kebuidoi9x
Mai là mùng một
Chương 1 - Xuống núi
"Phú quý sinh dâm dục" ngẫm ra chẳng phải chuyện của riêng ai. Khi đời sống vật chất đã đủ đầy êm ấm, người ta tự nhiên sinh ra mưu cầu được vuốt ve về mặt thể xác lẫn tinh thần, dân gian hay gọi thô toẹt ra là "ăn no rửng mỡ". Thực chất, thẳm sâu bên trong, chẳng cứ phải rủng rỉnh bạc tiền người ta mới thèm khát nhục dục. Ngặt một nỗi, khi màng túi trống không, người ta đành giấu nhẹm cái bản ngã nguyên thủy ấy đi vì thiếu nguồn lực để khơi dậy ngọn lửa trong mình.
Tôi đương nhiên cũng chẳng thoát khỏi cái vòng trần ai tục lụy ấy. Sau chục năm bôn ba cày cuốc sương gió nơi xứ người, cộng thêm chút nhạy bén nhặt nhạnh được trên thị trường tài chính, bước sang tuổi ba mươi lăm, tôi cơ bản đã rũ bỏ được cái mác nghèo khó. Nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ cày cuốc quần quật đến mờ mịt, nhìn thiên hạ cuốn lấy nhau trong những nhịp đập hoan lạc mà thâm tâm tôi lắm lúc chạnh lòng ghen tị. Nay gác lại giang sơn về quê ẩn mình, tôi cũng khao khát được nếm trải cái vị ngọt ngào ướt át của tình thủy cho bõ những đêm dài đầu tắt mặt tối, chỉ biết làm bạn với đôi bàn tay và những thước phim mộng ảo xứ Phù Tang.
Chuyện ấy diễn ra vào những ngày đầu xuân năm 2023.
Cái tuổi của tôi chưa gọi là già, nhưng cái gọi là tuổi trẻ thì đã trôi qua từ lâu. Bạn bè xung quanh đa phần đã yên bề gia thất, con bồng con bế, còn tôi vẫn cứ mãi miết trôi dạt. Thực tế thì tôi chưa màng đến chuyện lập gia đình, ngoài miệng hay viện cớ duyên chưa tới, nhưng thẳm sâu bên trong, bản thân lại muốn đắm chìm vào những cuộc phiêu lưu tình ái cho thỏa mãn trước khi phải trói buộc đời mình vào một bến đỗ.
Đánh giá về mảnh đất Hải Dương thì thật tình chẳng có tụ điểm nào đáng để vung tiền vui chơi. Nếu ai đã từng ghé qua, ắt hẳn sẽ nhận ra cái nhịp sống có phần tẻ nhạt và buồn rầu của nó, đi từ đầu đến cuối thành phố loáng cái mười lăm phút là hết vòng. Thành phố nhỏ bé, dân cư cũng chẳng lấy gì làm đông đúc.
Ban đầu, tôi tính tìm một tình yêu đúng nghĩa để thực hành cho kỳ hết những kỹ nghệ chăn gối từng miệt mài nghiền ngẫm qua màn ảnh nhỏ. Nhưng khổ nỗi, ở cái tuổi này mà đi cưa cẩm tìm tình yêu e là hơi viển vông, môi trường xung quanh cũng chẳng có lấy một cơ hội nào mở ra.
Phương án tìm người yêu phá sản, tôi chuyển hướng sang một ngã rẽ thực tế hơn: tìm kiếm một "sugar baby". Chuyện này nghe chừng dễ thở, chỉ cần sẵn tiền – thứ mà tôi đang rủng rỉnh – là mọi thứ có thể bắt đầu.
Nghĩ là làm, tôi lân la dò hỏi khắp các ngóc ngách hội nhóm ẩn danh trên mạng. Trò chuyện thử với vài bóng hồng, nhưng ngặt nỗi đa phần toàn là "gái ngành" đội lốt, hoặc tệ hơn là bọn Campuchia lừa đảo mạo danh bủa vây. Chẳng ai lọt vào mắt xanh của kẻ khao khát sự lãng mạn tinh tế như tôi. Mẹ nó, cầm tiền trong tay mà muốn tìm một nhành hoa tươi tắn để thưởng thức cũng trầy trật, tôi ngậm ngùi ôm cục tức trong lòng.
Cuối cùng, tôi quyết định tự mình rải thính. Lập một tài khoản ảo, tôi nhắm thẳng vào nhóm duy nhất cho đăng bài tự do ở đất này, quăng lên một dòng ngắn gọn: "tìm một em sugar baby, yêu cầu: tuổi từ 18-23, tháng gặp 4 lần, em nào có hứng thú thì inbox bàn thêm, hợp duyên là triển".
Chờ chực ba ngày ròng rã chẳng thấy bóng dáng nàng thơ nào, thứ tôi nhận lại chỉ là mấy lời giễu cợt của những kẻ rỗi hơi và dăm ba tin nhắn gạ gẫm rẻ tiền của mấy cô nàng bán phấn buôn hương. Vốn dĩ bản thân thích sự mơn trớn, ướt át đầy tình cảm chứ không thiết tha gì cái kiểu bóc bánh trả tiền chớp nhoáng, đâm ra tôi đành tặc lưỡi ngán ngẩm cái chốn khỉ ho cò gáy này.
