Trai việt đục gái pháp trong thế chiến thứ nhất

AC_mechanic

Hạt giống tầm thần
Bài viết này đi sâu vào đời sống của lính thợ và lao động Việt Nam tại Pháp vào thế chiến thứ nhất.

Mục tiêu kinh tế và thành quả

Những người mộ binh Việt Nam có một mục tiêu chung khi tình nguyện sang phục vụ tại Pháp: đó là kiếm tiền. Đa số họ dường như đã đạt được mục tiêu đó. Thanh tra Lamarre báo cáo vào tháng 5 năm 1918 rằng: 22 nhóm công nhân nông nghiệp tại Bordeaux đã tiết kiệm được 965.000 franc – trong đó 794.068 franc đã được gửi về cho gia đình họ ở Đông Dương. Ông cũng báo cáo rằng công nhân ở Toulouse đã gửi về Đông Dương 292.000 franc và tiết kiệm được 96.000 franc dưới hình thức trái phiếu quốc phòng. Một báo cáo chính thức công bố ngày 24 tháng 5 năm 1918 cho biết: 36.715 công nhân Đông Dương đã tiết kiệm được tổng cộng 5.943.933 franc dưới các hình thức tiền gửi về quê, trái phiếu và phụ cấp gia đình.

Mặt trái: Cờ bạc và tệ nạn

Tuy nhiên, một số công nhân đã nướng sạch tiền bạc vào cờ bạc và gái mại dâm. Cờ bạc là trò giải trí phổ biến trong các trại công nhân, và các báo cáo đã hé lộ một mạng lưới tương tác xã hội phức tạp cũng như sự thay đổi thái độ đối với tiền bạc. Một công nhân Việt Nam đã than phiền rằng đồng bào của mình "đánh bạc như thể ngày nào cũng là Tết". Tại Marseilles, các sòng bài lá được tổ chức hàng đêm, thu hút cả công nhân Trung Quốc và Ả Rập. Có những người chơi đã thua tới 7.500 franc chỉ trong một đêm duy nhất.

Mao, một công nhân tại Salin de Giraud, viết rằng anh ta đã thua 1.000 franc trong một đêm và thắng lại được vào đêm hôm sau. Với Trần Ngọc Yên tại trại Bergerac, việc thắng 2.000 franc trong một ván bài đã mang lại cho anh một cảm giác độc lập đáng quý: "Tôi có tất cả tiền trên đời, tôi chẳng phải cúi đầu trước bất kỳ ai". Ngược lại, Lương đã mất không chỉ toàn bộ tiền bạc mà cả đồ đạc cá nhân trong một ván bài tại một bữa tiệc lớn cho 1.200 công nhân ở trụ sở công nhân tại Marseilles. Sau khi thua tiền vào tay một người Senegal, Yên (ở Saint-Raphael) đã đâm người này để lấy lại tiền. Anh ta còn khoe khoang rằng mình đã từng phạm tội tương tự trước đó nhưng thoát khỏi sự bắt giữ vì được "một vài viên trung sĩ ở Trụ sở Công nhân bảo kê".

Nhu cầu tình dục và hệ lụy sức khỏe

Nếu cờ bạc là một lối thoát khỏi những áp lực của chiến tranh, thì tình dục (eros) cũng vậy. Những bức ảnh khỏa thân thường xuyên được kẹp trong thư gửi về Đông Dương, nhưng phần lớn bị cơ quan kiểm duyệt bưu điện tịch thu. Sự hiện diện của một số lượng lớn binh lính và công nhân nước ngoài đã làm gia tăng nhu cầu về gái mại dâm; tương tự, chiến tranh đã khiến nhiều phụ nữ mất nhà cửa, biến mại dâm trở thành phương kế sinh nhai duy nhất của họ. Số lượng nhà thổ tăng nhanh chóng, đặc biệt là gần các trại lính và trại công nhân nước ngoài.

Một quan chức nhận xét rằng phụ nữ Pháp thường đuổi theo đàn ông Việt Nam vì họ có tiền. Trung sĩ Tâm viết rằng: "Sự sung sướng từ tình dục còn tốt hơn sự sung sướng từ thuốc phiện". Một số đồng hương của ông còn khoe khoang rằng họ có nhân tình. Quan niệm "năm thê bảy thiếp" được coi là dấu hiệu cho sự giàu có và quyền lực xã hội của một người đàn ông. Để gây ấn tượng với người thân ở Đông Dương, một người đàn ông đã gửi một bức ảnh chụp cảnh anh ta đang nằm trên giường trong khi cô "nhân tình" người Pháp đang âu yếm mình.

Hệ quả tất yếu của việc lui tới nhà thổ là sự lây lan của các bệnh phong tình. Vài tháng sau khi một nhà thổ mở cửa gần nhà máy thuốc nổ ở Angoulême (nơi có hơn 2.500 người Việt làm việc), 15 người trong số họ đã mắc bệnh. Tại Bordeaux, có những thời điểm, cứ 10 công nhân nông nghiệp Việt Nam thì có 7 người bị nhiễm bệnh giang mai hoặc lậu.

Những mối quan hệ nghiêm túc và hôn nhân xuyên biên giới

Bên cạnh những cuộc gặp gỡ tình ái thoáng qua, cũng có những mối quan hệ bền vững hơn. Đàn ông Việt Nam và phụ nữ Pháp tương tác không chỉ trong nhà thổ mà còn tại nơi làm việc. Những mối liên hệ này có thể dẫn đến những mối quan hệ nghiêm túc và đôi khi là hôn nhân. Khi số lượng các cặp đôi Pháp - Việt gia tăng, chính quyền Pháp đã thực hiện các biện pháp cứng rắn để ngăn cản đàn ông Việt Nam dính líu đến phụ nữ Pháp, bằng cách chỉ đạo các giám sát viên và thị trưởng địa phương báo cáo những mối quan hệ này. Nếu một cặp đôi bị phát hiện, người đàn ông Việt Nam sẽ bị trừng phạt hoặc thuyên chuyển đến nơi khác.

