Một loại nghĩ mình là trung tâm vũ trụ, mọi thứ trong cuộc sống đều xoay quanh mình, mình là nhân vật chính.
Còn một loại thì bi hài hơn...nghĩ mình là vệ tinh của ai đó. Loại người này tự nhận thức mình không có năng lực nên không dám làm trung tâm vũ trụ, nhưng nó vẫn không chấp nhận mình vô nghĩa, nó vẫn nghĩ mình đang ảnh hưởng được đến cái gì đó lớn hơn, mình là một phần không thể tách rời của cái thứ lớn hơn.
Còn một loại thì bi hài hơn...nghĩ mình là vệ tinh của ai đó. Loại người này tự nhận thức mình không có năng lực nên không dám làm trung tâm vũ trụ, nhưng nó vẫn không chấp nhận mình vô nghĩa, nó vẫn nghĩ mình đang ảnh hưởng được đến cái gì đó lớn hơn, mình là một phần không thể tách rời của cái thứ lớn hơn.
