Đại gia dân
Chúa tể đa cấp
Mỗi ngày là một ta mới
Thời sinh viên, tôi không biết khái niệm về thiền là gì, các sư, ni thì ra đĩa pháp thoại, mở đầu đĩa hay ra net ngồi thấy dị dị, phương tiện đã hạn chế mà còn lười rất nhiều so với bây giờ, thêm phần bạn lớp trưởng gửi đứa em gái nhờ chăm sóc giúp nữa. Thời gian lâu lửa gần rơm trước đây rồi, con chị đưa con em lên thì con em nó sóc, tuổi chơi tuổi ăn, ăn bữa là chơi phát. Lúc con người ta thấy sung sướng, ai thèm quan tâm đạo, ai điên mà tìm cách giải thoát khỏi cái sướng bao giờ. Cho đến khi chia tay tình đầu này, lúc đau khổ đến tột độ, tôi tưởng như đã mất tất cả, lúc này ra trường và đi làm hai năm rồi, hai đứa cũng lên kế hoạch cưới, đặt tên cho con xong và chọn nơi chụp ảnh cưới. Mọi thứ, đến và đi, chai bảy chai ba, rượu một mình, chụp tai phone và mở hết âm lượng…
*************
Trong mê man, tôi thấy nhiều người bên ngoài gọi, không phải người tôi quen, không phải những đứa quanh phòng trọ, lâu lắm rồi mới cảm nhận lại họ, người nằm đó rất nhiều, xác chồng xác, một số đứng gọi tên tôi. Tôi hoảng sợ, ngồi dậy, mồ hôi ướt, hơi lạnh dọc theo sống lưng. Ai đang gọi tôi ?!
Ngoài giờ làm thì tôi lang thang, đau khổ dằn vặt cũng non 3 tháng rồi, nay là rằm. Những ngày rằm là những ngày mất ngủ, mà bây giờ, ngày nào tôi cũng mất ngủ.
Tôi gặp thầy, gác lại 2 nỗi đau mà không mang cái còng hay xích kim loại nào cả, tôi chấp nhận yếu đuối.
Đó, chỉ có lúc đau khổ, mất phương hướng, cục cực thì lại tìm đến tôn giáo, đến tâm linh, 2 nỗi đau. Để đó…
******
Tôi lại tìm hiểu đến khổ, nguyên nhân của khổ , làm sao cho khỏi khổ. Con bà nó, làm đéo ai nhớ kiếp trước mình là con gì, là cái gì, làm cái gì mà suốt ngày ra rả “khổ kiếp này là do nghiệp kiếp trước”, thay vì đầu tháng và giữa tháng đi chùa, cũng nhiếp tâm trì danh hiệu Đà Lạt, ăn chay và sau đó về cõi nào đó để tiếp tục tu học thì theo Chúa thôi, tuần đi nhà thờ, tin vào chúa và sẽ được vào nước trời bé như hạt cải, éo phải ăn chay, xách đít đến nhà thờ được một ngày chủ nhật, và giấc mơ lại về.
Lại là ba cái bóng đó, cái bóng màu vàng xoa đầu mà chẳng nói gì, chỉ xoa đầu. Nước mắt tuôn ra, tao bật dậy 3h sáng, suy nghĩ về bản thân.
Tao ngồi xuống, thở và đếm từng hơi thở đến mười, hít vào và thở ra, hít vào và thở ra, mỗi kí ức về mối tình đầu ùa về, thấy hơi thở đứt từng quảng, thấy khoé mắt cay, da thịt nóng ran, tim đập không nhẹ nhàng chút nào.
———-
Mọi thứ ổn định dần, không còn phản kháng những nỗi nhớ nữa, vẫn biết mình nhớ, còn thương nhưng thôi muốn về bên em.
———-
Lần gặp lại gần nhất các ngài trong mơ, là lần vợ tôi mang thai đứa con đầu lòng. Một đêm rằm tôi nằm cưng chiều 2 cục cưng. Tôi thấy 2 cái bóng về, tôi đoán được đó là ai, rất thân quen. Mà cũng chỉ là hai cái bóng.
Một sáng thử ngồi thiền bên gốc cây trong vườn, đến trưa thì qua nhà ông chú TS ngồi chơi, nay ông chú TS có da thịt, hồng hào, ông đang cho gà ăn, vợ ông rạng rỡ hơn, gian nhà phên liếp năm nào bây giờ là tường gạch tuy có chưa kịp tô, một cây bồ đề bon sai kết thành vòng tròn như kiểu vòng tiếp nối mà Sư Ông Nhất Hạnh hay sử dụng. Một cây bồ đề con con, rung rinh, phía sau là ban thờ Quán Thế Âm bồ tát.
Thời sinh viên, tôi không biết khái niệm về thiền là gì, các sư, ni thì ra đĩa pháp thoại, mở đầu đĩa hay ra net ngồi thấy dị dị, phương tiện đã hạn chế mà còn lười rất nhiều so với bây giờ, thêm phần bạn lớp trưởng gửi đứa em gái nhờ chăm sóc giúp nữa. Thời gian lâu lửa gần rơm trước đây rồi, con chị đưa con em lên thì con em nó sóc, tuổi chơi tuổi ăn, ăn bữa là chơi phát. Lúc con người ta thấy sung sướng, ai thèm quan tâm đạo, ai điên mà tìm cách giải thoát khỏi cái sướng bao giờ. Cho đến khi chia tay tình đầu này, lúc đau khổ đến tột độ, tôi tưởng như đã mất tất cả, lúc này ra trường và đi làm hai năm rồi, hai đứa cũng lên kế hoạch cưới, đặt tên cho con xong và chọn nơi chụp ảnh cưới. Mọi thứ, đến và đi, chai bảy chai ba, rượu một mình, chụp tai phone và mở hết âm lượng…
*************
Trong mê man, tôi thấy nhiều người bên ngoài gọi, không phải người tôi quen, không phải những đứa quanh phòng trọ, lâu lắm rồi mới cảm nhận lại họ, người nằm đó rất nhiều, xác chồng xác, một số đứng gọi tên tôi. Tôi hoảng sợ, ngồi dậy, mồ hôi ướt, hơi lạnh dọc theo sống lưng. Ai đang gọi tôi ?!
