Live Tâm linh có thật 100%: Xamer anti tâm linh nào giải thích được clip này !?

Quán sinh diệt
Tâm linh là có thật
vGeKe84m.jpg
 
Tao rảnh chém gió chơi, tin thế đếu nào được!

Với tôi, chuyện tâm linh không phải để đồn thổi, không phải để tuyên truyền, nó là để chính bản thân người muốn chứng thực, bằng sự tỉnh táo, nhiệt tâm. Có ai nghe tới Thất Sơn Động, Thất Sơn Thần Quyền chưa?! họ thờ tượng giống như Quán Thế Âm (nhưng không phải Quán Thế Âm đâu). Ở Bình Thuận có một cha xứ trồng ngãi, ngãi ăn gà sống, vườn ông có ngãi gồng, còn ngãi khách, ngãi ông, ngãi tóc tiên,.. nhìn như một vườn hoa vậy, chỉ có cây ngãi ông rào bằng lưới B40 (mắt cáo) cẩn thận, chính là cái cây ăn thịt gà nhắc ở trước. Một ông già người Campuchia, nhà nghèo bên sông ở vùng La Ngà, Định Quán, ông có một vườn “thuốc nam”. Mà thôi, có lẽ có hứng thì kể, lan man như một vài câu chuyện vớ vẩn, các bạn có thể không tin, có thể bài trừ, xin đừng xúc phạm hay có những hành động đi quá trớn,

Kể về ông Thất Sơn trước nha, ổng ở sát vách nhà tôi. Tôi từ nhỏ hay qua nhà ổng chơi lắm, ổng cho cây kiểng, trái cây, ít nói cực kì, mà nhà ổng có cây me to to, tán mát nên tụi tao hay bày trò chơi ở đó. Chỉ để ý nhà tranh vách liếp (liếp là tấm phơi thuốc lá, đan bằng tre lồ ô), có một ban thờ “Quán Thế Âm Bồ Tát”.

Một lần, mùa hè tao cũng tò mò, qua ông xem chữa bệnh. Bệnh nhân là một thanh niên con của một nhà xe ở Bà Rịa, chỉ xanh chỉ đỏ đeo cũng nhiều, có lẽ từ một ông thầy bùa mật tông. Nhận lễ là trái cây và phong bì, cúng xong thì ông Thất Sơn (sau đây sẽ gọi tắt là ông TS) trả lại phong bì, bảo với ba bệnh nhân “lễ tổ đã nhận, cái này cho lại cháu để làm việc riêng”.

Nói xong thì ông kể nguyên nhân của bệnh, nợ nần cũng mới đây và người cha nhớ rõ, mặt người cha chùng xuống. Liên quan đến việc vận hành xe cẩu và hứa hẹn với người tai nạn mà chưa thực hiện.

Ông TS khuyên ông nên về, thực hiện xong những điều hứa rồi quay lại, cậu con trai cứ ở lại đây nếu muốn,

Một tuần sau thì ổn thoả, mỗi năm đều thấy người ở Bà Rịa lên tặng quà, khi ít cá khô, khi trái cây.

Vài lần, có người đến chữa bệnh, ông khuyên nên đi bệnh viện, bệnh này ông không biết đâu.

Có lần, 2 người được ông TS giới thiệu là sư thúc và sư đệ của ông, họ cầu cơ để kiểm tra nhau thì phải, người được thỉnh lên là thổ địa, tao bắt đầu chú ý tới ổng từ đây, thấy ảo vãi. Tây Du Kí là Thổ Địa Công Công hiện ra nói chuyện với Đại Thánh, mà ở đây Thổ Địa Núp đâu đó chơi đánh vần qua bàn cầu cơ, mà không nói chính xác ra đâu, kiểu lòng vòng sợ tiết lộ thiên cơ là bị phạt vậy.

Tao siêng qua nhà ổng buối tối để hỏi ổng mấy cái tao thấy “hay ho” đó. Ổng có nói :” nếu không cần thiết, không cần biết đâu con, đây là nợ đời chớ không phải tài”.