Bẵng đi cả tuần chẳng thèm đoái hoài, tôi tạm tìm vui qua những suất massage đấm bóp xông hơi. Nằm ườn ra cho người ta xoa nắn, thi thoảng vài cái chạm vô tình lướt qua da thịt cũng mang lại chút kích thích tẻ nhạt, nhưng thẳm sâu bên trong, chút niềm vui cỏn con ấy không thể nào dập tắt nổi ngọn lửa khao khát đang cháy âm ỉ.
Rồi một ngày ngứa ngáy, tôi mở lại tài khoản ảo.
Và đó là lần đầu tiên, em nhắn tin cho tôi.
Tôi chép miệng, rớt mất nửa phần hứng thú, nghĩ bụng lại vớ phải lũ Campuchia nên định buông không đáp lời.
Đầu dây bên kia có vẻ ngập ngừng, mười phút sau mới thấy dòng tin hồi đáp.
Trò chuyện lẩn thẩn thêm một hồi, tôi vẫn chưa tường tận dung nhan, chỉ loáng thoáng biết em tên Huyền qua dãy số tài khoản. Tôi ngỏ ý đưa em đi khám sức khỏe nhưng em lại ngại ngùng từ chối vội, thay vào đó em rụt rè gửi một tờ giấy khám sức khỏe xin việc cũ rích từ hai tháng trước. Cái thứ giấy lộn mua ngoài viện giá trăm rưỡi ấy thì phỏng có giá trị gì.
Nhưng tôi vẫn tặc lưỡi bỏ qua. Đọc cái giọng điệu vụng về, e ấp ấy, tôi đồ rằng đây là một tờ giấy trắng chưa nhuốm màu sương gió chứ chẳng phải loại rành rẽ lọc lõi gì. Tên xxx Huyền, sinh năm 2003, cao 1m62, nặng 48kg, thị lực 10/10 – ngần ấy thông tin chắp vá lại có vẻ ăn khớp với cái mác sinh viên năm hai của em.
Tôi chuyển trước hai triệu tiền cọc. Phần vì cũng không nhiều nên chẳng sợ lỡ mất tiền vào tay bọn lừa đảo, phần vì bản thân cũng tò mò đánh cược xem nhan sắc em đến đâu. Thấy cách nói chuyện thật thà, tôi khấp khởi hy vọng vào một mối duyên bèo dạt mây trôi này.
Địa điểm chốt hạ là khách sạn Hữu Nghị, nép mình bên bờ hồ Bạch Đằng êm ả. Lịch hẹn vào chiều thứ sáu, bởi lẽ cái chốn này cứ đến cuối tuần thứ 7 chủ nhật là thiên hạ lại kéo nhau đi ân ái, nhà nghỉ khách sạn chật kín phòng, như một lễ hội giao phối định kỳ.
Cảm giác sắp sửa đưa một cô gái hoàn toàn xa lạ vào chốn khuê phòng, rũ bỏ xiêm y và hòa quyện thể xác cùng nhau, mang đến một sự kích thích tột độ. Nó râm ran, hồi hộp và đầy tính bản năng. Gã đàn ông nào từng nếm trải hẳn sẽ tường tận cái cảm giác tê tái này.
Gần mười năm thanh xuân, bản thân tôi cứ như một gã khờ khô khan lầm lũi nơi xứ người. Quanh năm suốt tháng chỉ cắm mặt vào công việc, môi trường thiếu vắng bóng hình đàn bà, lại thêm cái tính lầm lì hướng nội, đâm ra dục vọng cứ phải tự mình tháo gỡ qua những huyễn hoặc trong đầu. Thế nên, cuộc hẹn này chẳng khác nào cơn mưa rào tưới xuống mảnh đất cằn cỗi chục năm nay. Tôi thậm chí còn lên sẵn kịch bản: lỡ mà nhan sắc em có dưới mức trung bình, tôi sẵn sàng vứt thêm một triệu tiền bồi thường tổn thất rồi xách quần đi về, tuyệt đối không thỏa hiệp nuôi một đóa hoa kém sắc.
Hẹn hai giờ nhưng tôi bồn chồn có mặt từ một giờ chiều. Nằm ườn ra xem vài trích đoạn phim người lớn để hâm nóng bầu máu nóng đang sục sôi, tôi bước vào phòng tắm gột rửa sạch sẽ. Đứng trước gương, tôi quyết định lột bỏ hết sự vướng víu của quần áo, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm hờ hững ngang hông. Mẹ nó, cái bộ dạng này trong gương trông cũng mang dáng dấp của một tay chơi phong lưu phết.
Khách sạn Hữu Nghị tuy không bề thế, nhưng lại toát lên vẻ nhã nhặn, kín đáo. Thường thì khách thập phương đến công tác hay lưu trú hơn là những đôi uyên ương tìm chốn mây mưa.
Căn phòng tôi đặt rộng rãi và sang trọng đến bất ngờ, hệt như một phòng master thượng hạng với không gian giường ngủ, phòng khách và phòng tắm chia thành những khu vực riêng biệt. Nội thất gỗ tông trầm, ghế bọc da bóng bẩy tạo nên một thứ không khí đầy mời gọi. Giá 800k cho một không gian kích thích nhường này, dù là hai tiếng hay nguyên ngày thì quả thực cũng vô cùng mãn nhãn. Thiếu gì tiền cơ chứ!
