Koenigseggs
Bò lái xe
IRAN TỪ BỎ QUYỀN KIỂM SOÁT EO BIỂN HORMUZ ĐỂ BẢO VỆ ĐỒNG MINH LEBANON
Việc Iran chính thức tuyên bố mở lại eo biển Hormuz, yết hầu của kinh tế toàn cầu ngay sau khi bảo đảm được sự an toàn cho Lebanon, chính là một bài học về lòng vị tha và sự kiên định trong ngoại giao.
Lịch sử sẽ ghi nhớ ngày hôm nay không chỉ như một thỏa thuận ngừng bắn, mà là sự lên ngôi của bản lĩnh chính trị hòa quyện cùng lòng trắc ẩn đại nghĩa.
1. Sự độ lượng của người Ba Tư: Bảo vệ đồng minh, những người anh em đã từng một thời lạc lối
Iran đã nắm giữ trong tay quân bài chiến lược tối thượng là eo biển Hormuz, đủ sức bóp nghẹt mọi tham vọng của phương Tây. Thế nhưng, Tehran đã lựa chọn một lối hành xử đầy nhân văn: Họ sẵn sàng "buông" quyền kiểm soát huyết mạch này ngay khi mục tiêu bảo vệ đồng minh đạt được.
Cần nhớ rằng, nhân dân Lebanon và lực lượng tại đó từng có lúc lung lay, thậm chí sai lầm khi đặt niềm tin vào những lời hứa hão huyền của Is.rael.
Nhiều người dân Lebanon, đặc biệt là các nhóm thiểu số, từng hy vọng sự can thiệp của Is.rael sẽ giúp họ ổn định đất nước. Thế nhưng, lịch sử đã chứng minh đó là một "vết sẹo" đau đớn. Is.rael đã lợi dụng các đồng minh địa phương để thực hiện những vụ thảm s-át kinh hoàng (như tại trại tị nạn Sabra và Shatila năm 1982). Hay sự chiếm đóng kéo dài 22 năm của Is.rael tại miền Nam Lebanon đã biến vùng đất này thành chiến trường, gây ra tổn thất không thể bù đắp về người và của
Nhưng trước một người anh cả Iran đầy bao dung, mọi lỗi lầm quá khứ đều được khỏa lấp bằng sự che chở. Iran không bỏ rơi đồng minh trong cơn hoạn nạn, họ dùng sức mạnh của mình để buộc đối phương phải dừng tay, trả lại bình yên cho vùng đất hình cây Tuyết tùng. Đó là phong thái của một quốc gia chính nghĩa: dùng quyền lực để bảo vệ lẽ phải, chứ không phải để bóc lột.
2. Sự hèn hạ và bản chất lật lọng của liên minh Us- Is.rael
Trái ngược hoàn toàn với sự tử tế của Iran là hình ảnh một liên minh Mỹ - Is.rael đầy rẫy những mưu đồ bỉ ổi và thói lật lọng đã thành bản năng. Suốt chiều dài lịch sử, họ chưa bao giờ thực sự coi trọng những chữ ký trên mặt giấy:
- Sự tráo trở của Is.rael tại Lebanon: Chỉ trong 10 ngày qua, dù đã có thỏa thuận sơ bộ, Mỹ và Israel vẫn tìm mọi cách lách luật, tuyên bố "Lebanon không nằm trong thỏa thuận" để tiếp tục dội bom, hòng chiếm lợi thế trên xương máu người dân. Hàng ngàn người dân vô tội Lebanon đã thiệt mạng, hàng chục ngàn người bị thương, cơ sở hạ tầng bị hủy hoại nghiêm trọng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.
Nên nhớ, Trump về bản chất là một con buôn chính trị, một gã tóc vàng lọc lừa. Trump từng đơn phương xé bỏ Thỏa thuận Hạt nhân (JCPOA) năm 2018 dù Iran tuân thủ tuyệt đối, để rồi sau bao nhiêu năm bao vây, tấn công và thất bại thảm hại, Trump lại quay lại chấp nhận chính những điều kiện cũ mà ông ta từng ngạo mạn bác bỏ. Một cú "quay xe" nhục nhã được che đậy bằng những dòng trạng thái hào nhoáng trên mạng xã hội.
Ngược dòng lịch sử xa hơn, hãy nhớ lại việc Mỹ từng bắn hạ máy bay dân dụng Iran Air 655 năm 1988 giết chết 290 người vô tội, hay sự lật lọng của Israel trong các thỏa thuận Oslo - nơi họ vừa ký hòa bình vừa không ngừng xây dựng khu định cư bất hợp pháp. Với họ, đàm phán chỉ là tấm bình phong cho sự xâm lược.