Sau chia sẽ nhiều hơn với ổng thì thấy bất tiện cho một con người bình thường thật, ổng không được ăn thịt chó, đi dưới dây phơi đồ là điều cấm kị, không đụng chạm vào đồ nội y của phụ nữ, nhất là phụ nữ tới tháng, không sát sanh (nhà ổng không chăn nuôi gia súc, gia cầm),….. tao thấy tội vợ con ổng vãi loz! Và tao nhận ra, đó là thứ bất tiện, chướng ngại.

Một ông thầy chùa thờ “Phật Chuẩn Đề” xin ba mẹ tao cho tao về chùa ở, sau một biến cố liên quan đến ông TS kia. Tao kể tiếp sau.
 
Lá me xanh cũng rơi xuống đất

Một buổi đi chơi cùng lớp , một ngày mát trời, tao với đám bạn đi rẫy của một đứa trong nhóm chơi. Rẫy có hồ cá, vườn điều, vườn đu đủ, xoài, ổi, cóc, mía,.. bọn con gái mê mẩn với vườn trái cây, còn bọn trai tụi tao mê mẫn với “trái cây” của đám con gái dậy thì sớm, rung rinh rung rinh, cái áo thể dục của tụi nó, đồ phản chủ mà, mà tụi tao thích, tụi bây ở dưới hứng, tụi kao leo cây nhìn thấy trái của tụi bây mà hái trái trên cây. Có con lớp trưởng tinh ý, nó biết bọn con trai tụi tao và chửi “mấy thằng chó”. Có sao đâu, con lớp trưởng trước sau như một, mất mát gì đâu.

Tao ướt đẫm mồ hôi, ướt thân mình một cách kì lạ, tao không mệt, tao thấy bình thường nhưng áo quần ướt đẫm mồ hôi, chẳng đứa nào như tao cả, chẳng đứa nào nhận ra điều đó. Tao bất chợt bần thần, có chuyện gì rồi thì phải, tao đếm đủ hết bạn bè tao, đủ cả, tao bắt đầu nghĩ về gia đình, tao quay xe và về, con crush của tao có lẽ chưa cho tao thấy trái của nó nên có với gọi, tao kệ, về đã.

- Biết tin gì chưa?! Thôi em về đi, chạy chậm thôi . Lời ông anh đầu xóm.

Cờ cắm và chiêng đã rộn lên, là nhà ông TS , à, thằng con ông ấy đi tắm hồ bị hụt chân và mất. Tội thằng bé, mới lớp 4.

Mẹ nó than khóc bên thân xác nó, ông TS ngồi đó , bần thần, người ta liệm cho nó bằng áo vàng thỉnh ở chùa…… mấy ngày sau, làm lễ gì đó tại cái hồ nước mà đứa lớp 4 mãi ở lại đó. Nó đi tắm cùng với nhóm bạn, bị hụt chân xuống vũng sâu, nơi người ta lấy nước tưới cà phê mùa nắng. Chủ hồ đó, là một gia đình chuyên nghề đánh cá vùng biển Bình Thuận mới về ở, họ bơi lặn chắc chỉ thua con rái cá mỗi cái vây, thế mà…

Vong linh đứa bé được gửi vào chùa, ông TS quyết định gửi vào chùa. Bàn thờ “Quán Thế Âm” ông bỏ ra ngoài gốc vườn, thôi không thờ nữa.

Tôi lại đi học xa, cách nha 25km. Bẵng một thời gian, một trưa nằm ngủ, tôi thấy mắt mình ướt đẫm, tôi đang khóc, khóc trong mơ, một ai đó mang áo kì lạ, tôi không thể thấy rõ mặt. À, thằng bé lớp 4, cái áo liệm đây mà. Tôi hỏi “em có chuyện gì thế?!”

  • Anh nói với ba em, đã gửi em ở chùa rồi, ba em đừng nuôi nhiều chim như vậy, không tốt cho ba đâu.
Tôi ngồi dậy, nước mắt vẫn còn lăn trên gò má, tay tôi sờ được nước mắt của mình. Một giấc mơ?!!