Nhịp tim tôi bắt đầu đánh trống liên hồi. Mọi thứ đã bày sẵn, cung tên đã lên nòng. Tôi hít một hơi thật sâu để nén lại sự bồn chồn của một kẻ khao khát ái ân. Đéo mẹ, đi mua vui mà cứ căng thẳng như chuẩn bị đi bán thân vậy.
Cộc! cộc! cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên, mỏng manh nhưng đủ sức đập tan mọi hàng rào phòng ngự.
Tôi hồi hộp xoay nắm đấm cửa.
Dáng em thanh mảnh, đôi chân thon thả được tôn lên bởi đôi cao gót làm vóc dáng 1m62 bỗng chốc vươn cao, tầm mắt gần như ngang bằng với tôi (tôi chỉ cao m7 thôi). Làn da em tuy không trắng toát nhưng toát lên vẻ mịn màng, sáng trong của tuổi đôi mươi.
Mái tóc đen uốn lọn Thượng Hải buông lơi, điểm xuyết chiếc băng đô kẻ caro tiệp màu với chân váy đỏ đen ngang đùi, kết hợp cùng sơ mi trắng cộc tay thanh tú. Trông em đúng chuẩn một cô tiểu thư đài các.
Nhìn chung, gu thẩm mỹ của em khá ổn. Chỉ có điều vòng một dường như hơi khiêm tốn – cái nét đặc trưng của những cô gái mình dây.
Em khép nép ôm trước ngực chiếc túi xách nhỏ hình chữ nhật vân caro cùng màu với cái váy và cái băng đô. Một sự chỉn chu đáng yêu.
Tả thì dài dòng, nhưng tôi chỉ mất vỏn vẹn ba giây để thâu tóm toàn bộ. Khuôn mặt thanh tú make up nhẹ nhàng của em đã đánh gục mọi hoài nghi trong tôi. Vượt xa mọi sự kỳ vọng.
Chẳng để lời chào thứ hai kịp thoát ra, tôi kéo tuột em vào phòng, vội vã cài chốt trong chớp mắt.
Nhìn bộ dạng bán khỏa thân của tôi, em thoáng giật mình, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác đáng yêu vô cùng.
Không để em kịp phản ứng, tôi dồn nhẹ tấm lưng thon thả của em sát vào bức tường lạnh lẽo. Áp dụng trọn vẹn những gì đã lĩnh hội từ vô số thước phim tình ái, tôi cúi xuống, phủ môi mình lên môi em. Em giật mình, theo bản năng hơi nghiêng đầu né tránh, nhưng trước sự bạo liệt và khao khát cuồng loạn của tôi, em đành mềm nhũn buông xuôi. Đôi môi nhỏ nhắn mím chặt cố giữ lại chút e dè, dẫu chưa chịu hé mở đón lấy nụ hôn sâu, nhưng sự phục tùng mỏng manh ấy càng khiến tôi thêm say đắm.
Trong lúc dán chặt đôi môi, bàn tay tôi bắt đầu hành trình khám phá táo bạo. Trượt từ vòng eo thon gọn, tôi mơn trớn đôi bờ mông nảy nở rồi mạo hiểm luồn lên xoa nắn bầu ngực đang phập phồng sau lớp áo. Dù chỉ chạm qua lớp vải vóc, tôi vẫn cảm nhận rõ kích cỡ có phần khiêm tốt thật.
Ngay lúc này, bản ngã đàn ông trong tôi đã thức tỉnh hoàn toàn, căng cứng rực lửa và cọ xát mạnh bạo vào phần bụng dưới của em. Mang theo ngọn lửa dục vọng kìm nén, bàn tay của tôi luồn xuống mép váy, lướt qua lớp vải ren mỏng manh của chiếc quần lót co giãn, kéo lệch nó sang một bên để tìm đường tiến vào cấm địa.
Chiếc khăn tắm ngang hông tôi từ từ tuột xuống, thằng em bật tung ra để lộ sự khao khát đang chực chờ bùng nổ. Tôi muốn ngay lập tức hòa làm một với em, nhưng khi mơn trớn nơi tư mật, tôi chợt nhận ra em vẫn còn e ấp, khô hanh, cản bước sự thâm nhập vội vã của tôi. Em khẽ đẩy tôi ra, nở nụ cười ngượng nghịu:
Em cố tiếp lời, khỏa lấp đi cái bầu không khí ngượng ngùng của hai kẻ xa lạ sắp sửa trao thân cho nhau.
Tiếng vòi sen rào rào xối xuống. Tôi ngồi ngoài phòng khách, gác chân lên bàn, bấm bấm remote chọn nhạc trên youtube, điệu nhạc êm ái vang lên nhưng trong đầu chỉ ngập tràn hình ảnh thân hình kiều diễm kia đang trút bỏ xiêm y dưới làn nước, gột rửa thơm tho để dâng hiến cho riêng mình. Mẹ nó, cái cảm giác có tiền trong tay mới tuyệt diệu làm sao!