Tuy nhiên, các biện pháp đó không phải lúc nào cũng hiệu quả. Sau khi Nam Trần bị điều chuyển đến Marseilles để chia cắt mối quan hệ với "người tình" Pháp, cô ấy đã tìm thấy anh ta và đưa con của họ đến Marseilles để chung sống. Mặc dù chính quyền Pháp cố gắng ngăn cản hôn nhân Pháp - Việt, nhưng khi cả hai bên đều nghiêm túc, họ có thể nộp đơn xin phép kết hôn; tuy nhiên, trước đó, người đàn ông phải trải qua một cuộc kiểm tra lý lịch và được xác nhận là đang độc thân.

Xung đột văn hóa và sự thức tỉnh bản sắc

Những mối quan hệ Pháp - Việt cũng vi phạm các phong tục truyền thống và thực hành gia đình ở Đông Dương, nơi hôn nhân thường do cha mẹ sắp đặt và cần sự đồng ý của họ. Biết rằng cha mẹ sẽ không chấp nhận cuộc hôn nhân của mình với một cô gái Pháp 18 tuổi, Nguyễn Văn Đạt đã kết hôn trước rồi mới thông báo sau. Hạ sĩ Nguyễn Văn Trung bảo mẹ mình hãy hủy bỏ cuộc hôn nhân mà bà đã sắp đặt cho anh vì anh đã "theo Công giáo và lấy vợ người Pháp". Các hồ sơ cho thấy đến cuối cuộc chiến, có 250 cặp đôi Việt - Pháp đã kết hôn chính thức1.363 cặp sống chung mà không có sự chấp thuận của chính quyền Pháp hoặc sự đồng ý của cha mẹ.

Tình yêu và sự thân mật đã dẫn đến những cuộc hôn nhân này, nhưng với nhiều đàn ông Việt Nam, cuộc hôn nhân đó còn là một sự khẳng định về sự trưởng thành. Những người đàn ông này chứng minh rằng, bất chấp địa vị là những kẻ bị trị sống ở Pháp, họ không khác gì những người Pháp sống ở Đông Dương: lấy phụ nữ bản địa, và lui tới các nhà thổ hay hộp đêm địa phương. Hành vi này cũng cho thấy họ không còn cảm thấy bị ràng buộc bởi các phong tục Việt Nam. Do đó, đã có một sự chuyển biến trong nhận thức, một sự thay đổi thái độ đối với cả người Pháp và trật tự đã thiết lập ở Đông Dương.

Căng thẳng sắc tộc và bạo lực

Mối quan hệ giữa đàn ông Việt Nam và phụ nữ Pháp có thể gây ra căng thẳng và xung đột giữa người Việt và đàn ông các sắc tộc khác, đặc biệt là đàn ông Pháp – những người coi người Việt là đối thủ cạnh tranh không chỉ về phụ nữ mà còn về việc làm. Một binh sĩ Pháp than thở: "Chúng ta chiến đấu để người Trung Quốc, người Ả Rập và người Tây Ban Nha có thể cưới vợ và con gái của chúng ta, và chia sẻ nước Pháp này – thứ mà sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải hy sinh tính mạng ở mặt trận hay sao?"

Để trút giận, đàn ông Pháp đôi khi quấy rối, xúc phạm và hành hung công nhân nước ngoài, và thỉnh thoảng cũng xảy ra các vụ giết người. Tại Versailles, công nhân Việt Nam bị người Pháp chế giễu vì nhuộm răng đen, cách họ tắm rửa và cách ăn mặc, dẫn đến bạo lực giữa hai nhóm. Trong quân đội, sự thù địch này cũng không kém phần dữ dội. Theo J. Bosc, một người giám sát điều kiện sống và làm việc của người Đông Dương, binh lính và sĩ quan Pháp trong trung đoàn bộ binh ở vùng Meuse đã gây ra thương tích nghiêm trọng cho lính Việt Nam trong nhiều dịp. Một người Việt Nam đã bị đánh đập dã man và bị giết vào ngày 31 tháng 5 năm 1917, và một vụ việc tương tự xảy ra vào tháng sau đó. Binh lính Pháp cáo buộc các nạn nhân là những kẻ hèn nhát vì không chiến đấu ở tiền tuyến. Những người đàn ông Việt Nam bị bắt gặp đi chơi với phụ nữ Pháp cũng bị tấn công. Cang Xuong viết rằng một ngày sau khi đến thăm Renée, một đồng nghiệp nữ, anh đã bị một nhóm "côn đồ" [Pháp] đuổi đánh. Vì yếu thế, anh đã phải "cam chịu những cú đấm và cú đá" trong khi chạy về khu trại của mình.

Vụ đụng độ đẫm máu với binh lính Senegal

Sự cạnh tranh về phụ nữ giữa đàn ông Việt Nam và đàn ông châu Phi cũng làm bùng phát căng thẳng sắc tộc, thậm chí dẫn đến án mạng, như vào tháng 10 năm 1918. Tiểu đoàn 119 Senegal và 483 lính thợ Việt Nam thuộc lực lượng Công binh được triển khai để xây dựng một con đường nối Morlaàs với Pau. Người Senegal căm ghét người Việt vì người Việt có nhiều tiền hơn, thức ăn ngon hơn, và được người dân địa phương cũng như phụ nữ tại một nhà thổ gần đó ưu ái hơn.

Tối ngày 27 tháng 10 năm 1918, sau khi rời một hộp đêm, ba người đàn ông Việt Nam đã bị một người Senegal phục kích tấn công. Một người bị thương trong khi hai người kia chạy thoát. Sau đó, người Việt đã trả đũa bằng cách bắn một binh sĩ Senegal tình cờ đi ngang qua doanh trại của họ. Trong một cuộc phản công, một số thành viên của tiểu đoàn Senegal đã kích nổ các thùng thuốc súng để gây ra các vụ nổ; những người khác tự trang bị súng trường và lưỡi lê lấy trộm từ kho đạn và tấn công lính thợ Việt Nam khi họ đang ngủ trong lán trại. Vụ việc chỉ kết thúc khi người Senegal hết đạn và cảnh sát chống bạo động Pháp ập đến. 16 người Việt thiệt mạng, 18 người bị thương nặng, và nhiều người khác bị thương nhẹ. Lo sợ người Việt sẽ trả thù, chính quyền quân sự đã chia nhỏ họ thành các đơn vị ít người và điều chuyển đến các vùng khác nhau của Pháp. Chỉ có một người Senegal bị đưa ra xét xử và kết án.

