anhbacuutu88
Bò lái xe
NHỨC NHỐI: 14 Bộ Trưởng Ngồi Ghế Quốc Hội, Ai Sẽ Dám Hỏi Thẳng Mặt Cấp Trên?
Có một chi tiết nhỏ mà hầu hết báo chí đưa tin về Quốc hội khóa 16 đều lướt qua. Ngày 8/4, Quốc hội vừa phê chuẩn bổ nhiệm 17 bộ trưởng và thủ trưởng cơ quan ngang bộ. Trong số đó, 14 người đồng thời là đại biểu Quốc hội. Nghĩa là họ vừa ngồi trên bục trả lời chất vấn, vừa ngồi dưới hàng ghế có quyền đặt câu hỏi. Hai vai trong một người, một nghị trường.
Đây không phải lỗi cá nhân của ai. Đây là cấu trúc.
Câu hỏi mà cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Sĩ Dũng đặt ra từ năm 2017 vẫn còn nguyên tính thời sự: "Đại biểu Quốc hội nhưng là cấp dưới của Bộ trưởng, cấp dưới của Thủ tướng, thì đại biểu đó sẽ giám sát thế nào?" Không ai trả lời câu hỏi đó. Và bây giờ, cấu trúc ấy không những không được sửa, mà còn được nhân rộng thêm. Hai thứ trưởng Quốc phòng và một thứ trưởng Công an đều là đại biểu Quốc hội. Cục trưởng, phó giám đốc học viện do bộ trưởng bổ nhiệm cũng là đại biểu Quốc hội.
Ai hưởng lợi từ cấu trúc này? Rõ ràng là bộ máy hành pháp. Khi người có quyền chất vấn cũng là người phụ thuộc vào đối tượng bị chất vấn về mặt tổ chức, thăng tiến, thậm chí lương thưởng, thì sức nặng của câu hỏi tự nhiên sẽ nhẹ đi. Không cần ai ra lệnh im lặng. Cơ chế tự vận hành.
Lịch sử Quốc hội Việt Nam từng có những khoảnh khắc khác. Ngày 20/12/1991, Bộ trưởng Tài chính Hoàng Quy vừa báo cáo xong định bước xuống, Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo giữ ông lại để trả lời hàng chục câu hỏi trong hai tiếng đồng hồ. Năm 2012, đại biểu Dương Trung Quốc, người ngoài Đảng, hỏi thẳng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về "văn hóa từ chức". Những pha chất vấn như vậy gần như đã biến mất khỏi nghị trường trong các khóa gần đây.
Điều đáng suy ngẫm là trường hợp đại biểu Lưu Bình Nhưỡng, người nổi tiếng với những chất vấn thẳng thắn nhắm vào Bộ Công an, hiện đang thụ án 12 năm tù. Một nhà quan sát nhận định vụ án này "mang tính chất chính trị nhiều hơn là kinh tế hay hình sự thông thường." Không cần bình luận thêm. Người đọc tự đặt hai sự kiện cạnh nhau và tự rút ra kết luận.
Về phía cử tri, khoảng cách không chỉ là địa lý. Ông Trần Đức Thắng trúng cử tại Cần Thơ nhưng vừa được điều động làm Bí thư Thành ủy Hà Nội. Hơn 1.800 km. Ông Nghiêm Xuân Thành trúng cử đoàn Khánh Hòa rồi chuyển ra Hà Nội làm việc. Chủ tịch nước Lương Cường lần đầu tiếp xúc cử tri TP HCM sau sáu tháng chuyển đơn vị về đây. Tiến sĩ Nguyễn Thế Tài mô tả thực trạng tiếp xúc cử tri là "nặng về báo cáo, thiếu đối thoại, diễn theo kịch bản quen thuộc."
Quốc hội khóa 16 đạt tỷ lệ đại biểu chuyên trách 40%, cao nhất từ trước đến nay. Nhưng Quốc hội khóa 15 với tỷ lệ 38,6% đã thông qua 51 luật và 39 nghị quyết chỉ trong một kỳ họp 40 ngày, và "hầu như toàn bộ" đều do Chính phủ soạn thảo, trình theo thủ tục rút gọn. Số lượng kỷ lục không đồng nghĩa với chất lượng lập pháp.
Câu hỏi thật sự không phải là bao nhiêu phần trăm đại biểu chuyên trách. Câu hỏi là, trong một cơ cấu mà người giám sát và người bị giám sát chia sẻ cùng hệ thống thứ bậc, cùng tổ chức Đảng, cùng lợi ích thăng tiến, thì cơ chế giám sát đó phục vụ ai trước tiên, người dân hay bộ máy?