3. Một Trung Đông mới với lá chắn thép Iran: Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Tham vọng vẽ lại bản đồ Trung Đông của bộ đôi Trump - Netanyahu đã sụp đổ tan tành. Những con số không biết nói dối. Đps là việc Mỹ mất 7 máy bay trong một ngày, căn cứ quân sự bị rung chuyển, và vị thế của đồng USD bị lung lay trước sự trỗi dậy của Petroyuan.
Iran đã chấp nhận từ bỏ con bài chiến thuật đàm phán nặng ký nhất đó là eo biển Hormuz để đổi lấy an toàn cho người anh em Lebanon. Và giờ đây, giữa những lán trại tạm bợ và những dãy phố chỉ còn là những mảng tường loang lổ vết đạn pháo, tinh thần của người dân Lebanon rực cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt. Họ đã đứng vững trước sự tàn bạo của những kẻ lật lọng, những kẻ hứa hẹn hòa bình nhưng lại gieo rắc tử khí.
Dù từng có lúc lòng tin bị đặt nhầm chỗ vào những lời đường mật của kẻ thù, nhưng khi đối diện với sinh tử, người dân Lebanon đã chọn sự quật cường thay vì cúi đầu. Họ bới tìm hy vọng từ trong gạch vụn, biến nỗi đau thành sức mạnh để cùng những người anh em chính nghĩa bảo vệ từng tấc đất quê hương. Sự kiên trinh ấy là minh chứng hùng hồn nhất: bom đạn có thể san phẳng những ngôi nhà, nhưng không bao giờ có thể nghiền nát được ý chí của một dân tộc đã quyết tâm sống trong tự do và phẩm giá.
Kết cục này là minh chứng đanh thép. Rằng sức mạnh cơ bắp và những trò ma mãnh ngoại giao của Mỹ - Israel không thể khuất phục được những quốc gia có lý tưởng. Iran và Lebanon đã đứng vững, chấp nhận hy sinh để cuối cùng áp đặt được ý chí của mình lên kẻ thù.
Chào những người dũng cảm tại Tehran và Beirut - những người đã dạy cho thế giới biết rằng: Sự tử tế khi đi cùng bản lĩnh sẽ luôn chiến thắng những kẻ hèn hạ cầm quyền bằng sự dối trá.
Việc Iran chính thức tuyên bố mở lại eo biển Hormuz, yết hầu của kinh tế toàn cầu ngay sau khi bảo đảm được sự an toàn cho Lebanon, chính là một bài học về lòng vị tha và sự kiên định trong ngoại giao.
Lịch sử sẽ ghi nhớ ngày hôm nay không chỉ như một thỏa thuận ngừng bắn, mà là sự lên ngôi của bản lĩnh chính trị hòa quyện cùng lòng trắc ẩn đại nghĩa.
1. Sự độ lượng của người Ba Tư: Bảo vệ đồng minh, những người anh em đã từng một thời lạc lối
Iran đã nắm giữ trong tay quân bài chiến lược tối thượng là eo biển Hormuz, đủ sức bóp nghẹt mọi tham vọng của phương Tây. Thế nhưng, Tehran đã lựa chọn một lối hành xử đầy nhân văn: Họ sẵn sàng "buông" quyền kiểm soát huyết mạch này ngay khi mục tiêu bảo vệ đồng minh đạt được.
Cần nhớ rằng, nhân dân Lebanon và lực lượng tại đó từng có lúc lung lay, thậm chí sai lầm khi đặt niềm tin vào những lời hứa hão huyền của Is.rael.
Nhiều người dân Lebanon, đặc biệt là các nhóm thiểu số, từng hy vọng sự can thiệp của Is.rael sẽ giúp họ ổn định đất nước. Thế nhưng, lịch sử đã chứng minh đó là một "vết sẹo" đau đớn. Is.rael đã lợi dụng các đồng minh địa phương để thực hiện những vụ thảm s-át kinh hoàng (như tại trại tị nạn Sabra và Shatila năm 1982). Hay sự chiếm đóng kéo dài 22 năm của Is.rael tại miền Nam Lebanon đã biến vùng đất này thành chiến trường, gây ra tổn thất không thể bù đắp về người và của
Nhưng trước một người anh cả Iran đầy bao dung, mọi lỗi lầm quá khứ đều được khỏa lấp bằng sự che chở. Iran không bỏ rơi đồng minh trong cơn hoạn nạn, họ dùng sức mạnh của mình để buộc đối phương phải dừng tay, trả lại bình yên cho vùng đất hình cây Tuyết tùng. Đó là phong thái của một quốc gia chính nghĩa: dùng quyền lực để bảo vệ lẽ phải, chứ không phải để bóc lột.