Kết quả này không mang lại cho đàn ông Việt Nam nhiều niềm tin vào hệ thống tư pháp của Pháp; thay vào đó, nó tạo ra một nhận thức sâu sắc về sự bị gạt ra bên lề về mặt sắc tộc và quốc gia. Ý thức về sự bất công sắc tộc này sẽ ngày càng trở nên mang tính chính trị hóa thông qua sự tuyên truyền của ĐCS Pháp trong những năm sau chiến tranh, và sẽ góp phần vào sự thay đổi dần dần trong thái độ của những người đàn ông này đối với thực dân Pháp.

Sacrifices, sex, race: Vietnamese experiences in the First World War - Kimloan Hill Vu
 
Bài viết này đi sâu vào đời sống của lính thợ và lao động Việt Nam tại Pháp vào thế chiến thứ nhất.

Mục tiêu kinh tế và thành quả

Những người mộ binh Việt Nam có một mục tiêu chung khi tình nguyện sang phục vụ tại Pháp: đó là kiếm tiền. Đa số họ dường như đã đạt được mục tiêu đó. Thanh tra Lamarre báo cáo vào tháng 5 năm 1918 rằng: 22 nhóm công nhân nông nghiệp tại Bordeaux đã tiết kiệm được 965.000 franc – trong đó 794.068 franc đã được gửi về cho gia đình họ ở Đông Dương. Ông cũng báo cáo rằng công nhân ở Toulouse đã gửi về Đông Dương 292.000 franc và tiết kiệm được 96.000 franc dưới hình thức trái phiếu quốc phòng. Một báo cáo chính thức công bố ngày 24 tháng 5 năm 1918 cho biết: 36.715 công nhân Đông Dương đã tiết kiệm được tổng cộng 5.943.933 franc dưới các hình thức tiền gửi về quê, trái phiếu và phụ cấp gia đình.

Mặt trái: Cờ bạc và tệ nạn

Tuy nhiên, một số công nhân đã nướng sạch tiền bạc vào cờ bạc và gái mại dâm. Cờ bạc là trò giải trí phổ biến trong các trại công nhân, và các báo cáo đã hé lộ một mạng lưới tương tác xã hội phức tạp cũng như sự thay đổi thái độ đối với tiền bạc. Một công nhân Việt Nam đã than phiền rằng đồng bào của mình "đánh bạc như thể ngày nào cũng là Tết". Tại Marseilles, các sòng bài lá được tổ chức hàng đêm, thu hút cả công nhân Trung Quốc và Ả Rập. Có những người chơi đã thua tới 7.500 franc chỉ trong một đêm duy nhất.

Mao, một công nhân tại Salin de Giraud, viết rằng anh ta đã thua 1.000 franc trong một đêm và thắng lại được vào đêm hôm sau. Với Trần Ngọc Yên tại trại Bergerac, việc thắng 2.000 franc trong một ván bài đã mang lại cho anh một cảm giác độc lập đáng quý: "Tôi có tất cả tiền trên đời, tôi chẳng phải cúi đầu trước bất kỳ ai". Ngược lại, Lương đã mất không chỉ toàn bộ tiền bạc mà cả đồ đạc cá nhân trong một ván bài tại một bữa tiệc lớn cho 1.200 công nhân ở trụ sở công nhân tại Marseilles. Sau khi thua tiền vào tay một người Senegal, Yên (ở Saint-Raphael) đã đâm người này để lấy lại tiền. Anh ta còn khoe khoang rằng mình đã từng phạm tội tương tự trước đó nhưng thoát khỏi sự bắt giữ vì được "một vài viên trung sĩ ở Trụ sở Công nhân bảo kê".

Nhu cầu tình dục và hệ lụy sức khỏe

Nếu cờ bạc là một lối thoát khỏi những áp lực của chiến tranh, thì tình dục (eros) cũng vậy. Những bức ảnh khỏa thân thường xuyên được kẹp trong thư gửi về Đông Dương, nhưng phần lớn bị cơ quan kiểm duyệt bưu điện tịch thu. Sự hiện diện của một số lượng lớn binh lính và công nhân nước ngoài đã làm gia tăng nhu cầu về gái mại dâm; tương tự, chiến tranh đã khiến nhiều phụ nữ mất nhà cửa, biến mại dâm trở thành phương kế sinh nhai duy nhất của họ. Số lượng nhà thổ tăng nhanh chóng, đặc biệt là gần các trại lính và trại công nhân nước ngoài.

Một quan chức nhận xét rằng phụ nữ Pháp thường đuổi theo đàn ông Việt Nam vì họ có tiền. Trung sĩ Tâm viết rằng: "Sự sung sướng từ tình dục còn tốt hơn sự sung sướng từ thuốc phiện". Một số đồng hương của ông còn khoe khoang rằng họ có nhân tình. Quan niệm "năm thê bảy thiếp" được coi là dấu hiệu cho sự giàu có và quyền lực xã hội của một người đàn ông. Để gây ấn tượng với người thân ở Đông Dương, một người đàn ông đã gửi một bức ảnh chụp cảnh anh ta đang nằm trên giường trong khi cô "nhân tình" người Pháp đang âu yếm mình.

Hệ quả tất yếu của việc lui tới nhà thổ là sự lây lan của các bệnh phong tình. Vài tháng sau khi một nhà thổ mở cửa gần nhà máy thuốc nổ ở Angoulême (nơi có hơn 2.500 người Việt làm việc), 15 người trong số họ đã mắc bệnh. Tại Bordeaux, có những thời điểm, cứ 10 công nhân nông nghiệp Việt Nam thì có 7 người bị nhiễm bệnh giang mai hoặc lậu.

Những mối quan hệ nghiêm túc và hôn nhân xuyên biên giới

Bên cạnh những cuộc gặp gỡ tình ái thoáng qua, cũng có những mối quan hệ bền vững hơn. Đàn ông Việt Nam và phụ nữ Pháp tương tác không chỉ trong nhà thổ mà còn tại nơi làm việc. Những mối liên hệ này có thể dẫn đến những mối quan hệ nghiêm túc và đôi khi là hôn nhân. Khi số lượng các cặp đôi Pháp - Việt gia tăng, chính quyền Pháp đã thực hiện các biện pháp cứng rắn để ngăn cản đàn ông Việt Nam dính líu đến phụ nữ Pháp, bằng cách chỉ đạo các giám sát viên và thị trưởng địa phương báo cáo những mối quan hệ này. Nếu một cặp đôi bị phát hiện, người đàn ông Việt Nam sẽ bị trừng phạt hoặc thuyên chuyển đến nơi khác.

