Live PHÂN TÍCH HẬU QUẢ CỦA 30/4

sami88

Bát sứ hư hỏng
THỐNG NHẤT LÃNH THỔ VÀ KHOẢNG TRỐNG TỰ DO: 50 NĂM NHÌN LẠI mỘT BI KỊCH CHƯA TRỌN VẸN


Ngày 30/04/1975, tiếng súng kết thúc, bản đồ Việt Nam liền một dải. Tuy nhiên, sau gần nửa thế kỷ, khi hàng trăm nghìn người vẫn miệt mài rời bỏ quê hương mỗi năm, chúng ta buộc phải nhìn thẳng vào một sự thật nghiệt ngã: Sự thống nhất về địa lý đã không đi đôi với việc giải phóng con người. Một đất nước "độc lập" nhưng người dân lại khuyết thiếu những quyền tự do căn bản nhất.





1. Di sản của những cuộc chiến và sự kiệt quệ kéo dài


Sau 1975, thay vì một kỷ nguyên hòa bình và kiến thiết, đất nước lại rơi vào "vũng lầy" của hai cuộc chiến biên giới Tây Nam và phía Bắc (1979). Những sai lầm trong chính sách đối ngoại và mô hình kinh tế tập trung đã dẫn đến sự cô lập của cộng đồng quốc tế và lệnh cấm vận khắc nghiệt. Hệ quả là một thời kỳ bao cấp đen tối, nơi cái đói và sự sợ hãi đã đẩy hàng triệu người vào cuộc di cư sinh tử trên biển – một vết sẹo nhân đạo chưa bao giờ mờ đi trong lịch sử dân tộc.





2. Sự đánh đổi: Lãnh thổ và Quyền dân sự


Thống nhất đã mang lại chủ quyền, nhưng cái giá phải trả là sự độc tôn về ý thức hệ, triệt tiêu những quyền tự do căn bản được ghi trong Hiến pháp:


  • Quyền ngôn luận và Biểu tình: Được hứa hẹn nhưng thực tế bị siết chặt bởi các điều luật hình sự mơ hồ. Mọi tiếng nói phản biện đều bị coi là nguy cơ gây mất ổn định thay vì là động lực để phát triển.
  • Quyền ứng cử: Hệ thống chính trị khép kín khiến quyền tham gia quản trị đất nước chỉ là đặc quyền của một nhóm nhỏ, triệt tiêu cơ hội của những người tài năng nhưng có tư duy độc lập.
  • Quyền sở hữu đất đai: Đây là nguồn cơn của mọi bất ổn xã hội. Khái niệm "sở hữu toàn dân" nhưng Nhà nước toàn quyền định đoạt đã biến người dân thành những người "ở trọ" trên chính mảnh đất của mình, dễ dàng bị tước đoạt tài sản nhân danh phát triển.




3. Sự đứt gãy tri thức và đạo đức xã hội


Cái giá lớn nhất của sự thống nhất theo mô hình áp đặt chính là sự suy giảm về chất lượng con người:


  • Chảy máu chất xám: Sự ra đi của tầng lớp tinh hoa và chính sách lý lịch khắt khe hậu chiến đã làm đứt gãy mạch tri thức dân tộc. Hiện nay, thế hệ trẻ ưu tú vẫn tiếp tục ra đi vì không tìm thấy sự công bằng và tự do sáng tạo.
  • Sự xuống cấp đạo đức: Một xã hội thiếu sự giám sát của báo chí tự do và các tổ chức dân sự đã dung dưỡng cho thói tham nhũng, cửa quyền và văn hóa đối phó. Khi niềm tin vào công lý bị xói mòn, con người trở nên thờ ơ với vận mệnh quốc gia.




4. Bất bình đẳng và sự hình thành giai cấp mới


Thống nhất với danh nghĩa "xóa bỏ bóc lột" nhưng thực tế lại tạo ra một tầng lớp "nhóm lợi ích" giàu lên nhanh chóng từ tài nguyên quốc gia và đất đai. Khoảng cách giàu nghèo ngày càng nới rộng, nơi đặc quyền tập trung vào những người có quan hệ quyền lực, trong khi người dân thấp cổ bé họng mất đi công cụ tự vệ pháp lý.





5. Kết luận: Thống nhất hay là sự quy phục?


Nếu thống nhất chỉ là sự gom góp các mảnh đất về một mối mà không mang lại tự do, hạnh phúc và quyền làm chủ thực sự cho mỗi cá nhân, thì đó chỉ là một sự thống nhất về mặt vật lý. Một quốc gia thực sự mạnh là khi người dân không còn muốn "biểu quyết bằng chân" để chạy sang xứ khác.


Hòa bình không chỉ là sự vắng bóng của tiếng súng, mà phải là sự hiện diện của công lý. Sau 50 năm, Việt Nam vẫn đang đứng trước một bài toán lớn: Làm sao để thực hiện một cuộc thống nhất thực sự về lòng người – nơi sự độc lập của quốc gia phải được bảo chứng bằng tự do của mỗi công dân.
 
