Ở VN đa phần (tao nhắc lại là số nhiều, có thể lên đến 90%) người dân đéo hiểu chính trị là gì, họ cứ nghĩ rằng chính trị phải là cái gì to tát ở cấp nhà nước, mà đéo hiểu rằng chính trị nó ở ngay xung quanh họ, từ việc nhỏ như việc mua bao cao su, hay mua que tăm xỉa răng đến việc họ bị thu hồi trắng đất đai mồ hôi nước mắt của họ. Nên khi có chính sách từ NN ảnh hưởng đến họ, họ mới nhảy cẫng lên đòi quyền lợi. Nếu họ không thờ ơ với chính trị thì quyền lợi của họ chắc chắn được đảm bảo rồi.
hững kẻ cầm quyền, giới tư bản và các cơ quan truyền thông lớn đứng về phía họ liên tục tạo ra tâm lý ghét bỏ chính trị và dẫn dắt người dân trở nên thờ ơ với chính trị. Vì chỉ như vậy thì họ mới có thể tạo ra các chính sách phục vụ lợi ích riêng của họ.
Thực ra đây là hiện tượng chung ở mọi quốc gia. Thậm chí ngay cả ở Nhật Bản — một nước được xem là thuộc hàng ngũ các quốc gia phát triển — thì sự thờ ơ với chính trị cũng đang lan rộng.
Không có con đường tắt nào cả. Những người yêu đất nước chỉ còn cách tạo ra dư luận, giải thích một cách dễ hiểu về chính trị cho những người đang thờ ơ, đồng thời cho họ thấy rằng chính trị ảnh hưởng đến đời sống hằng ngày của chúng ta lớn đến mức nào.
Khi những con người như vậy dần dần tụ lại thành số đông và hình thành nên một làn sóng dư luận lớn, thì từ lúc đó, trên con đê tưởng chừng vững chắc sẽ xuất hiện những lỗ hổng nhỏ — và cuối cùng, chính con đê cao lớn ấy cũng sẽ sụp đổ.