Tuy nhiên, các biện pháp đó không phải lúc nào cũng hiệu quả. Sau khi Nam Trần bị điều chuyển đến Marseilles để chia cắt mối quan hệ với "người tình" Pháp, cô ấy đã tìm thấy anh ta và đưa con của họ đến Marseilles để chung sống. Mặc dù chính quyền Pháp cố gắng ngăn cản hôn nhân Pháp - Việt, nhưng khi cả hai bên đều nghiêm túc, họ có thể nộp đơn xin phép kết hôn; tuy nhiên, trước đó, người đàn ông phải trải qua một cuộc kiểm tra lý lịch và được xác nhận là đang độc thân.

Xung đột văn hóa và sự thức tỉnh bản sắc

Những mối quan hệ Pháp - Việt cũng vi phạm các phong tục truyền thống và thực hành gia đình ở Đông Dương, nơi hôn nhân thường do cha mẹ sắp đặt và cần sự đồng ý của họ. Biết rằng cha mẹ sẽ không chấp nhận cuộc hôn nhân của mình với một cô gái Pháp 18 tuổi, Nguyễn Văn Đạt đã kết hôn trước rồi mới thông báo sau. Hạ sĩ Nguyễn Văn Trung bảo mẹ mình hãy hủy bỏ cuộc hôn nhân mà bà đã sắp đặt cho anh vì anh đã "theo Công giáo và lấy vợ người Pháp". Các hồ sơ cho thấy đến cuối cuộc chiến, có 250 cặp đôi Việt - Pháp đã kết hôn chính thức1.363 cặp sống chung mà không có sự chấp thuận của chính quyền Pháp hoặc sự đồng ý của cha mẹ.

Tình yêu và sự thân mật đã dẫn đến những cuộc hôn nhân này, nhưng với nhiều đàn ông Việt Nam, cuộc hôn nhân đó còn là một sự khẳng định về sự trưởng thành. Những người đàn ông này chứng minh rằng, bất chấp địa vị là những kẻ bị trị sống ở Pháp, họ không khác gì những người Pháp sống ở Đông Dương: lấy phụ nữ bản địa, và lui tới các nhà thổ hay hộp đêm địa phương. Hành vi này cũng cho thấy họ không còn cảm thấy bị ràng buộc bởi các phong tục Việt Nam. Do đó, đã có một sự chuyển biến trong nhận thức, một sự thay đổi thái độ đối với cả người Pháp và trật tự đã thiết lập ở Đông Dương.

Căng thẳng sắc tộc và bạo lực

Mối quan hệ giữa đàn ông Việt Nam và phụ nữ Pháp có thể gây ra căng thẳng và xung đột giữa người Việt và đàn ông các sắc tộc khác, đặc biệt là đàn ông Pháp – những người coi người Việt là đối thủ cạnh tranh không chỉ về phụ nữ mà còn về việc làm. Một binh sĩ Pháp than thở: "Chúng ta chiến đấu để người Trung Quốc, người Ả Rập và người Tây Ban Nha có thể cưới vợ và con gái của chúng ta, và chia sẻ nước Pháp này – thứ mà sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải hy sinh tính mạng ở mặt trận hay sao?"

Để trút giận, đàn ông Pháp đôi khi quấy rối, xúc phạm và hành hung công nhân nước ngoài, và thỉnh thoảng cũng xảy ra các vụ giết người. Tại Versailles, công nhân Việt Nam bị người Pháp chế giễu vì nhuộm răng đen, cách họ tắm rửa và cách ăn mặc, dẫn đến bạo lực giữa hai nhóm. Trong quân đội, sự thù địch này cũng không kém phần dữ dội. Theo J. Bosc, một người giám sát điều kiện sống và làm việc của người Đông Dương, binh lính và sĩ quan Pháp trong trung đoàn bộ binh ở vùng Meuse đã gây ra thương tích nghiêm trọng cho lính Việt Nam trong nhiều dịp. Một người Việt Nam đã bị đánh đập dã man và bị giết vào ngày 31 tháng 5 năm 1917, và một vụ việc tương tự xảy ra vào tháng sau đó. Binh lính Pháp cáo buộc các nạn nhân là những kẻ hèn nhát vì không chiến đấu ở tiền tuyến. Những người đàn ông Việt Nam bị bắt gặp đi chơi với phụ nữ Pháp cũng bị tấn công. Cang Xuong viết rằng một ngày sau khi đến thăm Renée, một đồng nghiệp nữ, anh đã bị một nhóm "côn đồ" [Pháp] đuổi đánh. Vì yếu thế, anh đã phải "cam chịu những cú đấm và cú đá" trong khi chạy về khu trại của mình.

Vụ đụng độ đẫm máu với binh lính Senegal

Sự cạnh tranh về phụ nữ giữa đàn ông Việt Nam và đàn ông châu Phi cũng làm bùng phát căng thẳng sắc tộc, thậm chí dẫn đến án mạng, như vào tháng 10 năm 1918. Tiểu đoàn 119 Senegal và 483 lính thợ Việt Nam thuộc lực lượng Công binh được triển khai để xây dựng một con đường nối Morlaàs với Pau. Người Senegal căm ghét người Việt vì người Việt có nhiều tiền hơn, thức ăn ngon hơn, và được người dân địa phương cũng như phụ nữ tại một nhà thổ gần đó ưu ái hơn.

Tối ngày 27 tháng 10 năm 1918, sau khi rời một hộp đêm, ba người đàn ông Việt Nam đã bị một người Senegal phục kích tấn công. Một người bị thương trong khi hai người kia chạy thoát. Sau đó, người Việt đã trả đũa bằng cách bắn một binh sĩ Senegal tình cờ đi ngang qua doanh trại của họ. Trong một cuộc phản công, một số thành viên của tiểu đoàn Senegal đã kích nổ các thùng thuốc súng để gây ra các vụ nổ; những người khác tự trang bị súng trường và lưỡi lê lấy trộm từ kho đạn và tấn công lính thợ Việt Nam khi họ đang ngủ trong lán trại. Vụ việc chỉ kết thúc khi người Senegal hết đạn và cảnh sát chống bạo động Pháp ập đến. 16 người Việt thiệt mạng, 18 người bị thương nặng, và nhiều người khác bị thương nhẹ. Lo sợ người Việt sẽ trả thù, chính quyền quân sự đã chia nhỏ họ thành các đơn vị ít người và điều chuyển đến các vùng khác nhau của Pháp. Chỉ có một người Senegal bị đưa ra xét xử và kết án.