Chiến tranh đã qua đâu? Trong đầu bò đỏ nó vẫn còn húc cổng dinh độc lập mỗi ngày mà.
Rồi đám xướng ca vô loài thì suốt ngày hừng hực chống Mỹ, ngạo nghễ.
Chắc phải đề nghị quắc hụ đổi tên Vẹm thành Cali, vì người dân mở miệng ra là bị chuyển khẩu sang cali hết
Chuyển qua được Dân qua Cali hết mẹ rồi. Con cái quan chức ở Cali 1 đống nè. :vozvn (13)::vozvn (13):
 
Địt, thế hóa ra nói cali là chửi vua quan và dòng họ của nó, chứ không phải chửi vnch hẻ :vozvn (21):
Nó mua nguyên 1 cái làng, mấy tên việt cộng ở với nhau, ra đường đéo biết nói chuyện với ai, tới cộng đồng người Việt thấy lá cờ thì sợ mẹ, tiếng anh thì đéo biết,🤣🤣🤣🤣

Vẫn đang chiến tranh lạnh và ngày càng leo thang hơn. Tao mà gặp bắc kỳ là cảnh giác cao độ trong khi tầm 10 năm trước thấy bình thường
Thắng cuộc chiến nhưng không có lòng Dân.
 
A51 của tao đâu rồi. Tao muốn ngạo nghễ mà.
Gia đình của @Marine Corp Commandant là 1 ví dụ :))
Sáng đi làm đá bát phở, tối về làm cốc bia hơi, có đâu sướng như Việt Nam không. Ngạo nghễ :vozvn (18):
Trả lời phản đame cho các bò đỏ. Anh em xam nên áp dụng.
bRxApquz.jpeg
 
Tao muốn nói về nhân tài:
1. Sau 1975 CS vùi dập nhân tài trí thức Miền Nam như đã từng làm ở miền Bắc sau 1954. Đến những thằng nằm vùng theo CS cũng ko được trọng dụng.
2. Nếu có làm việc dưới chế độ CS, cũng ko đủ tiền mua gạo ăn.
3. Ưu tiên lý lịch và lòng trung thành chính trị hơn tài năng.
Nên hàng triệu trí thức miền nam: phần bị bỏ tù, đi kinh tế mới hoặc vượt biên. Nên tới tận thập niên 2000 vẫn có chính sách 9 + 3 (hết lớp 9 + thêm 3 tháng sư phạm là thành giáo viên). Y sĩ thì chỉ cần hết lớp 9.
 
Tao muốn nói về nhân tài:
1. Sau 1975 CS vùi dập nhân tài trí thức Miền Nam như đã từng làm ở miền Bắc sau 1954. Đến những thằng nằm vùng theo CS cũng ko được trọng dụng.
2. Nếu có làm việc dưới chế độ CS, cũng ko đủ tiền mua gạo ăn.
3. Ưu tiên lý lịch và lòng trung thành chính trị hơn tài năng.
Nên hàng triệu trí thức miền nam: phần bị bỏ tù, đi kinh tế mới hoặc vượt biên. Nên tới tận thập niên 2000 vẫn có chính sách 9 + 3 (hết lớp 9 + thêm 3 tháng sư phạm là thành giáo viên). Y sĩ thì chỉ cần hết lớp 9.
Nhà T nó đì cho ngốc cái đầu không nổi, ông thì đi tù, gia đình thì lên kinh tế mới.
 
Trích từ bài viết của Trần Nhật Phong.
Sau ngày 30/4/1975 !!!

Họ gạt thân phụ tôi đi "học tập cải tạo" 10 ngày, kết quả ông bị đưa đến trại tù "Suối Máu" và một số trại tù khác trước khi ông được trả về với thân thể tàn tạ năm 1979.

1976 tôi "được" liệt vào danh sách "con cái sĩ quan ngụy", và bị đưa vào lớp cần "giáo huấn" đặc biệt của cái trường gọi là "trường thống nhất".

1977, thân mẫu tôi đem toàn bộ "thư viện nhỏ" của thân phụ tôi ra đốt sạch, dù trong đó chỉ toàn sách luật và những pho truyện sử Việt Nam sử Trung Hoa.

1979 trước khi thân phụ tôi được trả về gia đình, họ kéo cả hàng chục cán bộ đảng viên tới nhà tôi, ép thân mẫu tôi ký giấy đi "kinh tế mới" và giao nhà lại cho họ, đến mức thân mẫu tôi liều chết đòi tự thiêu họ mới chịu thua.