Dù đôi vành tai đã đỏ lựng lên vì xấu hổ, em cũng chỉ biết yếu ớt phản kháng khi tôi ngang nhiên bước vào. Em ngoan ngoãn cầm vòi sen xối nước lên người tôi, trong khi đôi bàn tay tôi lại tiếp tục cuộc phiêu lưu vuốt ve dọc theo những đường cong trần trụi ướt đẫm.
Trong cái không gian chật hẹp giăng đầy hơi nước mờ ảo, trước một cô gái kiều diễm e lệ và ngoan ngoãn phục tùng, thật khó để kìm hãm con thú dữ trong người. Tôi xoay lưng em lại, áp sát tấm thân rực lửa của mình vào bờ lưng trần nuột nà. Hai tay tôi ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo nhỏ xinh, trong khi phần nam tính đang rạo rực không ngừng cọ xát vào vòng ba êm ái, nảy nở. Vòng một có khiêm tốn chút đỉnh nhưng đổi lại vòng 3 phía dưới lại tương đối đẫy đà, mời gọi vô cùng.
Bàn tay tôi lướt dần xuống phía dưới, chạm vào vùng tam giác mật. Lần này, một luồng dịch kiều diễm, ấm nóng đã vương vấn trên đầu ngón tay.
Một tiếng nấc nghẹn ngào khẽ bật ra, rất khẽ nhưng đủ để kẻ đang đứng sát rạt phía sau như tôi nghe thấu.
Tín hiệu đèn xanh đã bật. Tôi khẽ đẩy em nghiêng về phía trước, buộc đôi tay ngọc ngà phải chống vào tường để giữ thăng bằng. Bằng tất cả sự khao khát dồn nén, tôi dẫn đường cho khối hừng hực của mình, chậm rãi nhưng kiên quyết thâm nhập vào sâu thẳm bên trong em từ phía sau.
Tiếng nấc trượt dài cất lên hòa cùng nhịp điệu của sự giao hòa. Một sự nóng ấm, ướt át và chật chội tuyệt vời lập tức bao trọn lấy tôi. Mọi suy nghĩ trong đầu phút chốc trống rỗng, tan biến thành mây khói.
Như một kịch bản đã nằm lòng từ những thước phim JAV, tôi luồn tay xoa nắn vòng một, kéo ghì hông em lại để phô bày trọn vẹn đường cong tuyệt mỹ phía dưới và bắt đầu những nhịp đẩy đưa. Em một tay chống tường, một tay vô định cầm vòi sen mặc cho dòng nước chảy xối xả, dường như cũng đang lạc lối trong cơn mê đắm hệt như tôi.
Cái bẫy chết người của tình dục nằm ở chỗ: đàn ông càng mạnh bạo, hơi thở của người phụ nữ càng trở nên dứt quãng, rên rỉ. Khi tôi lún sâu vào tận cùng, những tiếng nấc kia lại càng mang sức sát thương đầy ma mị. Bị kích thích tột độ bởi cả âm thanh lẫn xúc cảm, cái "bản lĩnh đàn ông" trong tôi càng khao khát gầm thét, hối thúc tôi tung ra những cú nhấp cuồng bạo hơn để vắt kiệt những âm thanh hoan lạc từ bờ môi cắn chặt kia.
Nhưng mẹ nó, chỉ chưa đầy một phút kể từ lúc tiến vào cấm địa, khi mọi tuyệt kỹ còn chưa kịp phô diễn, một luồng sóng cuộn trào chạy dọc sống lưng khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Bản năng mách bảo tôi sắp gục ngã, nhưng guồng quay vội vã cứ thế tăng tốc như thể sợ vuột mất cơ hội ngàn vàng.
Toàn thân tôi run bần bật. Hai tay ghì siết lấy vòng eo mỏng manh, tôi tung ra một cú đâm sâu cuối cùng mang theo tất cả sự dồn nén bùng nổ. Cú thúc cuồng bạo khiến em bật nấc thành tiếng:
Mẹ nó, nhục nhã ê chề!
Giống hệt bao gã tay mơ bất lực khác, tôi vội vã đầu hàng và tuôn trào bộc phát, khép lại trận chiến chăn gối dở dang chỉ vỏn vẹn trong vòng chưa đầy một phút.
(còn tiếp)
"Phú quý sinh dâm dục" ngẫm ra chẳng phải chuyện của riêng ai. Khi đời sống vật chất đã đủ đầy êm ấm, người ta tự nhiên sinh ra mưu cầu được vuốt ve về mặt thể xác lẫn tinh thần, dân gian hay gọi thô toẹt ra là "ăn no rửng mỡ". Thực chất, thẳm sâu bên trong, chẳng cứ phải rủng rỉnh bạc tiền người ta mới thèm khát nhục dục. Ngặt một nỗi, khi màng túi trống không, người ta đành giấu nhẹm cái bản ngã nguyên thủy ấy đi vì thiếu nguồn lực để khơi dậy ngọn lửa trong mình.
