Live Sự thật về giải phóng mặt bằng 100% đồng thuận ở VN, tml nào có nhà sắp bị bác Tô quy hoạch thì nên đọc

chưa bi thảm như dân Long Hưng hay Thủ Thiêm đâu...
dự án của doanh nghiệp, theo pháp luật thì phải thỏa hiệp với dân nhưng chính quyền đi cưỡng chế.
 
LẦN ĐẦU TIÊN HIỂU THẾ NÀO LÀ MẤT NHÀ…

Ban đầu ai cũng nghĩ đơn giản lắm. Nhà nước thu hồi thì sẽ bồi thường thỏa đáng. Mất nhà thì sẽ được bố trí nơi ở khác. Mình chấp hành, mình hợp tác thì chắc mọi thứ cũng hợp tình hợp lý.
Gia đình tôi cũng đã từng nghĩ đơn giản như thế.
Cho đến ngày cầm tờ phương án bồi thường trên tay. Giá đất ngoài thị trường quanh khu vực đã khoảng 500 triệu/m². Giá bồi thường họ đưa ra: 133 triệu/m².
Chênh lệch không phải một chút.Mà là một khoảng cách đủ để người dân hiểu rằng: mất đi thì dễ, lấy lại cuộc sống cũ là điều gần như không thể.
Nhà tôi ba thế hệ cùng sinh sống. Ông bà già ở đây.Con cháu lớn lên ở đây.Ăn ở, sinh hoạt, buôn bán, mưu sinh đều ở đây.

Vậy mà chỉ sau những buổi làm việc, những tờ giấy kiểm đếm, những phương án được đưa xuống, cuộc sống vốn yên ổn ấy bắt đầu chao đảo.
Rồi người dân bắt đầu viết đơn kiến nghị ,kiến nghị tăng giá bồi thường,kiến nghị xem xét lại hiện trạng thực tế, kiến nghị bố trí tái định cư gần nơi ở cũ để còn giữ công việc, trường học, cuộc sống. Viết rất nhiều ,gửi rất nhiều ,nhưng cảm giác chung là: họ nhận đơn, chứ không đọc đơn.

Mọi thứ phía trên vẫn chạy.
Nhanh.
Đều.
Đúng quy trình.
------------------------------------------
Hai cuộc họp toàn dân được tổ chức. Dân tha thiết trình bày ,dân nói về khó khăn,dân nói về chỗ ở,dân nói về tương lai của con cái, người già, việc làm.

Nhưng rồi sao?

Mọi ý kiến dường như chỉ để hoàn thành thủ tục rằng:‘’đã tổ chức lấy ý kiến nhân dân.”

Hết họp là chuyển sang bốc thăm đất tái định cư.
Tâm lý người dân lúc ấy hoang mang lắm,không bốc thì sợ thiệt, sợ người khác lấy hết vị trí đẹp, sợ mình chậm hơn sẽ mất luôn phần ít ỏi còn lại và thế là cuống cuồng đi bốc.
Nhưng muốn bốc thì phải ký đồng ý phương án bồi thường. Người dân bị đẩy vào thế vừa lo chỗ ở, vừa không còn thời gian phản ứng.

