Bộ mặt

alibaba_68

Phó thường dân
hắn ta tạo cho mình một bộ mặt
đằng sau đấy hắn đã sống, đã chết và lại hồi sinh
nhiều lần
bộ mặt của hắn hôm nay
có những vết nhăn của bộ mặt đấy
những vết nhăn thì ko còn bộ mặt nữa rồi

thơ của octaviopazgemini
 
Những vết nhăn mới là bộ mặt hoàn chỉnh của hắn thì sao? Thực ra truớc đó, khuôn mặt ấy chưa từng là hắn vì thiếu những vết nhăn.
 
Tôi chưa đọc, và biết Toctaviopazgemini là ai, nhưng tôi khá là thích đối diện với những khuôn mặt nhiều vết nhăn. Nó làm tôi hình dung ra những rãnh nước bẩn thỉu dọc ngang con phố mỗi khi trời mưa. Nhữg vết nứt dọc dài trên khu chợ dân sinh. Những vết nứt như kiểu giọt nước mắt lăn trên da nhiều năm tháng khiến cho nó hằn lên dưới lớp phủ xảo quyệt của son phấn và ngôn từ
 
Sửa lần cuối:
Tôi chưa đọc, và biết Toctaviopazgemini là ai, nhưng tôi khá là thích đối diện với những khuôn mặt nhiều vết nhăn. Nó làm tôi hình dung ra những rãnh nước bẩn thỉu dọc ngang con phố mỗi khi trời mưa. Nhữg vết nứt dọc dài trên khu chợ dân sinh. Những vết nứt như kiểu giọt nước mắt lăn trên da nhiều năm tháng khiến cho nó hằn lên dưới lớp phủ xảo quyệt của son phấn và ngôn từ
Là bài thơ của Octavio Paz, nhà thơ Mỹ latin, tôi lấy nguyên văn đem cho con gemini dịch, nên để xuất xứ thế. Bài thơ ngắn gọn, suy nghĩ cô đọng, nên mỗi người đọc có thể cảm nhận khác nhau. Tôi đọc đến thì cảm nghĩ là 1 người liệu có thể có 2 bộ mặt được ko, kiểu như thế thời thời thế. Đâu mới là diện mục thật sự, hay chí ít là mình mong muốn? Rốt cục có lẽ chỉ là một nỗi hoài niệm, mà ko nhất thiết phải tìm đến một câu trả lời nào đấy. Sao không nhỉ?

ta thấy tên ta những bảng đường
đời ta xàm chép cả ngàn chương
sao không hạt cát sông Hằng ấy
còn chứa trong lòng cả đại dương
 
  • :*
Reactions: Ftm
Là bài thơ của Octavio Paz, nhà thơ Mỹ latin, tôi lấy nguyên văn đem cho con gemini dịch, nên để xuất xứ thế. Bài thơ ngắn gọn, suy nghĩ cô đọng, nên mỗi người đọc có thể cảm nhận khác nhau. Tôi đọc đến thì cảm nghĩ là 1 người liệu có thể có 2 bộ mặt được ko, kiểu như thế thời thời thế. Đâu mới là diện mục thật sự, hay chí ít là mình mong muốn? Rốt cục có lẽ chỉ là một nỗi hoài niệm, mà ko nhất thiết phải tìm đến một câu trả lời nào đấy. Sao không nhỉ?

ta thấy tên ta những bảng đường
đời ta xàm chép cả ngàn chương
sao không hạt cát sông Hằng ấy
còn chứa trong lòng cả đại dương
Một đứa bé khi chào đời khuôn mặt toàn những vết nhăn. Khi lớn lên, những vết nhăn biến mất. Và khi về già những vết nhăn lại đầy trên khuôn mặt. 1 vòng lặp hài hước khiến tôi nghĩ rằng chân diện của chúng ta là vô diện.

Bạn có nhớ truyền thuyết ”Cửu niên diện bích” không? Khi Đạt Ma thiền định suốt 9 năm, bóng của ông in hằn trên vách đá. Vậy thì, vách đá ấy được người ta suy tôn, còn những vết nứt trên đường, những vết nhăn trên mặt thì không.
Chúng cũng là một mà thôi, tôi nghĩ vậy. Khác nhau chỉ ở chỗ chúng được cái nhìn của ngoại vật chi phối và đặt tên
 

Có thể bạn quan tâm

Top