Kết quả này không mang lại cho đàn ông Việt Nam nhiều niềm tin vào hệ thống tư pháp của Pháp; thay vào đó, nó tạo ra một nhận thức sâu sắc về sự bị gạt ra bên lề về mặt sắc tộc và quốc gia. Ý thức về sự bất công sắc tộc này sẽ ngày càng trở nên mang tính chính trị hóa thông qua sự tuyên truyền của ĐCS Pháp trong những năm sau chiến tranh, và sẽ góp phần vào sự thay đổi dần dần trong thái độ của những người đàn ông này đối với thực dân Pháp.

Sacrifices, sex, race: Vietnamese experiences in the First World War - Kimloan Hill Vu
Cũng hay.
Có lẽ phải tìm cuốn này về đọc.
 
16 người Việt thiệt mạng, 18 người bị thương nặng, và nhiều người khác bị thương nhẹ. Lo sợ người Việt sẽ trả thù, chính quyền quân sự đã chia nhỏ họ thành các đơn vị ít người và điều chuyển đến các vùng khác nhau của Pháp. Chỉ có một người Senegal bị đưa ra xét xử và kết án.
Và bây giờ thì thằng nào đang phá nát bưng mày hả fudi, mọi annamit hay mọi đen :vozvn (19): đáng lắm
 
đòi hỏi có hình đục nhau từ thế chiến thứ nhất thì khó cho t quá.
cái chi tiết quan trọng như này mà chả thằng nào trích dẫn haha

Hệ quả tất yếu của việc lui tới nhà thổ là sự lây lan của các bệnh phong tình. Vài tháng sau khi một nhà thổ mở cửa gần nhà máy thuốc nổ ở Angoulême (nơi có hơn 2.500 người Việt làm việc), 15 người trong số họ đã mắc bệnh. Tại Bordeaux, có những thời điểm, cứ 10 công nhân nông nghiệp Việt Nam thì có 7 người bị nhiễm bệnh giang mai hoặc lậu.

Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và y tá Marie Louise: Mối tình không biên giới

Tình yêu giữa bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và y tá người Pháp Marie Louise là một chương đặc biệt trong cuộc đời của vị Bộ trưởng Y tế đầu tiên của Việt Nam. Họ gặp nhau lần đầu tại Bệnh viện điều trị lao ở Hauteville (Pháp), nơi ông làm việc sau khi tốt nghiệp chuyên khoa phổi và lao. Bà đã bị cuốn hút bởi lòng nhiệt huyết và tình yêu quê hương của ông. Sau một thời gian quen biết, ông đặt vấn đề tiến đến hôn nhân với bà. Trong thư, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch viết: “Em cần hiểu rằng Tổ quốc luôn là ưu tiên hàng đầu của anh. Cả cuộc đời này, anh sẽ chiến đấu cho tự do và độc lập của đất nước. Nếu em cùng chí hướng, hãy đến bên anh, chúng ta sẽ cùng nhau sống và đấu tranh”, và bà Marie đồng ý. Năm 1936, bất chấp bao hiểm nguy và cản trở, cô đã đáp tàu thủy đến Sài Gòn và làm lễ thành hôn cùng bác sĩ Phạm Ngọc Thạch – người có vai trò quan trọng trong cách mạng. Kết quả viên mãn của cuộc hôn nhân của họ là hai đứa con: Colette Phạm Thị Như Mai và Alain Phạm Ngọc Định.

BS-Pham-Ngoc-Thach.jpg


Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Ủy ban Hành chánh lâm thời Nam bộ – Trần Văn Giàu đọc diễn văn chào mừng ngày Độc lập trước hơn 200.000 người dự. Colette khi ấy 7 tuổi và Alan lên 5, được mẹ dẫn đến dự lễ. Bất ngờ, tiếng súng nổ, đám đông hoảng loạn, Colette lạc mất mẹ và em. May mắn, cô bé tìm được cha đang bàn việc với sĩ quan Nhật. Sau đó, hai cha con tìm thấy Marie và Alain bị thương trong một trạm y tế. Tảng sáng ngày 23/9/1945, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch cùng kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát ra bưng kháng chiến. Ngay sau đó, bọn Pháp ập vào nhà để bắt, Marie bình tĩnh đối đáp: “Các ông đến muộn rồi. Chồng tôi đã ra đi”.

IMG_20210829_0841101.jpg


Tại Sài Gòn, y tá Marie Louise tận tâm cứu chữa một chiến sĩ bị bỏng nặng. Bà thủy chung với chồng, nhiều lần đưa con vào chiến khu thăm ông. Dù là Bộ trưởng Y tế, bác sĩ Thạch vẫn trực tiếp tham gia các chiến trường ác liệt. Những năm 1960, khi gia đình sống ở Pháp, bác sĩ Thạch vẫn tranh thủ về nhà với vợ con mỗi khi dẫn đoàn đại biểu Việt Nam sang làm việc. Ông luôn giữ lối sống giản dị. Tháng 7/1968, ông gửi thư dặn dò con gái trước khi hy sinh tại chiến trường Tây Ninh bốn tháng sau đó. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã bày tỏ sự thương tiếc sâu sắc. Hà Nội tổ chức lễ truy điệu trọng thể cho ông. Bà Marie Louise gửi hai con đến dự và kịp đan tặng Bác Hồ chiếc khăn len, một kỷ vật xúc động.
 