Cuối tuần, về với mamabank! Tôi ghé nhà ông TS chơi, phần muốn thắp nén hương cho thằng nhỏ. Ôh, ông TS nuôi chim, con khướu bạc má, cặp sơn ca non, chích choè than, chích choè lửa, hoạ mi nữa này, .. giật mình nhớ lại giấc mơ. Tôi kể lại với ông chú TS, nước mắt ổng ngân ngấn, “chuyện chú biết nhiều lắm, mà ngày con chú mất chẳng được biết gì cả, thiên cơ bất khả lộ là vậy sao”.

chú kể về các phép, các binh, các tổ, về bã trà để ở gốc cây là lạ kia, sao uống trà lại có nhiều li hơn bình thường,… và giờ chú không cần gì cả. Chú TS thả chim đi , không nuôi nữa. Tôi chẳng biết nói gì, tôi ý thức mình là đứa trẻ ranh.

À, ở gốc me, chú có để cái giường tre có lần tôi về qua ngủ trưa như hồi nhỏ, đang ngủ thì nghe tiếng kêu dậy, nó bảo rõ ràng “lâu rồi anh không ghé nằm, bây giờ đây là chổ của em , anh xích qua kia”. Tôi tỉnh lại, lật qua 2 vòng, tôi khấn nhỏ “nếu thực sự là em, cho anh biết với”. Từ chân tôi bắt đầu có cảm giác bị lực nắn từ bàn chân lên tới bắp đùi. Tôi khấn “dừng lại” , cảm giác đó mất đi. Tôi lại khấn “lại nào” cảm giác đó lại đến. Tôi nói đủ nghe “anh tin rồi” cảm giác đó lại biến mất.

Tôi bắt đầu tìm cách để hiểu về tâm linh, nhưng không muốn bị ràng buộc, qui định hay đổi chác, tôi chỉ muốn biết, con đường đó bắt đầu. Còn tiếp
 
- hài cốt đâu?
- địa chỉ?
đéo có và đéo dám show và cái cách edit video lặp đi lặp lại 1 cảnh + giọng đọc nhây nhấy đó thì chỉ là câu like tạo cần ten của mấy thằng bùa bẩn thôi


đối với nghề bùa lùa 1 case húp cả nửa tỏi thì việc đào cái nền nhà lên xong lấp lại là quá nhàn
 
- hài cốt đâu?
- địa chỉ?
đéo có và đéo dám show và cái cách edit video lặp đi lặp lại 1 cảnh + giọng đọc nhây nhấy đó thì chỉ là câu like tạo cần ten của mấy thằng bùa bẩn thôi


đối với nghề bùa lùa 1 case húp cả nửa tỏi thì việc đào cái nền nhà lên xong lấp lại là quá nhàn
Cũng đúng, rất có thể nếu họ kinh doanh tâm linh.
 
t duy vật , nhưng cũng k phủ nhận tâm linh.
cũng muốn gặp ma chơi chơi thử hình dáng ra sao mà chưa có cơ hội dc gặp.
 
  1. Con bướm xinh
Một ngày giỗ của thằng bé con, 2 năm trôi qua, cái giỗ thứ 2. Đoạn tang thì phải.

Các thầy đọc kinh, lại mấy bài kinh kinh điển, tôi cứ thắc mắc, ma Việt, dân Việt đọc kinh tiếng Pali ai mà hiểu mấy ông thầy, còn đọc cho Phật nghe thì thôi đi, ổng nói cho chúng ta nghe và rồi chúng ta đọc lại cho ổng nghe để lấy công đã thuộc bài?! Ổng Phật đâu có kiểm tra bài miệng đâu.

Tôi nhìn ra ngoài cây me, một con bươm bướm nhỏ xíu đậu trên cái giường tre củ kĩ, nó chẳng có gì đặc biệt, như bao con bướm khác. Tôi nhìn nó và bất giác, àh, tôi đi đến phía giường tre, ngồi xuống chìa tay ra :”đến đây nào” .

Nó ứ đến trên bàn tay, nó bay mất hút, “thật xàm xí đế”. Tôi cười bản thân mình, mê tín vãi lồng. Và, nó đậu trên vai tôi, từ lúc nào, ông thầy trụ trì cũng đến bên tôi, ổng cười, “hay về ở với thầy đi, vui lắm”.