Tôi đương nhiên cũng chẳng thoát khỏi cái vòng trần ai tục lụy ấy. Sau chục năm bôn ba cày cuốc sương gió nơi xứ người, cộng thêm chút nhạy bén nhặt nhạnh được trên thị trường tài chính, bước sang tuổi ba mươi lăm, tôi cơ bản đã rũ bỏ được cái mác nghèo khó. Nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ cày cuốc quần quật đến mờ mịt, nhìn thiên hạ cuốn lấy nhau trong những nhịp đập hoan lạc mà thâm tâm tôi lắm lúc chạnh lòng ghen tị. Nay gác lại giang sơn về quê ẩn mình, tôi cũng khao khát được nếm trải cái vị ngọt ngào ướt át của tình thủy cho bõ những đêm dài đầu tắt mặt tối, chỉ biết làm bạn với đôi bàn tay và những thước phim mộng ảo xứ Phù Tang.
Chuyện ấy diễn ra vào những ngày đầu xuân năm 2023.
Cái tuổi của tôi chưa gọi là già, nhưng cái gọi là tuổi trẻ thì đã trôi qua từ lâu. Bạn bè xung quanh đa phần đã yên bề gia thất, con bồng con bế, còn tôi vẫn cứ mãi miết trôi dạt. Thực tế thì tôi chưa màng đến chuyện lập gia đình, ngoài miệng hay viện cớ duyên chưa tới, nhưng thẳm sâu bên trong, bản thân lại muốn đắm chìm vào những cuộc phiêu lưu tình ái cho thỏa mãn trước khi phải trói buộc đời mình vào một bến đỗ.
Đánh giá về mảnh đất Hải Dương thì thật tình chẳng có tụ điểm nào đáng để vung tiền vui chơi. Nếu ai đã từng ghé qua, ắt hẳn sẽ nhận ra cái nhịp sống có phần tẻ nhạt và buồn rầu của nó, đi từ đầu đến cuối thành phố loáng cái mười lăm phút là hết vòng. Thành phố nhỏ bé, dân cư cũng chẳng lấy gì làm đông đúc.
Ban đầu, tôi tính tìm một tình yêu đúng nghĩa để thực hành cho kỳ hết những kỹ nghệ chăn gối từng miệt mài nghiền ngẫm qua màn ảnh nhỏ. Nhưng khổ nỗi, ở cái tuổi này mà đi cưa cẩm tìm tình yêu e là hơi viển vông, môi trường xung quanh cũng chẳng có lấy một cơ hội nào mở ra.
Phương án tìm người yêu phá sản, tôi chuyển hướng sang một ngã rẽ thực tế hơn: tìm kiếm một "sugar baby". Chuyện này nghe chừng dễ thở, chỉ cần sẵn tiền – thứ mà tôi đang rủng rỉnh – là mọi thứ có thể bắt đầu.
Nghĩ là làm, tôi lân la dò hỏi khắp các ngóc ngách hội nhóm ẩn danh trên mạng. Trò chuyện thử với vài bóng hồng, nhưng ngặt nỗi đa phần toàn là "gái ngành" đội lốt, hoặc tệ hơn là bọn Campuchia lừa đảo mạo danh bủa vây. Chẳng ai lọt vào mắt xanh của kẻ khao khát sự lãng mạn tinh tế như tôi. Mẹ nó, cầm tiền trong tay mà muốn tìm một nhành hoa tươi tắn để thưởng thức cũng trầy trật, tôi ngậm ngùi ôm cục tức trong lòng.
Cuối cùng, tôi quyết định tự mình rải thính. Lập một tài khoản ảo, tôi nhắm thẳng vào nhóm duy nhất cho đăng bài tự do ở đất này, quăng lên một dòng ngắn gọn: "tìm một em sugar baby, yêu cầu: tuổi từ 18-23, tháng gặp 4 lần, em nào có hứng thú thì inbox bàn thêm, hợp duyên là triển".
Chờ chực ba ngày ròng rã chẳng thấy bóng dáng nàng thơ nào, thứ tôi nhận lại chỉ là mấy lời giễu cợt của những kẻ rỗi hơi và dăm ba tin nhắn gạ gẫm rẻ tiền của mấy cô nàng bán phấn buôn hương. Vốn dĩ bản thân thích sự mơn trớn, ướt át đầy tình cảm chứ không thiết tha gì cái kiểu bóc bánh trả tiền chớp nhoáng, đâm ra tôi đành tặc lưỡi ngán ngẩm cái chốn khỉ ho cò gáy này.
Bẵng đi cả tuần chẳng thèm đoái hoài, tôi tạm tìm vui qua những suất massage đấm bóp xông hơi. Nằm ườn ra cho người ta xoa nắn, thi thoảng vài cái chạm vô tình lướt qua da thịt cũng mang lại chút kích thích tẻ nhạt, nhưng thẳm sâu bên trong, chút niềm vui cỏn con ấy không thể nào dập tắt nổi ngọn lửa khao khát đang cháy âm ỉ.
Rồi một ngày ngứa ngáy, tôi mở lại tài khoản ảo.
Và đó là lần đầu tiên, em nhắn tin cho tôi.
- Em đang là sinh viên năm 2 trường y, cho em hỏi anh đang tìm thật à?
- Ừ em, anh đang tìm mà
- Em đang cần tiền, anh tìm được người chưa?
