T có gia đình 2 con rồi nhưng nói thật nhiều khi cái nhà cũng đéo muốn ở, mặc dù đi làm ngoài xã hội cực khổ cũng chỉ muốn mang tiền về lo gia đình, nhưng nguyên nhân lớn nhất là do con Vợ đéo biết điều. Nhiều khi chỉ muốn đi về nhà là lại áp lực không????
Bởi vậy ta nói người không hiểu nhân quả thì luôn luôn thấy đời bất công, người không đọc nhiều sách sử thì không rỏ nguyên do, người càng thiếu hiểu biết thì càng chụi nhiều khổ. Quả là tiền nhân nói đâu có sai.
Ta lấy ví dụ: có câu "Ông Trời sấp đật cho mình vị trí không phải vì mình tài giỏi đến đâu là được đến đó, mà là do mình có đủ Đức hay không" có lẻ mình hiện giờ nên được là cũng do mình đã tạo ra nên không trách ai được. Nói theo góc độ Tôn Giáo thì do mình kiếp trước đã thiếu nợ người ta(nợ ở đây là: nợ khổ, nợ buồn, nợ nước mắt, nợ lo lắng, nợ nhớ nhung, nợ vvvv) nên kiếp này phải trả lại, người thường thì có câu "mượn 7 trả 13" nên cái phải trả rất lớn, thiếu 1 ngày thì có khi phải trả 3 năm nếu cái nợ nầy quá quá lâu. Đấy là nói theo người có tôn giáo thế thì họ làm sao? Nếu thực sự là người hiểu nhân quả, lại có tu trì thì thực sự chẳng có gì phải khổ, phải buồn vì họ hiểu đấy là cái nghiệp họ phải trả người ta, nên họ sẻ vui vẻ chấp nhận, vui vẻ cám ơn người ta. Còn thật sự là người tu luyện cái nữa thì lại càng quá tốt, có câu " Tâm Từ Bi có thể làm tan chảy cả sắt thép. Lời nói khi mà thật sự chỉ muốn tốt cho người khác thì người nghe sẻ rơi lệ" việc đó thì chắc chỉ người tu mới làm được.
Lại nói lấy góc nhìn xã hội mà nói: Là vì anh xứng đáng như thế, anh đã chọn, anh chọn lựa con đường đấy thì anh càng không thể oán trách người khác, mà chỉ nên tự trách mình, tự mình gây ra, tự mình hưởng thôi, có gì phải nói đâu. Lại nói tiếp, nếu thấy không được thì ly hôn thôi, đường ai nấy đi, thử hỏi có được sao?????
Lại càng không được, vì anh không muốn, anh sợ con anh , anh sợ hàng xóm bè dủi, anh sợ cha mẹ anh, anh sợ bạn bè anh, anh sợ đủ thứ vv có phải lại nói lại câu "Vì bạn xứng đáng" đó sao?? Không có cái chử nhưng nhị gì ở đây hết tất cả là do bản thân anh, anh không thể đổi thừa hay nói ai được hết.
Lại nói tiếp góc độ người ngoài xã hội đánh giá anh: lại có câu "ngu thì chết, nói ai bây giờ" người ngoài lại nói do anh tự chọn, do anh thế này lọ chai, lại kéo tới sao không ly hôn, tách ra vv, lại kéo tới kéo lui thì cũng do anh, anh không khôn ngoan, anh sợ thế lầy thế lọ vv.
Hài! Có câu "bể khổ vô biên" không khổ chuyện này cũng khổ chuyện khác thôi, 2 3 chuyện khổ gộp lại 1 lúc chụi không nổi thì đi than thở thôi, không ai trách anh cả, mệnh anh nó vậy rồi không ai thây đổi được đâu. Có người bị quần chúng chử rủa chụi không nổi mà tự vận, anh còn tốt chán, còn chụi được thì chụi thôi, khi nào trả hết nợ thì tự dưng cái gì cũng tốt lên, cái gì cũng thanh thản, thế thôi.
Điều là thể ngộ của ta.