Nguồn: Biển Đông News
Có một chi tiết nhỏ mà hầu hết báo chí đưa tin về Quốc hội khóa 16 đều lướt qua. Ngày 8/4, Quốc hội vừa phê chuẩn bổ nhiệm 17 bộ trưởng và thủ trưởng cơ quan ngang bộ. Trong số đó, 14 người đồng thời là đại biểu Quốc hội. Nghĩa là họ vừa ngồi trên bục trả lời chất vấn, vừa ngồi dưới hàng ghế có quyền đặt câu hỏi. Hai vai trong một người, một nghị trường.
Đây không phải lỗi cá nhân của ai. Đây là cấu trúc.
Câu hỏi mà cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Sĩ Dũng đặt ra từ năm 2017 vẫn còn nguyên tính thời sự: "Đại biểu Quốc hội nhưng là cấp dưới của Bộ trưởng, cấp dưới của Thủ tướng, thì đại biểu đó sẽ giám sát thế nào?" Không ai trả lời câu hỏi đó. Và bây giờ, cấu trúc ấy không những không được sửa, mà còn được nhân rộng thêm. Hai thứ trưởng Quốc phòng và một thứ trưởng Công an đều là đại biểu Quốc hội. Cục trưởng, phó giám đốc học viện do bộ trưởng bổ nhiệm cũng là đại biểu Quốc hội.
Ai hưởng lợi từ cấu trúc này? Rõ ràng là bộ máy hành pháp. Khi người có quyền chất vấn cũng là người phụ thuộc vào đối tượng bị chất vấn về mặt tổ chức, thăng tiến, thậm chí lương thưởng, thì sức nặng của câu hỏi tự nhiên sẽ nhẹ đi. Không cần ai ra lệnh im lặng. Cơ chế tự vận hành.
Lịch sử Quốc hội Việt Nam từng có những khoảnh khắc khác. Ngày 20/12/1991, Bộ trưởng Tài chính Hoàng Quy vừa báo cáo xong định bước xuống, Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo giữ ông lại để trả lời hàng chục câu hỏi trong hai tiếng đồng hồ. Năm 2012, đại biểu Dương Trung Quốc, người ngoài Đảng, hỏi thẳng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về "văn hóa từ chức". Những pha chất vấn như vậy gần như đã biến mất khỏi nghị trường trong các khóa gần đây.
Điều đáng suy ngẫm là trường hợp đại biểu Lưu Bình Nhưỡng, người nổi tiếng với những chất vấn thẳng thắn nhắm vào Bộ Công an, hiện đang thụ án 12 năm tù. Một nhà quan sát nhận định vụ án này "mang tính chất chính trị nhiều hơn là kinh tế hay hình sự thông thường." Không cần bình luận thêm. Người đọc tự đặt hai sự kiện cạnh nhau và tự rút ra kết luận.
Về phía cử tri, khoảng cách không chỉ là địa lý. Ông Trần Đức Thắng trúng cử tại Cần Thơ nhưng vừa được điều động làm Bí thư Thành ủy Hà Nội. Hơn 1.800 km. Ông Nghiêm Xuân Thành trúng cử đoàn Khánh Hòa rồi chuyển ra Hà Nội làm việc. Chủ tịch nước Lương Cường lần đầu tiếp xúc cử tri TP HCM sau sáu tháng chuyển đơn vị về đây. Tiến sĩ Nguyễn Thế Tài mô tả thực trạng tiếp xúc cử tri là "nặng về báo cáo, thiếu đối thoại, diễn theo kịch bản quen thuộc."
Quốc hội khóa 16 đạt tỷ lệ đại biểu chuyên trách 40%, cao nhất từ trước đến nay. Nhưng Quốc hội khóa 15 với tỷ lệ 38,6% đã thông qua 51 luật và 39 nghị quyết chỉ trong một kỳ họp 40 ngày, và "hầu như toàn bộ" đều do Chính phủ soạn thảo, trình theo thủ tục rút gọn. Số lượng kỷ lục không đồng nghĩa với chất lượng lập pháp.
Câu hỏi thật sự không phải là bao nhiêu phần trăm đại biểu chuyên trách. Câu hỏi là, trong một cơ cấu mà người giám sát và người bị giám sát chia sẻ cùng hệ thống thứ bậc, cùng tổ chức Đảng, cùng lợi ích thăng tiến, thì cơ chế giám sát đó phục vụ ai trước tiên, người dân hay bộ máy?

Nguồn: Biển Đông News