- Anh chưa, mà em cho anh xin một tấm hình trước được không, tại anh cũng tò mò không biết người mình đang nói chuyện trông như thế nào
- Không anh, em sợ gặp lừa đảo ấy ạ, lỡ may ảnh em đăng lên mạng thì em sợ lắm
Tôi chép miệng, rớt mất nửa phần hứng thú, nghĩ bụng lại vớ phải lũ Campuchia nên định buông không đáp lời.
- Khi mình gặp nhau nếu anh thấy không ưng thì thôi, được không?
- Ok em
- Anh muốn một tuần gặp 1 lần, tháng ít nhất 4 lần, thời gian mỗi lần không giới hạn vì anh muốn thoải mái, nhưng cũng không đến nỗi nguyên ngày đâu. Em cần chu cấp bao nhiêu?
- Em nghĩ 20 triệu 1 tháng ạ
- 15 triệu 1 tháng, em thấy sao? gặp nhau nhiều lần hơn thì anh sẽ chu cấp thêm tùy số lần phát sinh thêm
Đầu dây bên kia có vẻ ngập ngừng, mười phút sau mới thấy dòng tin hồi đáp.
- Dạ được anh
- Ok chốt đơn. Gửi số tài khoản cho anh, anh cọc trước cho
- Dạ hihi, vietcombank xxxxxx
Trò chuyện lẩn thẩn thêm một hồi, tôi vẫn chưa tường tận dung nhan, chỉ loáng thoáng biết em tên Huyền qua dãy số tài khoản. Tôi ngỏ ý đưa em đi khám sức khỏe nhưng em lại ngại ngùng từ chối vội, thay vào đó em rụt rè gửi một tờ giấy khám sức khỏe xin việc cũ rích từ hai tháng trước. Cái thứ giấy lộn mua ngoài viện giá trăm rưỡi ấy thì phỏng có giá trị gì.
Nhưng tôi vẫn tặc lưỡi bỏ qua. Đọc cái giọng điệu vụng về, e ấp ấy, tôi đồ rằng đây là một tờ giấy trắng chưa nhuốm màu sương gió chứ chẳng phải loại rành rẽ lọc lõi gì. Tên xxx Huyền, sinh năm 2003, cao 1m62, nặng 48kg, thị lực 10/10 – ngần ấy thông tin chắp vá lại có vẻ ăn khớp với cái mác sinh viên năm hai của em.
Tôi chuyển trước hai triệu tiền cọc. Phần vì cũng không nhiều nên chẳng sợ lỡ mất tiền vào tay bọn lừa đảo, phần vì bản thân cũng tò mò đánh cược xem nhan sắc em đến đâu. Thấy cách nói chuyện thật thà, tôi khấp khởi hy vọng vào một mối duyên bèo dạt mây trôi này.
Địa điểm chốt hạ là khách sạn Hữu Nghị, nép mình bên bờ hồ Bạch Đằng êm ả. Lịch hẹn vào chiều thứ sáu, bởi lẽ cái chốn này cứ đến cuối tuần thứ 7 chủ nhật là thiên hạ lại kéo nhau đi ân ái, nhà nghỉ khách sạn chật kín phòng, như một lễ hội giao phối định kỳ.
Cảm giác sắp sửa đưa một cô gái hoàn toàn xa lạ vào chốn khuê phòng, rũ bỏ xiêm y và hòa quyện thể xác cùng nhau, mang đến một sự kích thích tột độ. Nó râm ran, hồi hộp và đầy tính bản năng. Gã đàn ông nào từng nếm trải hẳn sẽ tường tận cái cảm giác tê tái này.
Gần mười năm thanh xuân, bản thân tôi cứ như một gã khờ khô khan lầm lũi nơi xứ người. Quanh năm suốt tháng chỉ cắm mặt vào công việc, môi trường thiếu vắng bóng hình đàn bà, lại thêm cái tính lầm lì hướng nội, đâm ra dục vọng cứ phải tự mình tháo gỡ qua những huyễn hoặc trong đầu. Thế nên, cuộc hẹn này chẳng khác nào cơn mưa rào tưới xuống mảnh đất cằn cỗi chục năm nay. Tôi thậm chí còn lên sẵn kịch bản: lỡ mà nhan sắc em có dưới mức trung bình, tôi sẵn sàng vứt thêm một triệu tiền bồi thường tổn thất rồi xách quần đi về, tuyệt đối không thỏa hiệp nuôi một đóa hoa kém sắc.
Hẹn hai giờ nhưng tôi bồn chồn có mặt từ một giờ chiều. Nằm ườn ra xem vài trích đoạn phim người lớn để hâm nóng bầu máu nóng đang sục sôi, tôi bước vào phòng tắm gột rửa sạch sẽ. Đứng trước gương, tôi quyết định lột bỏ hết sự vướng víu của quần áo, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm hờ hững ngang hông. Mẹ nó, cái bộ dạng này trong gương trông cũng mang dáng dấp của một tay chơi phong lưu phết.
Khách sạn Hữu Nghị tuy không bề thế, nhưng lại toát lên vẻ nhã nhặn, kín đáo. Thường thì khách thập phương đến công tác hay lưu trú hơn là những đôi uyên ương tìm chốn mây mưa.