Tôi cười, tôi có nghe ba mẹ nói là ổng có xin tôi hồi nhỏ rồi, mà ba mẹ tôi để lớn lên tự quyết định. Tôi không.

Nói vậy, tôi vẫn đến chùa ổng xem thử, ổng cũng coi bói, cả nhà 8 anh em đi tu hết cả. Cũng văn mẫu kiểu “chùa khó khăn, xây mãi chưa xong, bla….”

Tôi vào chính điện lễ Phật, ổng nhét cái lá bùa gì đó vào miệng, nuốt vào thấy mất vệ sinh, nhả ra thì thất lễ. Thôi nuốt vậy, bao nhiêu người nuốt có sao đâu.

Tôi đi vòng vòng quanh chùa, ra bàn linh, ra vườn trúc, chẳng có gì thú vị. Có một hôm buồn đời vì thất tình, tôi lại viếng chùa, lúc này tôi đã tốt nghiệp xong cao đẳng, mới chia tay tình đầu, con em gái của nhỏ lớp trưởng dú lép năm nào là tình đầu của tôi, có lẽ, con lớp trưởng đã nhường cặp dú cho em gái mình, dú em xinh ,dáng em xinh, mặt em cũng xinh. Nhưng thôi ta đành mất nhau.

Thầy tỉa cành trúc, thấy tôi ông cười :

  • tưởng về ở với thầy, chớ rứa vẫn chưa chịu về à?! Phòng dọn sẵn rồi .
  • Dạ chưa thầy, con chưa có ý định đó, mặc dù con buồn thiệt
  • 2 nỗi buồn của con, con phải gác lại, con nên đeo một cái còng bằng kim loại, nó sẽ hỗ trợ con
  • Dạ thầy, để lúc khác con chuẩn bị.
Hai nỗi đau , đúng rồi! Hai nỗi đau, nên cất lại, còn cái còng thì never! Ngành thực phẩm con làm cấm mang trang sức, mang là đuổi việc à.

Tôi bắt đầu tập thiền, tham gia các hội nhóm, mà toàn bọn lừa đảo xuất hồn, khốn nạn mở luân xa, tu tiên ,… tôi cần éo thứ đó, không phải tôi cần.

À! Cuộc sống quay lại, tôi cưới vợ không muốn coi ngày giờ vì thấy rườm rà mệt, ba tôi khuyên “Không coi ngày, nếu hôn nhân con tốt thì coi như thường, nếu không tốt, người ta sẽ nói con là không biết kiêng cữ ngoan cố, ba mẹ ít nhất cũng mang tiếng không biết dạy con”. Tôi lê đít cùng vợ lên chùa xem ngày cưới vợ, ổng thầy lại cười:

  • Xây phòng cho mi xong mi đi lấy vợ, lạ hè!
Mất thời gian với các tông phái, kinh điển của các tổ, hồ đồ cũng khá nhiều lần. Tôi mặc kệ tất cả, ngồi thiền mà chẳng mong cầu gì, chẳng vì lí do gì, chỉ là rảnh thì làm chớ thời gian làm bậy phung phí như nhau. Tôi biết đến một số nhà sư lớn, trưởng lão và nhận định về con đường mình đi okela hơn. Biết đến xàm và biết thêm một số hành giả, bái một vị trên xam làm thầy.

Tâm linh, đừng mê tín, đừng nghe mà tin, hãy đến, cảm nhận, sáng suốt, điềm tĩnh, trong lành, ….. đừng chứng minh.

Một ngày bình thường vẫn cứ

Thích Xiaoloz
P/s: Một số chuyện xiaoloz khác tao cũng kể, lúc nào máy ổn thoả lại kể. Có ít nhất 3 lần tao kết nối với tổ tiên. Đạo Phật có nhắc, khi người ta chết đi, sẽ lập tức tái sinh, nhưng trải nghiệm của tao thì khác. Tổ tiên 5 đời của gia đình sẽ là cái gì đó khác biệt hoặc nằm ngoài qui luật đó. Tao chưa đủ trải nghiệm để giải thích.
 
