Trình Ca
Bò lái xe
🌸CHỚ ĐẤU VỚI TRỜI!
Lúc trẻ,
vớ được chút đỉnh cao, kiếm được chút tiền tài, con người ta rất dễ mắc bệnh vĩ cuồng.
Nhưng đi qua dốc bên kia cuộc đời,
nếm đủ đòn roi của tạo hóa,
ta mới rùng mình nhận ra một sự thật tàn khốc:
Sự tính toán của con người vĩnh viễn không bao giờ đoạt lại được sự an bài của đất trời.
Đấu với tiểu nhân, ta dùng mưu kế.
Đấu với thương trường, ta dùng tiền bạc.
Nhưng đấu với thời cuộc, đấu với quy luật vô thường và sinh lão bệnh tử,
ta lấy cái gì ra để đặt cược?
Chữ Trời ở đây không phải là một đấng siêu nhiên nào đó đang ngồi trên mây nhìn xuống.
Đó chính là thời vận,
là nhân duyên,
là ranh giới của luật nhân quả mà sức phàm không thể bẻ cong.
Cố níu kéo một người đã cạn tình cạn nghĩa cất bước rời đi,
đó là đấu với trời.
Cố vung tiền dốc sức cứu vớt một cơ đồ đã mục nát đến tận gốc rễ,
đó là đấu với trời.
Cố chà đạp lên luân thường đạo lý để làm giàu nhanh chóng bất chấp nghiệp báo sau lưng,
đó cũng là đấu với trời.
Tư Mã Ý nhẫn nhục cả một đời dưới trướng nhà họ Tào,
giả điên giả dại nuốt vào bụng không biết bao nhiêu nỗi nhục để chờ thời.
Bởi ông thấu hiểu tận cùng một đạo lý:
Cạn thời thất thế thì mưu trí bằng trời cũng hóa thành tro bụi.
Khi vận chưa đến, thanh gươm sắc bén nhất cũng phải năm ngoan ngoãn trong vỏ.
Khi vận đã tàn, có níu kéo cưỡng cầu chỉ rước thêm cái họa diệt thân.
Cảnh giới cao nhất của một kẻ làm chủ cuộc đời không phải là lúc nào cũng xông lên đòi thắng mọi ván cờ.
Cảnh giới cao nhất là biết cúi đầu chấp nhận buông tay đúng lúc.
Tranh đoạt với thiên hạ có thể được lợi chút đỉnh,
nhưng cãi lại mệnh trời thì sớm muộn cũng mất sạch cơ đồ.
Thuận theo tự nhiên, bình thản đối diện với mọi sự được mất,
đó mới là cách sinh tồn của những bậc đại trí!🌸