Căn phòng tôi đặt rộng rãi và sang trọng đến bất ngờ, hệt như một phòng master thượng hạng với không gian giường ngủ, phòng khách và phòng tắm chia thành những khu vực riêng biệt. Nội thất gỗ tông trầm, ghế bọc da bóng bẩy tạo nên một thứ không khí đầy mời gọi. Giá 800k cho một không gian kích thích nhường này, dù là hai tiếng hay nguyên ngày thì quả thực cũng vô cùng mãn nhãn. Thiếu gì tiền cơ chứ!
- Em sắp tới rồi
- Anh ở phòng 801 nhé
- Dạ em đang từ trường qua, anh chờ khoảng 10 phút nhé.
Nhịp tim tôi bắt đầu đánh trống liên hồi. Mọi thứ đã bày sẵn, cung tên đã lên nòng. Tôi hít một hơi thật sâu để nén lại sự bồn chồn của một kẻ khao khát ái ân. Đéo mẹ, đi mua vui mà cứ căng thẳng như chuẩn bị đi bán thân vậy.
Cộc! cộc! cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên, mỏng manh nhưng đủ sức đập tan mọi hàng rào phòng ngự.
Tôi hồi hộp xoay nắm đấm cửa.
Dáng em thanh mảnh, đôi chân thon thả được tôn lên bởi đôi cao gót làm vóc dáng 1m62 bỗng chốc vươn cao, tầm mắt gần như ngang bằng với tôi (tôi chỉ cao m7 thôi). Làn da em tuy không trắng toát nhưng toát lên vẻ mịn màng, sáng trong của tuổi đôi mươi.
Mái tóc đen uốn lọn Thượng Hải buông lơi, điểm xuyết chiếc băng đô kẻ caro tiệp màu với chân váy đỏ đen ngang đùi, kết hợp cùng sơ mi trắng cộc tay thanh tú. Trông em đúng chuẩn một cô tiểu thư đài các.
Nhìn chung, gu thẩm mỹ của em khá ổn. Chỉ có điều vòng một dường như hơi khiêm tốn – cái nét đặc trưng của những cô gái mình dây.
Em khép nép ôm trước ngực chiếc túi xách nhỏ hình chữ nhật vân caro cùng màu với cái váy và cái băng đô. Một sự chỉn chu đáng yêu.
Tả thì dài dòng, nhưng tôi chỉ mất vỏn vẹn ba giây để thâu tóm toàn bộ. Khuôn mặt thanh tú make up nhẹ nhàng của em đã đánh gục mọi hoài nghi trong tôi. Vượt xa mọi sự kỳ vọng.
- Em chào anh!
- Chào em!
Chẳng để lời chào thứ hai kịp thoát ra, tôi kéo tuột em vào phòng, vội vã cài chốt trong chớp mắt.
Nhìn bộ dạng bán khỏa thân của tôi, em thoáng giật mình, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác đáng yêu vô cùng.
- Em xinh thế!
Không để em kịp phản ứng, tôi dồn nhẹ tấm lưng thon thả của em sát vào bức tường lạnh lẽo. Áp dụng trọn vẹn những gì đã lĩnh hội từ vô số thước phim tình ái, tôi cúi xuống, phủ môi mình lên môi em. Em giật mình, theo bản năng hơi nghiêng đầu né tránh, nhưng trước sự bạo liệt và khao khát cuồng loạn của tôi, em đành mềm nhũn buông xuôi. Đôi môi nhỏ nhắn mím chặt cố giữ lại chút e dè, dẫu chưa chịu hé mở đón lấy nụ hôn sâu, nhưng sự phục tùng mỏng manh ấy càng khiến tôi thêm say đắm.
Trong lúc dán chặt đôi môi, bàn tay tôi bắt đầu hành trình khám phá táo bạo. Trượt từ vòng eo thon gọn, tôi mơn trớn đôi bờ mông nảy nở rồi mạo hiểm luồn lên xoa nắn bầu ngực đang phập phồng sau lớp áo. Dù chỉ chạm qua lớp vải vóc, tôi vẫn cảm nhận rõ kích cỡ có phần khiêm tốt thật.
Ngay lúc này, bản ngã đàn ông trong tôi đã thức tỉnh hoàn toàn, căng cứng rực lửa và cọ xát mạnh bạo vào phần bụng dưới của em. Mang theo ngọn lửa dục vọng kìm nén, bàn tay của tôi luồn xuống mép váy, lướt qua lớp vải ren mỏng manh của chiếc quần lót co giãn, kéo lệch nó sang một bên để tìm đường tiến vào cấm địa.
Chiếc khăn tắm ngang hông tôi từ từ tuột xuống, thằng em bật tung ra để lộ sự khao khát đang chực chờ bùng nổ. Tôi muốn ngay lập tức hòa làm một với em, nhưng khi mơn trớn nơi tư mật, tôi chợt nhận ra em vẫn còn e ấp, khô hanh, cản bước sự thâm nhập vội vã của tôi. Em khẽ đẩy tôi ra, nở nụ cười ngượng nghịu:
- Anh vội thế, em đi tắm trước anh nhé
- Nhà tắm ờ bên kia
- Ui cái phòng này rộng thế, em chưa thấy phòng như này bao giờ luôn
Em cố tiếp lời, khỏa lấp đi cái bầu không khí ngượng ngùng của hai kẻ xa lạ sắp sửa trao thân cho nhau.