  1. Con bướm xinh
Một ngày giỗ của thằng bé con, 2 năm trôi qua, cái giỗ thứ 2. Đoạn tang thì phải.

Các thầy đọc kinh, lại mấy bài kinh kinh điển, tôi cứ thắc mắc, ma Việt, dân Việt đọc kinh tiếng Pali ai mà hiểu mấy ông thầy, còn đọc cho Phật nghe thì thôi đi, ổng nói cho chúng ta nghe và rồi chúng ta đọc lại cho ổng nghe để lấy công đã thuộc bài?! Ổng Phật đâu có kiểm tra bài miệng đâu.

Tôi nhìn ra ngoài cây me, một con bươm bướm nhỏ xíu đậu trên cái giường tre củ kĩ, nó chẳng có gì đặc biệt, như bao con bướm khác. Tôi nhìn nó và bất giác, àh, tôi đi đến phía giường tre, ngồi xuống chìa tay ra :”đến đây nào” .

Nó ứ đến trên bàn tay, nó bay mất hút, “thật xàm xí đế”. Tôi cười bản thân mình, mê tín vãi lồng. Và, nó đậu trên vai tôi, từ lúc nào, ông thầy trụ trì cũng đến bên tôi, ổng cười, “hay về ở với thầy đi, vui lắm”.

Tôi cười, tôi có nghe ba mẹ nói là ổng có xin tôi hồi nhỏ rồi, mà ba mẹ tôi để lớn lên tự quyết định. Tôi không.

Nói vậy, tôi vẫn đến chùa ổng xem thử, ổng cũng coi bói, cả nhà 8 anh em đi tu hết cả. Cũng văn mẫu kiểu “chùa khó khăn, xây mãi chưa xong, bla….”

Tôi vào chính điện lễ Phật, ổng nhét cái lá bùa gì đó vào miệng, nuốt vào thấy mất vệ sinh, nhả ra thì thất lễ. Thôi nuốt vậy, bao nhiêu người nuốt có sao đâu.

Tôi đi vòng vòng quanh chùa, ra bàn linh, ra vườn trúc, chẳng có gì thú vị. Có một hôm buồn đời vì thất tình, tôi lại viếng chùa, lúc này tôi đã tốt nghiệp xong cao đẳng, mới chia tay tình đầu, con em gái của nhỏ lớp trưởng dú lép năm nào là tình đầu của tôi, có lẽ, con lớp trưởng đã nhường cặp dú cho em gái mình, dú em xinh ,dáng em xinh, mặt em cũng xinh. Nhưng thôi ta đành mất nhau.

Thầy tỉa cành trúc, thấy tôi ông cười :

  • tưởng về ở với thầy, chớ rứa vẫn chưa chịu về à?! Phòng dọn sẵn rồi .
  • Dạ chưa thầy, con chưa có ý định đó, mặc dù con buồn thiệt
  • 2 nỗi buồn của con, con phải gác lại, con nên đeo một cái còng bằng kim loại, nó sẽ hỗ trợ con
  • Dạ thầy, để lúc khác con chuẩn bị.
Hai nỗi đau , đúng rồi! Hai nỗi đau, nên cất lại, còn cái còng thì never! Ngành thực phẩm con làm cấm mang trang sức, mang là đuổi việc à.

Tôi bắt đầu tập thiền, tham gia các hội nhóm, mà toàn bọn lừa đảo xuất hồn, khốn nạn mở luân xa, tu tiên ,… tôi cần éo thứ đó, không phải tôi cần.

