Lũ con đứng thẳng, mặt vênh vang
Cửa rộng nhà cao, lối ngõ sang
Thế mà lòng dạ thua cầm thú
Đem bỏ cha già giữa khói nhang!
Cha nuôi các vị thời khốn khó
Bòn từng hạt gạo, nhịn bữa cơm
Đôi tay nứt nẻ mùi bùn đất
Cho lũ con mình được sạch thơm.
Nay cha già yếu, chân rung rẩy
Miếng ăn, ngụm nước... hóa phiền hà?
Các vị bàn nhau: "Đem gửi tự"
Cho rảnh tay mình, ấm cửa gia!
Lũ khốn nhân danh lòng kính Phật
Rằng: "Cho cha tĩnh, hưởng thanh nhàn"
Thực chất tống đi cho khuất mắt
Để mặc cha già lệ chứa chan!
Chùa là cửa Phật, nơi tu tịnh
Nào phải kho hàng chứa "nợ rơi"?
Các vị dâng hương, cầu lộc thánh
Máu cha, lệ mẹ... chảy đầy vơi!
Kinh kệ sao vơi lòng tủi nhục?
Gõ mõ làm gì? Điếc tai ông!
Khi đứa con mình mình rứt ruột
Lại biến cha thành... kẻ trắng không!
Cứ sống đi thôi, lũ "người" ấy
Bạc tiền, danh vọng cứ vinh hoa
Rồi mai tóc bạc, con ngươi thấy
Nó lại đưa ngươi... vứt cửa chùa!