Ông anh tao đang chăm sóc, bị đột quị, giờ liệt nửa người. Không có ai chăm sóc cả, chỉ có tao và chủ nhà trọ hỗ trợ gián tiếp, tao là người ngoài chỉ mới biết nhau mấy ngày thôi, nhưng không phải ai cũng may mắn như ông anh tao.
Những lúc tao bận việc phải rời đi, không còn ai bên cạnh cả. Người nuôi bệnh xung quanh họ quở trách, sao hồi trẻ không chịu có vợ, để ít nhất có con, vợ, cháu nó lo cho mình, giờ liệt rồi mới thấy không người thân, nhờ người dưng nó khó khăn cỡ nào. Ông anh tao có lẽ đã thua trong một quyết định, nghe ổng kể hồi xưa làm quản lý nhân sự cho D.K.S.H thì cũng không tệ, nhưng kén chọn hoặc ngại gì đó nên bây giờ mới thua.
Tao nghe thấy đúng, thật ra tao từng có ý định độc thân, nhưng giờ thấy cảnh thực tế này thì cũng hơi chột dạ. Chắc mai mốt cũng ráng có gia đình, tốt xấu gì cũng phải có gia đình nhỏ, không cần gì chỉ cần lúc bệnh có người lo.
.
Những lúc tao bận việc phải rời đi, không còn ai bên cạnh cả. Người nuôi bệnh xung quanh họ quở trách, sao hồi trẻ không chịu có vợ, để ít nhất có con, vợ, cháu nó lo cho mình, giờ liệt rồi mới thấy không người thân, nhờ người dưng nó khó khăn cỡ nào. Ông anh tao có lẽ đã thua trong một quyết định, nghe ổng kể hồi xưa làm quản lý nhân sự cho D.K.S.H thì cũng không tệ, nhưng kén chọn hoặc ngại gì đó nên bây giờ mới thua.
Tao nghe thấy đúng, thật ra tao từng có ý định độc thân, nhưng giờ thấy cảnh thực tế này thì cũng hơi chột dạ. Chắc mai mốt cũng ráng có gia đình, tốt xấu gì cũng phải có gia đình nhỏ, không cần gì chỉ cần lúc bệnh có người lo.
.
