước lũ về, một mình tao ở trong núi coi bò, sợ ma đến ngủ không được, nằm úp mãi, giờ bị bệnh về tim phổi, bs chẩn đoán tao bị phổi to vì nằm úp thời gian dài.
Tao nhớ gốc mận nhà ngoại, nhớ chén muối ớt bà rang sẵn để chờ tao về ăn mận, ăn khóm chín. Nhớ bà hon hem thủ thỉ:”tao chết rồi coi còn ai thương mày..” lúc aay còn nhỏ không hiểu lời bà.
Nhớ nhất con bò cái vàng gắn bó tao suoits quãng đời trẻ dại, nó hiền lắm, đẻ không biết bao nhiêu lứa, cuối cùng nó già ốm, cha bán nó đi mất, lúc lùa lên xe, tao không dám nhìn nó…
Ôi tao kể sáng đêm mất thôi..
Có lẽ nào t sắp chết.
Còn con gái cưng của ba thì sao..
Mày ở miền núi trung du phía bắc à. Mà sao nằm úp mà lại phổi to nhỉ?
 

Có thể bạn quan tâm

Top