Ngoài giờ làm thì tôi lang thang, đau khổ dằn vặt cũng non 3 tháng rồi, nay là rằm. Những ngày rằm là những ngày mất ngủ, mà bây giờ, ngày nào tôi cũng mất ngủ.
Tôi gặp thầy, gác lại 2 nỗi đau mà không mang cái còng hay xích kim loại nào cả, tôi chấp nhận yếu đuối.
Đó, chỉ có lúc đau khổ, mất phương hướng, cục cực thì lại tìm đến tôn giáo, đến tâm linh, 2 nỗi đau. Để đó…
******
Tôi lại tìm hiểu đến khổ, nguyên nhân của khổ , làm sao cho khỏi khổ. Con bà nó, làm đéo ai nhớ kiếp trước mình là con gì, là cái gì, làm cái gì mà suốt ngày ra rả “khổ kiếp này là do nghiệp kiếp trước”, thay vì đầu tháng và giữa tháng đi chùa, cũng nhiếp tâm trì danh hiệu Đà Lạt, ăn chay và sau đó về cõi nào đó để tiếp tục tu học thì theo Chúa thôi, tuần đi nhà thờ, tin vào chúa và sẽ được vào nước trời bé như hạt cải, éo phải ăn chay, xách đít đến nhà thờ được một ngày chủ nhật, và giấc mơ lại về.
Lại là ba cái bóng đó, cái bóng màu vàng xoa đầu mà chẳng nói gì, chỉ xoa đầu. Nước mắt tuôn ra, tao bật dậy 3h sáng, suy nghĩ về bản thân.
Tao ngồi xuống, thở và đếm từng hơi thở đến mười, hít vào và thở ra, hít vào và thở ra, mỗi kí ức về mối tình đầu ùa về, thấy hơi thở đứt từng quảng, thấy khoé mắt cay, da thịt nóng ran, tim đập không nhẹ nhàng chút nào.
———-
Mọi thứ ổn định dần, không còn phản kháng những nỗi nhớ nữa, vẫn biết mình nhớ, còn thương nhưng thôi muốn về bên em.
———-
- Con thưa cố con mới tới
- À, bây tới chơi hay có việc chi không?
- Dạ con tới có một ít thắc mắc, con thưa với ba con rồi, ba con nói gặp cố để hiểu hơn chớ ba con cũng không rành chuyện.
- Có chuyện chi quan trọng à, bây nói cố nghe
- tau biết bây tiên tiến, tin khoa học, mà tuổi bây đi hỏi mấy cái ni là sớm đó. Vô ăn cơm với cố, có ôn trong dà, kể luôn một thể.
- Dạ thưa, cho con xin phép
- Có chuyện chi à ba! Ôn (ông) nói
- Ba ôn nớ là ba tau, cố của ba mi với chú út của tau, lần lượt là ba anh em trai. Nói là rứa, mà nhà đông anh em lắm, gia phả biên là 12 người, chết hết còn ba người nớ, con cháu cả họ ni là hậu duệ của ba ngài. Đến tuổi lập gia thất, rồi ai cũng biết cả, nên bề tau cũng không kể chuyện để hù hoạ mấy bây.
- Còn ngài áo đỏ mủ quan nớ là ai hả cố?
- À, nếu quan mà coi đất đai thì ngài nớ đời thứ mười của họ, sắc phong là thần cảnh lượng của làng, chỉ có ngài nớ thôi.
- Dạ, con cảm ơn cố , con cảm ơn ông,
- Bây cũng đã lớn, chi phái thì bây sau là trưởng của bên phái nhì, ít nhiều cũng phải biết mà lo lắng, nói trọng trách thì nặng, chớ trách nhiệm là bây phải có.
- Dạ, con đang muốn đi tu cho khoẻ người đây,
- Cái ngài áo đỏ mi nhắc nớ, một cư sĩ tại gia đó nghe, mi về tìm hiểu đi, cung cán (công cán) khôn nhỏ cho đạo phật mô.
- Dạ.
Lần gặp lại gần nhất các ngài trong mơ, là lần vợ tôi mang thai đứa con đầu lòng. Một đêm rằm tôi nằm cưng chiều 2 cục cưng. Tôi thấy 2 cái bóng về, tôi đoán được đó là ai, rất thân quen. Mà cũng chỉ là hai cái bóng.
Một sáng thử ngồi thiền bên gốc cây trong vườn, đến trưa thì qua nhà ông chú TS ngồi chơi, nay ông chú TS có da thịt, hồng hào, ông đang cho gà ăn, vợ ông rạng rỡ hơn, gian nhà phên liếp năm nào bây giờ là tường gạch tuy có chưa kịp tô, một cây bồ đề bon sai kết thành vòng tròn như kiểu vòng tiếp nối mà Sư Ông Nhất Hạnh hay sử dụng. Một cây bồ đề con con, rung rinh, phía sau là ban thờ Quán Thế Âm bồ tát.