Tiếng vòi sen rào rào xối xuống. Tôi ngồi ngoài phòng khách, gác chân lên bàn, bấm bấm remote chọn nhạc trên youtube, điệu nhạc êm ái vang lên nhưng trong đầu chỉ ngập tràn hình ảnh thân hình kiều diễm kia đang trút bỏ xiêm y dưới làn nước, gột rửa thơm tho để dâng hiến cho riêng mình. Mẹ nó, cái cảm giác có tiền trong tay mới tuyệt diệu làm sao!
- Anh đi ra đi, em tắm xong rồi anh tắm sau
- Đừng anh!
- Nhưng mà anh muốn tắm bây giờ
Dù đôi vành tai đã đỏ lựng lên vì xấu hổ, em cũng chỉ biết yếu ớt phản kháng khi tôi ngang nhiên bước vào. Em ngoan ngoãn cầm vòi sen xối nước lên người tôi, trong khi đôi bàn tay tôi lại tiếp tục cuộc phiêu lưu vuốt ve dọc theo những đường cong trần trụi ướt đẫm.
Trong cái không gian chật hẹp giăng đầy hơi nước mờ ảo, trước một cô gái kiều diễm e lệ và ngoan ngoãn phục tùng, thật khó để kìm hãm con thú dữ trong người. Tôi xoay lưng em lại, áp sát tấm thân rực lửa của mình vào bờ lưng trần nuột nà. Hai tay tôi ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo nhỏ xinh, trong khi phần nam tính đang rạo rực không ngừng cọ xát vào vòng ba êm ái, nảy nở. Vòng một có khiêm tốn chút đỉnh nhưng đổi lại vòng 3 phía dưới lại tương đối đẫy đà, mời gọi vô cùng.
Bàn tay tôi lướt dần xuống phía dưới, chạm vào vùng tam giác mật. Lần này, một luồng dịch kiều diễm, ấm nóng đã vương vấn trên đầu ngón tay.
- Ư…!
Một tiếng nấc nghẹn ngào khẽ bật ra, rất khẽ nhưng đủ để kẻ đang đứng sát rạt phía sau như tôi nghe thấu.
Tín hiệu đèn xanh đã bật. Tôi khẽ đẩy em nghiêng về phía trước, buộc đôi tay ngọc ngà phải chống vào tường để giữ thăng bằng. Bằng tất cả sự khao khát dồn nén, tôi dẫn đường cho khối hừng hực của mình, chậm rãi nhưng kiên quyết thâm nhập vào sâu thẳm bên trong em từ phía sau.
- Ưm…
Tiếng nấc trượt dài cất lên hòa cùng nhịp điệu của sự giao hòa. Một sự nóng ấm, ướt át và chật chội tuyệt vời lập tức bao trọn lấy tôi. Mọi suy nghĩ trong đầu phút chốc trống rỗng, tan biến thành mây khói.
Như một kịch bản đã nằm lòng từ những thước phim JAV, tôi luồn tay xoa nắn vòng một, kéo ghì hông em lại để phô bày trọn vẹn đường cong tuyệt mỹ phía dưới và bắt đầu những nhịp đẩy đưa. Em một tay chống tường, một tay vô định cầm vòi sen mặc cho dòng nước chảy xối xả, dường như cũng đang lạc lối trong cơn mê đắm hệt như tôi.
Cái bẫy chết người của tình dục nằm ở chỗ: đàn ông càng mạnh bạo, hơi thở của người phụ nữ càng trở nên dứt quãng, rên rỉ. Khi tôi lún sâu vào tận cùng, những tiếng nấc kia lại càng mang sức sát thương đầy ma mị. Bị kích thích tột độ bởi cả âm thanh lẫn xúc cảm, cái "bản lĩnh đàn ông" trong tôi càng khao khát gầm thét, hối thúc tôi tung ra những cú nhấp cuồng bạo hơn để vắt kiệt những âm thanh hoan lạc từ bờ môi cắn chặt kia.
Nhưng mẹ nó, chỉ chưa đầy một phút kể từ lúc tiến vào cấm địa, khi mọi tuyệt kỹ còn chưa kịp phô diễn, một luồng sóng cuộn trào chạy dọc sống lưng khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Bản năng mách bảo tôi sắp gục ngã, nhưng guồng quay vội vã cứ thế tăng tốc như thể sợ vuột mất cơ hội ngàn vàng.
Toàn thân tôi run bần bật. Hai tay ghì siết lấy vòng eo mỏng manh, tôi tung ra một cú đâm sâu cuối cùng mang theo tất cả sự dồn nén bùng nổ. Cú thúc cuồng bạo khiến em bật nấc thành tiếng:
- Ư…anh ơi!
Mẹ nó, nhục nhã ê chề!
Giống hệt bao gã tay mơ bất lực khác, tôi vội vã đầu hàng và tuôn trào bộc phát, khép lại trận chiến chăn gối dở dang chỉ vỏn vẹn trong vòng chưa đầy một phút.
(còn tiếp)