Lá me xanh cũng rơi xuống đất
Một buổi đi chơi cùng lớp , một ngày mát trời, tao với đám bạn đi rẫy của một đứa trong nhóm chơi. Rẫy có hồ cá, vườn điều, vườn đu đủ, xoài, ổi, cóc, mía,.. bọn con gái mê mẩn với vườn trái cây, còn bọn trai tụi tao mê mẫn với “trái cây” của đám con gái dậy thì sớm, rung rinh rung rinh, cái áo thể dục của tụi nó, đồ phản chủ mà, mà tụi tao thích, tụi bây ở dưới hứng, tụi kao leo cây nhìn thấy trái của tụi bây mà hái trái trên cây. Có con lớp trưởng tinh ý, nó biết bọn con trai tụi tao và chửi “mấy thằng chó”. Có sao đâu, con lớp trưởng trước sau như một, mất mát gì đâu.
Tao ướt đẫm mồ hôi, ướt thân mình một cách kì lạ, tao không mệt, tao thấy bình thường nhưng áo quần ướt đẫm mồ hôi, chẳng đứa nào như tao cả, chẳng đứa nào nhận ra điều đó. Tao bất chợt bần thần, có chuyện gì rồi thì phải, tao đếm đủ hết bạn bè tao, đủ cả, tao bắt đầu nghĩ về gia đình, tao quay xe và về, con crush của tao có lẽ chưa cho tao thấy trái của nó nên có với gọi, tao kệ, về đã.
- Biết tin gì chưa?! Thôi em về đi, chạy chậm thôi . Lời ông anh đầu xóm.
Cờ cắm và chiêng đã rộn lên, là nhà ông TS , à, thằng con ông ấy đi tắm hồ bị hụt chân và mất. Tội thằng bé, mới lớp 4.
Mẹ nó than khóc bên thân xác nó, ông TS ngồi đó , bần thần, người ta liệm cho nó bằng áo vàng thỉnh ở chùa…… mấy ngày sau, làm lễ gì đó tại cái hồ nước mà đứa lớp 4 mãi ở lại đó. Nó đi tắm cùng với nhóm bạn, bị hụt chân xuống vũng sâu, nơi người ta lấy nước tưới cà phê mùa nắng. Chủ hồ đó, là một gia đình chuyên nghề đánh cá vùng biển Bình Thuận mới về ở, họ bơi lặn chắc chỉ thua con rái cá mỗi cái vây, thế mà…
Vong linh đứa bé được gửi vào chùa, ông TS quyết định gửi vào chùa. Bàn thờ “Quán Thế Âm” ông bỏ ra ngoài gốc vườn, thôi không thờ nữa.
Tôi lại đi học xa, cách nha 25km. Bẵng một thời gian, một trưa nằm ngủ, tôi thấy mắt mình ướt đẫm, tôi đang khóc, khóc trong mơ, một ai đó mang áo kì lạ, tôi không thể thấy rõ mặt. À, thằng bé lớp 4, cái áo liệm đây mà. Tôi hỏi “em có chuyện gì thế?!”
- Anh nói với ba em, đã gửi em ở chùa rồi, ba em đừng nuôi nhiều chim như vậy, không tốt cho ba đâu.
Tôi ngồi dậy, nước mắt vẫn còn lăn trên gò má, tay tôi sờ được nước mắt của mình. Một giấc mơ?!!
Cuối tuần, về với mamabank! Tôi ghé nhà ông TS chơi, phần muốn thắp nén hương cho thằng nhỏ. Ôh, ông TS nuôi chim, con khướu bạc má, cặp sơn ca non, chích choè than, chích choè lửa, hoạ mi nữa này, .. giật mình nhớ lại giấc mơ. Tôi kể lại với ông chú TS, nước mắt ổng ngân ngấn, “chuyện chú biết nhiều lắm, mà ngày con chú mất chẳng được biết gì cả, thiên cơ bất khả lộ là vậy sao”.
chú kể về các phép, các binh, các tổ, về bã trà để ở gốc cây là lạ kia, sao uống trà lại có nhiều li hơn bình thường,… và giờ chú không cần gì cả. Chú TS thả chim đi , không nuôi nữa. Tôi chẳng biết nói gì, tôi ý thức mình là đứa trẻ ranh.
À, ở gốc me, chú có để cái giường tre có lần tôi về qua ngủ trưa như hồi nhỏ, đang ngủ thì nghe tiếng kêu dậy, nó bảo rõ ràng “lâu rồi anh không ghé nằm, bây giờ đây là chổ của em , anh xích qua kia”. Tôi tỉnh lại, lật qua 2 vòng, tôi khấn nhỏ “nếu thực sự là em, cho anh biết với”. Từ chân tôi bắt đầu có cảm giác bị lực nắn từ bàn chân lên tới bắp đùi. Tôi khấn “dừng lại” , cảm giác đó mất đi. Tôi lại khấn “lại nào” cảm giác đó lại đến. Tôi nói đủ nghe “anh tin rồi” cảm giác đó lại biến mất.
Tôi bắt đầu tìm cách để hiểu về tâm linh, nhưng không muốn bị ràng buộc, qui định hay đổi chác, tôi chỉ muốn biết, con đường đó bắt đầu. Còn tiếp