À! Cuộc sống quay lại, tôi cưới vợ không muốn coi ngày giờ vì thấy rườm rà mệt, ba tôi khuyên “Không coi ngày, nếu hôn nhân con tốt thì coi như thường, nếu không tốt, người ta sẽ nói con là không biết kiêng cữ ngoan cố, ba mẹ ít nhất cũng mang tiếng không biết dạy con”. Tôi lê đít cùng vợ lên chùa xem ngày cưới vợ, ổng thầy lại cười:

  • Xây phòng cho mi xong mi đi lấy vợ, lạ hè!
Mất thời gian với các tông phái, kinh điển của các tổ, hồ đồ cũng khá nhiều lần. Tôi mặc kệ tất cả, ngồi thiền mà chẳng mong cầu gì, chẳng vì lí do gì, chỉ là rảnh thì làm chớ thời gian làm bậy phung phí như nhau. Tôi biết đến một số nhà sư lớn, trưởng lão và nhận định về con đường mình đi okela hơn. Biết đến xàm và biết thêm một số hành giả, bái một vị trên xam làm thầy.

Tâm linh, đừng mê tín, đừng nghe mà tin, hãy đến, cảm nhận, sáng suốt, điềm tĩnh, trong lành, ….. đừng chứng minh.

Một ngày bình thường vẫn cứ

Thích Xiaoloz
P/s: Một số chuyện xiaoloz khác tao cũng kể, lúc nào máy ổn thoả lại kể. Có ít nhất 3 lần tao kết nối với tổ tiên. Đạo Phật có nhắc, khi người ta chết đi, sẽ lập tức tái sinh, nhưng trải nghiệm của tao thì khác. Tổ tiên 5 đời của gia đình sẽ là cái gì đó khác biệt hoặc nằm ngoài qui luật đó. Tao chưa đủ trải nghiệm để giải thích.
Vãi loz vậy, truyện tự kể hả. Tưởng coppy đâu thả vô chớ kkkk.

Rãnh thì kể tiếp chuyện kết nối với tổ tiên nhé.
 
  1. Con bướm xinh
Một ngày giỗ của thằng bé con, 2 năm trôi qua, cái giỗ thứ 2. Đoạn tang thì phải.

Các thầy đọc kinh, lại mấy bài kinh kinh điển, tôi cứ thắc mắc, ma Việt, dân Việt đọc kinh tiếng Pali ai mà hiểu mấy ông thầy, còn đọc cho Phật nghe thì thôi đi, ổng nói cho chúng ta nghe và rồi chúng ta đọc lại cho ổng nghe để lấy công đã thuộc bài?! Ổng Phật đâu có kiểm tra bài miệng đâu.

Tôi nhìn ra ngoài cây me, một con bươm bướm nhỏ xíu đậu trên cái giường tre củ kĩ, nó chẳng có gì đặc biệt, như bao con bướm khác. Tôi nhìn nó và bất giác, àh, tôi đi đến phía giường tre, ngồi xuống chìa tay ra :”đến đây nào” .

Nó ứ đến trên bàn tay, nó bay mất hút, “thật xàm xí đế”. Tôi cười bản thân mình, mê tín vãi lồng. Và, nó đậu trên vai tôi, từ lúc nào, ông thầy trụ trì cũng đến bên tôi, ổng cười, “hay về ở với thầy đi, vui lắm”.

Tôi cười, tôi có nghe ba mẹ nói là ổng có xin tôi hồi nhỏ rồi, mà ba mẹ tôi để lớn lên tự quyết định. Tôi không.

Nói vậy, tôi vẫn đến chùa ổng xem thử, ổng cũng coi bói, cả nhà 8 anh em đi tu hết cả. Cũng văn mẫu kiểu “chùa khó khăn, xây mãi chưa xong, bla….”

Tôi vào chính điện lễ Phật, ổng nhét cái lá bùa gì đó vào miệng, nuốt vào thấy mất vệ sinh, nhả ra thì thất lễ. Thôi nuốt vậy, bao nhiêu người nuốt có sao đâu.

Tôi đi vòng vòng quanh chùa, ra bàn linh, ra vườn trúc, chẳng có gì thú vị. Có một hôm buồn đời vì thất tình, tôi lại viếng chùa, lúc này tôi đã tốt nghiệp xong cao đẳng, mới chia tay tình đầu, con em gái của nhỏ lớp trưởng dú lép năm nào là tình đầu của tôi, có lẽ, con lớp trưởng đã nhường cặp dú cho em gái mình, dú em xinh ,dáng em xinh, mặt em cũng xinh. Nhưng thôi ta đành mất nhau.