Bốc xong rồi lại đến giấy cam kết bàn giao nhà sớm để nhận thưởng 30 triệu.
30 triệu…
Nghe với người ngoài có thể không lớn.
Nhưng với những gia đình đang rối như canh hẹ, đang cố níu từng đồng để lo chuyển nhà, lo thuê chỗ ở tạm, lo tương lai mờ mịt… thì nó lại trở thành một cái cớ để người ta cắn răng ký tiếp.
Ký phương án.
Ký bàn giao.
Ký trong mệt mỏi.
Ký trong hoang mang.
Ký trong niềm tin ngây thơ rằng chắc rồi mọi việc sẽ được xem xét sau.
Nhưng không.
Một khi đã ký là mọi thứ trôi đi như thác lũ.
Chỉ vỏn vẹn 4 tháng.
4 tháng cho một khu phố đang yên ổn trở thành diện thu hồi gần như sạch sẽ.
Đến lúc ký xong, dọn đồ xong, người dân mới bắt đầu hiểu: mình không còn đường lui nữa.
Đêm mất ngủ triền miên.
Tiền đền bù ấy mua được gì giữa giá đất leo thang từng ngày?
Đất tái định cư nhận rồi bao giờ mới xây được?
Trong lúc chờ thì ba thế hệ sống ở đâu?
Người già quen chỗ cũ sẽ thế nào?
Việc làm, khách hàng, trường học của con cái rồi ra sao?
Trăm thứ đổ ập xuống cùng lúc.
Rồi đến ngày dọn nhà.
Mới thấy thứ nặng nhất không phải tủ, không phải giường, không phải bàn ghế…
mà là ký ức.
Mỗi món đồ cầm lên là một lần nghẹn.
Bao nhiêu năm tháng nằm trong từng góc nhỏ.
Bao nhiêu vui buồn nằm trong từng bức tường.
Nhà chưa đổ mà lòng người đã nát.
Và đau nhất…
là ngày đứng nhìn máy xúc phá căn nhà của chính mình.
Tiếng búa.
Tiếng khoan.
Tiếng tường đổ.
Mỗi nhát máy như giáng thẳng vào tim.
Người ta chỉ mất vài tiếng để phá nát một căn nhà tồn tại mấy chục năm.
Còn người dân có khi mất cả đời cũng không dựng lại được cảm giác bình yên đã từng có.
Cả khu phố từng đông đúc tiếng người…
chỉ sau một thời gian ngắn biến thành bãi gạch vụn.
Những con ngõ biến mất.
Những mái nhà biến mất.
Những hàng xóm thân quen tản đi mỗi người một nơi.
Trong hồ sơ chỉ ghi rất ngắn:
đã kiểm đếm,
đã phê duyệt,
đã chi trả,
đã bàn giao,
đã phá dỡ.
Đúng quy trình.
Còn phía sau mấy chữ “đúng quy trình” ấy là hàng trăm gia đình đang nuốt nước mắt.
Lần đầu mất nhà, tôi mới hiểu: thứ mất đi không chỉ là tài sản.
Mà là nơi chôn nhau cắt rốn.
Là ký ức của nhiều thế hệ.
Là sự ổn định gây dựng cả đời.
Là cảm giác mình thuộc về một nơi nào đó.
Nhà có thể bị lấy đi trong vài tháng.
Nhưng nỗi đau của người mất nhà…
có khi nhiều năm cũng chưa nguôi

688846350_968175662810897_3582961378055220428_n.jpg
vụ này ở đâu vậy
 
chưa bi thảm như dân Long Hưng hay Thủ Thiêm đâu...
dự án của doanh nghiệp, theo pháp luật thì phải thỏa hiệp với dân nhưng chính quyền đi cưỡng chế.
Đứa nào nghe lời ông Thiệu thì giờ ve sầu thoát xác hết rồi :big_smile:
 
Vụ này chắc lấy đất ven hồ ,ciputra chứ đất ven sông thì nó vào vùng quy hoạch thì mấy năm nay mua bán được nữa đâu mà 500 tr/m2 :angry:
 
Chỉ có bọn miền Bắc mới tin sẽ được đền bù thoả đáng
Miền Nam thấy rõ +S và bị lâu rồi , đầy nơi như mất trắng , hợp thức hoá vô lý -
Thủ Thiêm là thứ chúng mày thấy và hy hữu đấu đá bị bóc , còn thì biết bao nhiêu mà kể , mà vơ vét
*
Thay đổi hạ tầng là chia lại tài sản trong tương lai , có thằng ra mặt tiền $ +++ ,
thì cũng phải có thằng bị vứt cho cục xương , chui vào khu tái định cư , mất gốc ,
We win hết thì ai thua ? phản động , 3/ thua à , thua lâu rồi
 
Xàm lồn. 500 triệu / m2 là dân ngu chúng mày bơm thổi chơi với nhau.
Giá nhà nước quy định có mức sẵn rồi thắc mắc con cặc.
133 triệu / m2 là quá hời so với cái ổ chuột cứt đái ở một chỗ lương trung bình chỉ 10 củ.
Nếu là tao thì chỉ đền cho 10 triệu / m2 thôi.
Không lấy thì cút.
Trừ khúc 500tr/m2 ra thì các khúc lại là đúng quy trình rồi đấy
 

Có thể bạn quan tâm

Top