honda67
Địt xong chạy
Bối cảnh: Người đó còn cha mẹ, điều kiện kinh tế tốt - học hành giỏi giang trường tuyển - ra đời đi làm có kinh nghiệm - hoặc không cần làm vẫn không sợ chết đói như xamer - có visa tư bản - có năng khiếu, và đam mê nghệ thuật (nhưng không theo đuổi, vì sợ đéo thành công)
Theo tao trò chuyện gần như là một kiểu khủng hoảng hiện sinh như thằng @Olineasdf, nhưng lại không có Đức Tin, hay không có nhu cầu về giáo lý như @dungdamchemnhau hay @Hoanggiap512 … Nói chung đéo biết bắt đầu câu chuyện thế nào, chẳng lẽ bảo: Địt mẹ mày sướng như chó, hơn biết bao nhiêu người rồi còn than thở Lồn gì à?
Đoạn tin nhắn, bạn nữ đó gửi tao đại ý:
Theo tao trò chuyện gần như là một kiểu khủng hoảng hiện sinh như thằng @Olineasdf, nhưng lại không có Đức Tin, hay không có nhu cầu về giáo lý như @dungdamchemnhau hay @Hoanggiap512 … Nói chung đéo biết bắt đầu câu chuyện thế nào, chẳng lẽ bảo: Địt mẹ mày sướng như chó, hơn biết bao nhiêu người rồi còn than thở Lồn gì à?
Đoạn tin nhắn, bạn nữ đó gửi tao đại ý:
Cả đời mình đã vật lộn với trầm cảm, nhưng trước đây mình vẫn tìm được cách để vượt qua. Dạo gần đây thì mình không còn làm được nữa. Lúc nào mình cũng cảm thấy mệt mỏi. Không còn thấy vui với bất cứ điều gì, kể cả những thứ mình từng thích. Mình chỉ cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm.
Hầu hết các ngày mình thậm chí còn không muốn ra khỏi giường. Có những ngày mình nằm lì trên giường cả ngày chỉ để cố kìm nén cảm giác này.
Thật lòng mà nói, điều duy nhất giữ mình còn sống là nỗi sợ cái chết. Mình không muốn xuống địa ngục vì tự kết liễu bản thân… dù cảm giác hiện tại cũng chẳng khá hơn là bao.
Mình đã thử dùng thuốc nhưng không có kết quả. Một số loại còn khiến mình cảm thấy tệ hơn. Mình thật sự không biết phải làm gì nữa. Mình cảm thấy như bên trong mình đã chết rồi.