Thầy tỉa cành trúc, thấy tôi ông cười :

  • tưởng về ở với thầy, chớ rứa vẫn chưa chịu về à?! Phòng dọn sẵn rồi .
  • Dạ chưa thầy, con chưa có ý định đó, mặc dù con buồn thiệt
  • 2 nỗi buồn của con, con phải gác lại, con nên đeo một cái còng bằng kim loại, nó sẽ hỗ trợ con
  • Dạ thầy, để lúc khác con chuẩn bị.
Hai nỗi đau , đúng rồi! Hai nỗi đau, nên cất lại, còn cái còng thì never! Ngành thực phẩm con làm cấm mang trang sức, mang là đuổi việc à.

Tôi bắt đầu tập thiền, tham gia các hội nhóm, mà toàn bọn lừa đảo xuất hồn, khốn nạn mở luân xa, tu tiên ,… tôi cần éo thứ đó, không phải tôi cần.

À! Cuộc sống quay lại, tôi cưới vợ không muốn coi ngày giờ vì thấy rườm rà mệt, ba tôi khuyên “Không coi ngày, nếu hôn nhân con tốt thì coi như thường, nếu không tốt, người ta sẽ nói con là không biết kiêng cữ ngoan cố, ba mẹ ít nhất cũng mang tiếng không biết dạy con”. Tôi lê đít cùng vợ lên chùa xem ngày cưới vợ, ổng thầy lại cười:

  • Xây phòng cho mi xong mi đi lấy vợ, lạ hè!
Mất thời gian với các tông phái, kinh điển của các tổ, hồ đồ cũng khá nhiều lần. Tôi mặc kệ tất cả, ngồi thiền mà chẳng mong cầu gì, chẳng vì lí do gì, chỉ là rảnh thì làm chớ thời gian làm bậy phung phí như nhau. Tôi biết đến một số nhà sư lớn, trưởng lão và nhận định về con đường mình đi okela hơn. Biết đến xàm và biết thêm một số hành giả, bái một vị trên xam làm thầy.

Tâm linh, đừng mê tín, đừng nghe mà tin, hãy đến, cảm nhận, sáng suốt, điềm tĩnh, trong lành, ….. đừng chứng minh.

Một ngày bình thường vẫn cứ

Thích Xiaoloz
P/s: Một số chuyện xiaoloz khác tao cũng kể, lúc nào máy ổn thoả lại kể. Có ít nhất 3 lần tao kết nối với tổ tiên. Đạo Phật có nhắc, khi người ta chết đi, sẽ lập tức tái sinh, nhưng trải nghiệm của tao thì khác. Tổ tiên 5 đời của gia đình sẽ là cái gì đó khác biệt hoặc nằm ngoài qui luật đó. Tao chưa đủ trải nghiệm để giải thích.
Kể tiếp đi mày.
 
Lá me xanh cũng rơi xuống đất

Một buổi đi chơi cùng lớp , một ngày mát trời, tao với đám bạn đi rẫy của một đứa trong nhóm chơi. Rẫy có hồ cá, vườn điều, vườn đu đủ, xoài, ổi, cóc, mía,.. bọn con gái mê mẩn với vườn trái cây, còn bọn trai tụi tao mê mẫn với “trái cây” của đám con gái dậy thì sớm, rung rinh rung rinh, cái áo thể dục của tụi nó, đồ phản chủ mà, mà tụi tao thích, tụi bây ở dưới hứng, tụi kao leo cây nhìn thấy trái của tụi bây mà hái trái trên cây. Có con lớp trưởng tinh ý, nó biết bọn con trai tụi tao và chửi “mấy thằng chó”. Có sao đâu, con lớp trưởng trước sau như một, mất mát gì đâu.

Tao ướt đẫm mồ hôi, ướt thân mình một cách kì lạ, tao không mệt, tao thấy bình thường nhưng áo quần ướt đẫm mồ hôi, chẳng đứa nào như tao cả, chẳng đứa nào nhận ra điều đó. Tao bất chợt bần thần, có chuyện gì rồi thì phải, tao đếm đủ hết bạn bè tao, đủ cả, tao bắt đầu nghĩ về gia đình, tao quay xe và về, con crush của tao có lẽ chưa cho tao thấy trái của nó nên có với gọi, tao kệ, về đã.