đòi hỏi có hình đục nhau từ thế chiến thứ nhất thì khó cho t quá.
cái chi tiết quan trọng như này mà chả thằng nào trích dẫn haha



Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và y tá Marie Louise: Mối tình không biên giới

Tình yêu giữa bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và y tá người Pháp Marie Louise là một chương đặc biệt trong cuộc đời của vị Bộ trưởng Y tế đầu tiên của Việt Nam. Họ gặp nhau lần đầu tại Bệnh viện điều trị lao ở Hauteville (Pháp), nơi ông làm việc sau khi tốt nghiệp chuyên khoa phổi và lao. Bà đã bị cuốn hút bởi lòng nhiệt huyết và tình yêu quê hương của ông. Sau một thời gian quen biết, ông đặt vấn đề tiến đến hôn nhân với bà. Trong thư, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch viết: “Em cần hiểu rằng Tổ quốc luôn là ưu tiên hàng đầu của anh. Cả cuộc đời này, anh sẽ chiến đấu cho tự do và độc lập của đất nước. Nếu em cùng chí hướng, hãy đến bên anh, chúng ta sẽ cùng nhau sống và đấu tranh”, và bà Marie đồng ý. Năm 1936, bất chấp bao hiểm nguy và cản trở, cô đã đáp tàu thủy đến Sài Gòn và làm lễ thành hôn cùng bác sĩ Phạm Ngọc Thạch – người có vai trò quan trọng trong cách mạng. Kết quả viên mãn của cuộc hôn nhân của họ là hai đứa con: Colette Phạm Thị Như Mai và Alain Phạm Ngọc Định.

BS-Pham-Ngoc-Thach.jpg


Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Ủy ban Hành chánh lâm thời Nam bộ – Trần Văn Giàu đọc diễn văn chào mừng ngày Độc lập trước hơn 200.000 người dự. Colette khi ấy 7 tuổi và Alan lên 5, được mẹ dẫn đến dự lễ. Bất ngờ, tiếng súng nổ, đám đông hoảng loạn, Colette lạc mất mẹ và em. May mắn, cô bé tìm được cha đang bàn việc với sĩ quan Nhật. Sau đó, hai cha con tìm thấy Marie và Alain bị thương trong một trạm y tế. Tảng sáng ngày 23/9/1945, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch cùng kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát ra bưng kháng chiến. Ngay sau đó, bọn Pháp ập vào nhà để bắt, Marie bình tĩnh đối đáp: “Các ông đến muộn rồi. Chồng tôi đã ra đi”.

IMG_20210829_0841101.jpg


Tại Sài Gòn, y tá Marie Louise tận tâm cứu chữa một chiến sĩ bị bỏng nặng. Bà thủy chung với chồng, nhiều lần đưa con vào chiến khu thăm ông. Dù là Bộ trưởng Y tế, bác sĩ Thạch vẫn trực tiếp tham gia các chiến trường ác liệt. Những năm 1960, khi gia đình sống ở Pháp, bác sĩ Thạch vẫn tranh thủ về nhà với vợ con mỗi khi dẫn đoàn đại biểu Việt Nam sang làm việc. Ông luôn giữ lối sống giản dị. Tháng 7/1968, ông gửi thư dặn dò con gái trước khi hy sinh tại chiến trường Tây Ninh bốn tháng sau đó. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã bày tỏ sự thương tiếc sâu sắc. Hà Nội tổ chức lễ truy điệu trọng thể cho ông. Bà Marie Louise gửi hai con đến dự và kịp đan tặng Bác Hồ chiếc khăn len, một kỷ vật xúc động.
Mày chắc thuộc thế hệ Y hoặc còn già hơn.
Tụi Z và đặc biệt là A không còn khả năng đọc nữa. Thứ chúng nó cần là dopamine rẻ tiền trong một tấm hình, một đoạn clip 6s. Bất cứ thứ gì tốn nhiều thời gian hơn hoặc cần động não nhiểu hơn sẽ được coi là nặng nhọc.
Viết dài thì cứ xác định là tụi nó không đọc đâu. Thứ duy nhất chúng nó xem đấy là cái tiêu đề.
 
Ông 8Keo cũng có 1 time đi làm giúp việc cho 1 chủ hộ giàu có người Pháp.
Có tiền có lương, có ngày nghỉ lễ nên ông 8Keo mới có time tiền bạc đi khắp châu Âu.
Nhưng tư tưởng của 1 kẻ sĩ phu nho giáo không thích đi nhận công việc giúp việc an nhàn mà thích đi đấu tranh để đòi quyền lợi.
 
Câu truyện Bác sỹ và Madam nghe có mùi ngôn tình.Thời kỳ "sập cổng"Ông cha đẻ của tiếng Việt còn bị chính ủy nâng quan điểm theo Tây nên dẹp tên đường 1 thời gian,thì Ngài Bác Sỹ lấy Đầm Tây trong thời chống Tây nghe sai sai sao ấy.Phòng nhì(Pháp)và an Ninh VM dể gì bỏ qua.
 
tiếp tục cập nhật

May mắn thay, vẫn còn có tình yêu!

Khi lắng nghe những câu chuyện kể của các cựu ONS , dường như những mối quan hệ tình cảm với các thiếu nữ Pháp đã mang một tầm quan trọng đặc biệt. Làm sao có thể khác được, đối với những chàng trai trẻ này, thường còn chưa từng nếm trải những khoái cảm xác thịt, nhưng lại đang ở cái tuổi mà người ta khao khát được trải nghiệm chúng biết bao! Đáng tiếc thay, những khát vọng tình yêu của họ, đối với đa số, lại lớn lao ngang bằng với những khó khăn trong việc thỏa mãn chúng:

Tại Saint-Chamas, ông X kể lại, chẳng hề có chuyện thử tán tỉnh các cô gái! Chúng tôi sợ quá mức! (Cười.) Sợ rằng họ sẽ chế nhạo cách chúng tôi nói chuyện, cử chỉ của chúng tôi... Hơn nữa, chúng tôi lúc ấy mười bảy hoặc mười tám tuổi, nhưng họ lại xem chúng tôi như những đứa trẻ mười tuổi. Dù thế nào đi nữa, chúng tôi có thể nói về chuyện gì đây? Chúng tôi chẳng có chủ đề trò chuyện nào cả. Sau đó, khi tôi đến Marseille, cuộc sống của tôi tập trung vào trại Mazargues. Điều đó khiến tôi chẳng quen biết người phụ nữ Pháp nào. Chỉ có vài cô gái bán hoa trên đường phố. Nhưng phải tiết kiệm hàng tháng trời mới có được vài phút khoái lạc kiểu đó. May mắn thay, tôi không mắc bệnh gì! Thật may, ở Marseille có biển! Chúng tôi tắm biển hàng ngày, kể cả vào mùa đông. Chúng tôi luôn tắm rửa bên ngoài, tắm nước lạnh. Những hoạt động này rất hiệu quả trong việc giải tỏa năng lượng tình dục luôn rất mãnh liệt của những chàng trai trẻ như chúng tôi! (Cười.)