2. Sự hèn hạ và bản chất lật lọng của liên minh Us- Is.rael
Trái ngược hoàn toàn với sự tử tế của Iran là hình ảnh một liên minh Mỹ - Is.rael đầy rẫy những mưu đồ bỉ ổi và thói lật lọng đã thành bản năng. Suốt chiều dài lịch sử, họ chưa bao giờ thực sự coi trọng những chữ ký trên mặt giấy:
- Sự tráo trở của Is.rael tại Lebanon: Chỉ trong 10 ngày qua, dù đã có thỏa thuận sơ bộ, Mỹ và Israel vẫn tìm mọi cách lách luật, tuyên bố "Lebanon không nằm trong thỏa thuận" để tiếp tục dội bom, hòng chiếm lợi thế trên xương máu người dân. Hàng ngàn người dân vô tội Lebanon đã thiệt mạng, hàng chục ngàn người bị thương, cơ sở hạ tầng bị hủy hoại nghiêm trọng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.
Nên nhớ, Trump về bản chất là một con buôn chính trị, một gã tóc vàng lọc lừa. Trump từng đơn phương xé bỏ Thỏa thuận Hạt nhân (JCPOA) năm 2018 dù Iran tuân thủ tuyệt đối, để rồi sau bao nhiêu năm bao vây, tấn công và thất bại thảm hại, Trump lại quay lại chấp nhận chính những điều kiện cũ mà ông ta từng ngạo mạn bác bỏ. Một cú "quay xe" nhục nhã được che đậy bằng những dòng trạng thái hào nhoáng trên mạng xã hội.
Ngược dòng lịch sử xa hơn, hãy nhớ lại việc Mỹ từng bắn hạ máy bay dân dụng Iran Air 655 năm 1988 giết chết 290 người vô tội, hay sự lật lọng của Israel trong các thỏa thuận Oslo - nơi họ vừa ký hòa bình vừa không ngừng xây dựng khu định cư bất hợp pháp. Với họ, đàm phán chỉ là tấm bình phong cho sự xâm lược.
3. Một Trung Đông mới với lá chắn thép Iran: Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Tham vọng vẽ lại bản đồ Trung Đông của bộ đôi Trump - Netanyahu đã sụp đổ tan tành. Những con số không biết nói dối. Đps là việc Mỹ mất 7 máy bay trong một ngày, căn cứ quân sự bị rung chuyển, và vị thế của đồng USD bị lung lay trước sự trỗi dậy của Petroyuan.
Iran đã chấp nhận từ bỏ con bài chiến thuật đàm phán nặng ký nhất đó là eo biển Hormuz để đổi lấy an toàn cho người anh em Lebanon. Và giờ đây, giữa những lán trại tạm bợ và những dãy phố chỉ còn là những mảng tường loang lổ vết đạn pháo, tinh thần của người dân Lebanon rực cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt. Họ đã đứng vững trước sự tàn bạo của những kẻ lật lọng, những kẻ hứa hẹn hòa bình nhưng lại gieo rắc tử khí.
Dù từng có lúc lòng tin bị đặt nhầm chỗ vào những lời đường mật của kẻ thù, nhưng khi đối diện với sinh tử, người dân Lebanon đã chọn sự quật cường thay vì cúi đầu. Họ bới tìm hy vọng từ trong gạch vụn, biến nỗi đau thành sức mạnh để cùng những người anh em chính nghĩa bảo vệ từng tấc đất quê hương. Sự kiên trinh ấy là minh chứng hùng hồn nhất: bom đạn có thể san phẳng những ngôi nhà, nhưng không bao giờ có thể nghiền nát được ý chí của một dân tộc đã quyết tâm sống trong tự do và phẩm giá.
Kết cục này là minh chứng đanh thép. Rằng sức mạnh cơ bắp và những trò ma mãnh ngoại giao của Mỹ - Israel không thể khuất phục được những quốc gia có lý tưởng. Iran và Lebanon đã đứng vững, chấp nhận hy sinh để cuối cùng áp đặt được ý chí của mình lên kẻ thù.
Chào những người dũng cảm tại Tehran và Beirut - những người đã dạy cho thế giới biết rằng: Sự tử tế khi đi cùng bản lĩnh sẽ luôn chiến thắng những kẻ hèn hạ cầm quyền bằng sự dối trá.