17/04 - 15:00
Bạch thầy!!!!
Đời con có nhiều nhân duyên với đạo Phật. Để rồi hợp - tan trong cuộc bể dâu con vỡ lở ra nhiều lẽ.
Gặp đây, con xin đôi lời:
Ngày nhỏ, con có dịp đi chùa Huyền Không- thầy Viên Minh, người lập ra Tuệ Tĩnh Đường trị bệnh giúp dân nổi tiếng ở Huế.
Chùa này trước là am nhỏ, sau được các thầy dùng sức và tuệ để xây nên các gian điện. Vì là trên lưng Đèo Hải Vân kế bên là biển lớn nên nó thanh tao - yên ả và cách biệt thế nhân.
Sau 75, thế hệ thanh niên miền Nam chán đời vì cơ cuộc nước nhà nên trốn lên đây tu tập đông lắm. Để rồi khoảng 1992-93- CS đã giựt sập chùa. Các sư huynh ngày đó tha phương. Riêng còn mỗi Viên Minh huynh thì vẫn phát dương quang đại.
Con lúc ấy nhỏ nhưng cũng nuôi chí phục thù.
Thế rồi, lớn dần, đạo vào đời , con hiền hoà dần. Nhưng đời nào tha… trù dập con miết.
Con lại im lặng hỉ xá - cố xa lánh nỗi đau bằng chấp nhận. Nghiệp quả kiếp nay phải gánh thôi.
….
Rồi đến khi con lớn, làm ăn sa cơ. Lại đi chùa. Một cửa từ bi lớn nhứt khu Âu Cơ.
Chưa kịp an yên thì Bạch Thầy.
Con bị sư huynh cạo đầu vừa quen sờ chim
Con cũng lại cắn răng hỉ xá…
….
Đấy!!!! Hỉ xả hoài chứ có phải phường cuồng vọng. Nhưng than ôi! Con ngộ ra Phật Tánh nơi con. Cách tu không phù hợp.
Con bỏ hết các kinh kệ, bỏ luôn hình ảnh tượng Mâu Ni bằng xi măng được tô trét đẹp.
Con không cầu đạo nữa. Cầu sự sống - cái ưỡn ngực cho ra dáng 1 con người
….
Thế rồi, cũng đến tuổi tri thiên mệnh.
Bao lâu rồi, chưa vào chánh điện một chùa nào đó.
Con quên luôn mặt Quan Âm - Mâu Ni
Con nhận ra không có trăm vạn kiếp.
Đời chỉ 1 kiếp thôi!!! Nên thời gian của đời người là hữu hạn với đất- trời.
Con sẽ sống một kiếp
Hỉ ra hỉ
Nộ ra nộ
Ái ra ái
Ố ra ố.
…..
Bạch Thầy!!!! Con đi như này có được gọi là tu?