Giống như trong mọi nhóm người, có những người lanh lợi hơn những người khác. Nguyễn Trọng Hoàn (chàng trai 92 tuổi) đã 24 tuổi vào năm 1940, và vẫn chưa lập gia đình khi bị tuyển mộ. Được phân về cùng đại đội với ông X (đại đội 73), ông cũng ở trong trại không xa nhà máy thuốc súng Saint-Chamas:

Phụ nữ ư, trong suốt những năm đó? Ồ... Cũng có những cô bạn gái nhỏ, đúng vậy. Thời ấy, tôi 25 tuổi, còn trẻ. Các cô bạn gái của chúng tôi, họ mới 16 hoặc 17 tuổi, đều là nữ sinh trung học. (Cười.) Chủ nhật, chúng tôi đi dạo ở nông thôn. Tại Saint-Chamas, tôi dẫn nhóm của mình đến nhà máy hàng ngày. Chúng tôi là dân sự, nhưng phải đi thành hàng đôi trên đường. Nếu không, chúng tôi sẽ bị phạt. Với tư cách giám sát, tôi đeo một chiếc băng tay nhỏ. Mỗi buổi sáng, chúng tôi gặp những nữ sinh trung học đang đến trường. Và họ nói chuyện với chúng tôi. Tôi tán gẫu với họ. (Cười.) Dù rằng, thời đó, tôi không nói tiếng Pháp giỏi. Nhưng các anh nhìn tôi bây giờ, tôi đã già rồi. Nhưng khi còn trẻ, tôi là một chàng trai đẹp, điều đó thu hút các cô gái. (Cười.) Những nữ sinh này hoàn toàn không phân biệt chủng tộc. Họ hỏi chúng tôi cuộc sống ở Việt Nam ra sao. Tôi trả lời thật lòng: người dân rất nghèo và rất khổ sở. Chủ nhật, chúng tôi có thể hẹn hò ở những ngọn đồi xung quanh. Chúng tôi vui đùa, nằm xuống đất. Và đôi khi, chúng tôi thậm chí còn làm tình!... Các cô gái, cũng như các chàng trai, đều như vậy, khi còn trẻ, người ta bị hấp dẫn lẫn nhau. Các cô gái ở các nước châu Á nhút nhát hơn nhiều so với các cô gái ở các nước châu Âu. Tâm lý châu Á khác biệt. Ở Việt Nam, ý nghĩ làm tình với một người phụ nữ Pháp đã từng thoáng qua trong đầu tôi, nhưng tôi biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Điều đó hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì người Pháp và người Việt Nam là hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

nguyen-trong-hoan.jpg


Ngược lại, có những người vẫn mãi là những kẻ nhút nhát vĩnh cửu, như Thiều Văn Mậu (người thợ hàn của hãng Berliet), sinh năm 1920 trong một gia đình nông dân xứ Bắc Kỳ:

Tôi nhận ra rằng phụ nữ Pháp ở Pháp hoàn toàn khác với phụ nữ ở Việt Nam. Ở Pháp, họ rất tử tế. Khi nhìn thấy tôi, họ chạm vào tay tôi. Ở Việt Nam, họ sẽ không bao giờ đến gần tôi! Nhưng họ khiến tôi sợ! Tôi tự nhủ rằng nếu tôi quen một cô, tôi sẽ không bao giờ có thể trở về nhà. Tôi cũng chưa bao giờ đến nhà thổ. Bởi vì trước khi lên đường, một người anh họ của tôi, từng sang Pháp làm lính trong Thế chiến thứ nhất, đã cảnh báo tôi: "Đừng lại gần phụ nữ! Nếu đó là một người phụ nữ tốt, và anh cưới cô ấy, thì anh sẽ không bao giờ có thể trở về Việt Nam. Còn nếu anh dính vào bất cứ ai, anh có nguy cơ mắc bệnh."

Thái Quán, phải mất một thời gian mới dám bắt chuyện với một phụ nữ Pháp. Mãi sau thời kỳ Giải phóng, khi ông đã rời khỏi MOI , và trở thành thợ tiện tại nhà máy Peugeot ở Enghien-les-Bains, vùng Val-d'Oise, chàng trai trẻ này mới có những người bạn gái đầu tiên:

Chủ nhật, tôi thỉnh thoảng tham gia các buổi họp mặt của người Việt Nam tại Pháp. Nhưng tôi cũng đi chơi với các thiếu nữ Pháp, đi xem phim... Chính với họ mà tôi đã học tiếng Pháp rất tốt. Tôi nói với họ: "Thưa cô, xin đừng quá khắt khe với tôi!" Những phụ nữ trẻ này không phải là công nhân trong nhà máy của tôi. Họ sống trong khu phố của tôi, và vào buổi tối, khi tôi đi dạo, họ đến bắt chuyện với tôi: "Anh từ đâu đến? Anh sang Pháp làm gì? Đất nước anh thế nào?" Không phải tôi là người chủ động, mà luôn luôn là họ. Tôi có ý nghĩ rằng, khác với người Pháp, tôi không văn minh. (Cười.) Nhưng tôi chỉ giữ quan hệ đồng đội với họ, không phải bạn bè. Tôi không muốn dấn thân vào con đường đó, bởi vì nếu không, tôi sẽ phải ở lại Pháp. Nếu tôi cưới một phụ nữ Pháp, cô ấy sẽ phải theo tôi về Việt Nam sau đó, và tôi không biết liệu cô ấy có làm được điều đó không. Tôi vẫn còn nhớ tên một trong số họ: Annette. Cô ấy là người ******** Trotskyist. Bí danh của cô ấy là Sophie. Còn tôi, tôi không phải là Trotskyist, cũng chẳng phải Stalinist, cũng chẳng phải Gaullist, cũng chẳng là gì cả... Chính nhờ cô ấy mà tôi có được quốc tịch Pháp, vào năm 1948.

Và rồi còn có rào cản ngôn ngữ!