Cùng năm đó, chỉ vài ngày trước khi thân phụ tôi được trả tự do, ông nội tôi qua đời trong sự uất ức, khi phản đối chế độ CS muốn phá bỏ "nghĩa trang Bà Quẹo" nơi mà hội "Ái Hữu Tương Tế Hưng yên" do ông nội tôi sáng lập cùng với một số hội đoàn khác lập ra nghĩa trang Bà Quẹo, sau cái chết của ông nội tôi, cuối cùng họ hủy bỏ quyết định phá bỏ nghĩa trang (nhưng vài năm sau họ đã xóa sổ nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi).

1980 thân phụ đưa gia đình tôi xuống Hố Nai dự tang lễ của người chú họ, ông nổi lửa tự thiêu vì họ đập tường nhà ông ra lấy đi số vàng ông dành giụm trong nhiều năm nhờ làm ăn về xưởng gổ, cất dấu trong tường.

1985, năm tôi 17 tuổi, tôi phải đào thoát khỏi Việt Nam bằng cuộc vượt biển, vì 1 năm sau đó tôi tròn 18 tuổi, không được thi đại học do không phải là "đoàn viên đoàn thanh niên ********", thời điểm đó chỉ có đoàn viên mới được thi vào đại học, tôi thuộc dạng "con cái ngụy quyền" nên không thẻ là "đoàn viên".

2009 thân phụ tôi tạ thế, họ không cấp visa cho tôi nhập cảnh vì tôi thuộc thành phần "chống phá nhà nước CS".

2023 Thân mẫu của tôi cũng tạ thế tại Việt Nam, và các anh chị em chúng tôi chỉ tiễn bà lần chót qua màn hình Facebook Messenger.

2024, chị cả của tôi (tôi có 1 người anh đã mất và 3 người chị cùng mẹ khác cha) âm thầm về VN đưa hài cốt qua Mỹ, vì chúng tôi đều đã ở Mỹ, không ai có nhu cầu về VN nữa.

Thân phụ tôi sinh tại Hưng Yên, mẹ tôi sinh trưởng ở Thái Bình, nhưng ông ngoại tôi lại là người Nam Định. Gia đình tôi phía nội di cư từ năm 1954, nhưng ông bên ngoại, thì ông bà ngoại tôi "lang bạc giang hồ" nên vào năm từ năm 1945.

Sau biến cố ngày 30/4/1975, gia đình tôi chỉ là một trong số hàng triệu gia đình ở miền nam Việt Nam rơi vào thảm cảnh tan thương sau khi CS cưỡng chiếm miền nam.

Hôm nay đúng ngày này, xin thắp nén hương lòng cho những chiến hữu của thân phụ tôi đã bỏ mình trong các trại tù từ nam chí bắc, và cho những đồng bào thiếu may mắn đã bỏ mình trên biển cả trong cuộc đào thoát tìm tự do.
 
:))) địt con mẹ 30/4 lên xàm đọc post mấy thằng củ lồn loser địt biết làm con cặc gì nấp sau màn hình chém gió lịch sử :))) loser as fuck toàn mấy thằng mất não
Thất bại sao hàng ngày ở đại sứ quán Mỹ Đế đông vậy? Đến con cháu của quan chức còn chạy qua Mỹ Đế nữa là, để lại 1 đám bò suốt ngày chửi Mỹ. M xem có bao nhiêu đứa con của quan chức Việt Nam chửi Mỹ không?
 
Tao muốn nói về nhân tài:
1. Sau 1975 CS vùi dập nhân tài trí thức Miền Nam như đã từng làm ở miền Bắc sau 1954. Đến những thằng nằm vùng theo CS cũng ko được trọng dụng.
2. Nếu có làm việc dưới chế độ CS, cũng ko đủ tiền mua gạo ăn.
3. Ưu tiên lý lịch và lòng trung thành chính trị hơn tài năng.
Nên hàng triệu trí thức miền nam: phần bị bỏ tù, đi kinh tế mới hoặc vượt biên. Nên tới tận thập niên 2000 vẫn có chính sách 9 + 3 (hết lớp 9 + thêm 3 tháng sư phạm là thành giáo viên). Y sĩ thì chỉ cần hết lớp 9.
Đụ má cái lũ y sĩ lớp 9. Đến tận 2005 vẫn còn thằng y sĩ tốt nghiệp lớp 9 là trưởng trạm y tế. Đụ đỉ con mẹ nó chứ, cái câu của miệng của nó là: "đau cái gì mà đau, chích cho mũi têtra là hết liền". Chỉ có quái thai cọng sản mới sinh ra được mấy thứ chó lợn đấy thôi.
 
Đụ má cái lũ y sĩ lớp 9. Đến tận 2005 vẫn còn thằng y sĩ tốt nghiệp lớp 9 là trưởng trạm y tế. Đụ đỉ con mẹ nó chứ, cái câu của miệng của nó là: "đau cái gì mà đau, chích cho mũi têtra là hết liền". Chỉ có quái thai cọng sản mới sinh ra được mấy thứ chó lợn đấy thôi.
Lũ phế vật, sau này phế quá mới thả ông Bác Sĩ Trần Đông A ra.
 

Có thể bạn quan tâm

Top