- Biết tin gì chưa?! Thôi em về đi, chạy chậm thôi . Lời ông anh đầu xóm.

Cờ cắm và chiêng đã rộn lên, là nhà ông TS , à, thằng con ông ấy đi tắm hồ bị hụt chân và mất. Tội thằng bé, mới lớp 4.

Mẹ nó than khóc bên thân xác nó, ông TS ngồi đó , bần thần, người ta liệm cho nó bằng áo vàng thỉnh ở chùa…… mấy ngày sau, làm lễ gì đó tại cái hồ nước mà đứa lớp 4 mãi ở lại đó. Nó đi tắm cùng với nhóm bạn, bị hụt chân xuống vũng sâu, nơi người ta lấy nước tưới cà phê mùa nắng. Chủ hồ đó, là một gia đình chuyên nghề đánh cá vùng biển Bình Thuận mới về ở, họ bơi lặn chắc chỉ thua con rái cá mỗi cái vây, thế mà…

Vong linh đứa bé được gửi vào chùa, ông TS quyết định gửi vào chùa. Bàn thờ “Quán Thế Âm” ông bỏ ra ngoài gốc vườn, thôi không thờ nữa.

Tôi lại đi học xa, cách nha 25km. Bẵng một thời gian, một trưa nằm ngủ, tôi thấy mắt mình ướt đẫm, tôi đang khóc, khóc trong mơ, một ai đó mang áo kì lạ, tôi không thể thấy rõ mặt. À, thằng bé lớp 4, cái áo liệm đây mà. Tôi hỏi “em có chuyện gì thế?!”

  • Anh nói với ba em, đã gửi em ở chùa rồi, ba em đừng nuôi nhiều chim như vậy, không tốt cho ba đâu.
Tôi ngồi dậy, nước mắt vẫn còn lăn trên gò má, tay tôi sờ được nước mắt của mình. Một giấc mơ?!!

Cuối tuần, về với mamabank! Tôi ghé nhà ông TS chơi, phần muốn thắp nén hương cho thằng nhỏ. Ôh, ông TS nuôi chim, con khướu bạc má, cặp sơn ca non, chích choè than, chích choè lửa, hoạ mi nữa này, .. giật mình nhớ lại giấc mơ. Tôi kể lại với ông chú TS, nước mắt ổng ngân ngấn, “chuyện chú biết nhiều lắm, mà ngày con chú mất chẳng được biết gì cả, thiên cơ bất khả lộ là vậy sao”.

chú kể về các phép, các binh, các tổ, về bã trà để ở gốc cây là lạ kia, sao uống trà lại có nhiều li hơn bình thường,… và giờ chú không cần gì cả. Chú TS thả chim đi , không nuôi nữa. Tôi chẳng biết nói gì, tôi ý thức mình là đứa trẻ ranh.

À, ở gốc me, chú có để cái giường tre có lần tôi về qua ngủ trưa như hồi nhỏ, đang ngủ thì nghe tiếng kêu dậy, nó bảo rõ ràng “lâu rồi anh không ghé nằm, bây giờ đây là chổ của em , anh xích qua kia”. Tôi tỉnh lại, lật qua 2 vòng, tôi khấn nhỏ “nếu thực sự là em, cho anh biết với”. Từ chân tôi bắt đầu có cảm giác bị lực nắn từ bàn chân lên tới bắp đùi. Tôi khấn “dừng lại” , cảm giác đó mất đi. Tôi lại khấn “lại nào” cảm giác đó lại đến. Tôi nói đủ nghe “anh tin rồi” cảm giác đó lại biến mất.

Tôi bắt đầu tìm cách để hiểu về tâm linh, nhưng không muốn bị ràng buộc, qui định hay đổi chác, tôi chỉ muốn biết, con đường đó bắt đầu. Còn tiếp
hóng chuyện của bro , nghe cuốn quá.
 

Có thể bạn quan tâm

Top