Vì tôi không nói tiếng Pháp, Trần Công Giao giải thích, nên tôi chẳng có mối quan hệ nào với phụ nữ Pháp, cũng như với đàn ông Pháp. Chủ nhật, chúng tôi tụ tập với bạn bè ONS để chơi bài. Những đồng đội nào nói được tiếng Pháp, họ đi chơi với các cô gái Pháp.

Ý thức được vấn đề, Lê Hữu Thọ (ông quan nhỏ), vừa thông minh vừa là một học giả tinh tế, đã nhanh chóng phát hiện ra tâm hồn của một Cyrano de Bergerac :

Đối với các đồng đội của tôi, phần lớn đều mù chữ, việc tiếp cận không hề dễ dàng do rào cản ngôn ngữ. Sức hấp dẫn của sự kỳ lạ là lợi thế chính của họ. Tôi trở thành người cầm bút cho họ một cách rất tự nhiên... Tôi áp dụng một mức giá cố định: bốn điếu thuốc lá cho mỗi bức thư tình. Vào thời kỳ phân phối lương thực, một điếu thuốc lá có giá trị nặng như vàng. Tôi đổi nó lấy tem bánh mì.

2000-3000-travailleurs-indochinois-d-cident-rester-en-france.jpg

Những cuộc tình này, ngày nay có vẻ hoàn toàn duyên dáng, tuy nhiên đã gây ra những lo ngại lớn trong dân chúng Pháp, như minh chứng qua phần tiếp theo của bài báo đăng ngày 29 tháng 3 năm 1941 trên tờ L'Avenir agathois:

Những thiếu nữ nào tin rằng mình có thể kết hôn với một người Đông Dương sẽ phải đối mặt với những thất vọng khủng khiếp. Trước hết, dù còn rất trẻ, phần lớn người Đông Dương tại Agde đã có gia đình, và bất chấp những lời phủ nhận của các ông chồng, những thiếu nữ Pháp nào thành công trong việc sang Đông Dương sẽ có nguy cơ rất lớn tìm thấy một người vợ cả đã có con cái. Nhưng còn hơn thế nữa, địa vị của người phụ nữ bản địa hoàn toàn khác với phụ nữ châu Âu, và đối với người châu Âu, địa vị đó thật khủng khiếp và không thể chấp nhận được. Mặt khác, trong điều kiện bình thường, người Đông Dương không thể kiếm sống ở Pháp và thể chất của họ không cho phép họ làm những công việc của đất nước chúng ta.

Những thiếu nữ nào nhận được lời cầu hôn sẽ khôn ngoan nếu hỏi ý kiến những người Pháp am hiểu cuộc sống ở Đông Dương, để tránh phạm phải một sự dại dột khủng khiếp.

Nhưng tình yêu sẽ luôn chiến thắng
và nhiều cặp đôi sẽ hình thành, dù thoáng qua hay bền lâu. Về vấn đề hôn nhân, Pierre Angeli giải thích rằng "dịch vụ Lao động Đông Dương ban đầu đã áp dụng một quy tắc ứng xử khá nghiêm ngặt, gần như từ chối cấp phép kết hôn trong mọi trường hợp. Do đó, khi hồ sơ đăng ký của người lao động ghi rằng anh ta độc thân, giấy phép ngày càng được cấp một cách rộng rãi hơn". Sự dè dặt này của chính quyền MOI được Nguyễn Văn Liên (nhà thơ của Vitry-sur-Seine) xác nhận:

Phụ nữ: có khả năng gặp gỡ, nhưng không thường xuyên. Đã có những câu chuyện tình yêu. Tôi có cảm tưởng rằng các thiếu nữ Pháp thích người Việt Nam. Thường thì chính họ là người tán tỉnh chúng tôi. Người Việt Nam không dám, nhưng họ bị cuốn hút. (Cười.) Còn tôi thì không. Tôi quá nhút nhát. Trước mặt một cô gái hay một phụ nữ, tôi đỏ bừng mặt, không nói được gì. Lời nói không thốt ra được. Vì vậy tôi không có bạn gái. Nếu cha mẹ cô gái đồng ý, đã có trường hợp một đồng đội trải qua nhiều ngày ở nhà bạn gái. Nhưng ban đêm, anh ta phải trở về trại. Khi một trong số họ có con, chính quyền buộc phải chấp nhận. Hai người trẻ kết hôn, và người Việt Nam có quyền rời trại đến sống tại nhà vợ. Tôi có một đồng đội tên là Han, thậm chí có nhiều bạn gái, tất cả đều bí mật. Các phụ nữ không hề hay biết, và anh ta cuối cùng có hai con, với hai người bạn gái khác nhau! Tôi chưa bao giờ hiểu làm sao hai người phụ nữ đó không nhận ra. Dù sao đó cũng là một trường hợp ngoại lệ. Anh ấy luôn giới thiệu các cô gái cho tôi, nhưng tôi quá nhút nhát...

ONS - Ouvriers Non Spécialisés: Lao động không chuyên môn, chỉ những người lao động Việt Nam được tuyển mộ sang Pháp trong Thế chiến thứ hai để làm việc trong các nhà máy, xí nghiệp phục vụ chiến tranh.

MOI - Main-d'œuvre indochinoise: Dịch vụ Lao động Đông Dương, tổ chức quản lý việc tuyển mộ và sử dụng lao động Việt Nam tại Pháp.

được trích dẫn từ cuốn Lính thợ Đông Dương ở Pháp (1939 – 1952) của tác giả Pierre Daum
 
Ông 8Keo cũng có 1 time đi làm giúp việc cho 1 chủ hộ giàu có người Pháp.
Có tiền có lương, có ngày nghỉ lễ nên ông 8Keo mới có time tiền bạc đi khắp châu Âu.
Nhưng tư tưởng của 1 kẻ sĩ phu nho giáo không thích đi nhận công việc giúp việc an nhàn mà thích đi đấu tranh để đòi quyền lợi.
Sỹ phu Nho giáo là cái đ gì mà m ca ngợi :)))). Ở xứ đ có sỹ phu thì họ đ làm cách mạng, đ đấu tranh à?
Đầy thằng sỹ phu Nho giáo nó bú cặc người Hồ để có quan tước kìa, đầy thằng lánh đời, trốn lính, ăn bám vợ
 

Có thể bạn quan tâm

Top