Có Video Tao cảm thấy Việt Nam là một xã hội khá dễ dãi đối với các hành vi “bạo hành/đánh nhau” giữa người dân với nhau.

sauna

Thôi vậy thì bỏ
South-Korea

Ở Hàn Quốc, tội hành hung rất dễ bị cấu thành.

Ví dụ:
Chỉ cần nhổ nước bọt vào người khác thôi cũng có thể bị tính là hành hung.
Trong một số trường hợp, chỉ cần đứng trước mặt người khác và hét lớn mang tính đe dọa cũng có thể bị xem là hành hung.

Ngoài ra, khi lái xe mà cố tình phanh gấp để trả đũa người khác thì không còn là hành hung thông thường nữa mà có thể bị tính là “hành hung đặc biệt” — tức dạng bị tăng nặng hình phạt.

Nói cách khác, ở Hàn Quốc phạm vi áp dụng tội hành hung giữa người dân với nhau rất rộng.

Không chỉ vậy, khái niệm “đánh nhau hai chiều” cũng được công nhận cực kỳ dễ dàng.

Tức là kể cả khi đối phương ra tay trước, nếu mày đánh trả thì rất khó được công nhận là “phòng vệ chính đáng”, mà thường sẽ bị xử thành “hai bên cùng hành hung”.

Ngoài ra, tội hành hung ở Hàn Quốc là dạng tội “không thể bỏ qua nếu nạn nhân không đồng ý hòa giải”.

Cho nên nếu không đạt được thỏa thuận tiền bạc và sự tha thứ từ phía nạn nhân thì vụ việc sẽ bị lưu trên hệ thống hồ sơ cảnh sát.

Những hồ sơ này gần như tồn tại suốt đời, và khi xin việc có thể bị phát hiện trong quá trình xác minh lý lịch, từ đó dẫn tới bất lợi.

Ở Hàn Quốc, chuyện chính trị gia nổi tiếng hay nghệ sĩ bị lộ quá khứ bạo lực học đường hoặc tiền án đánh người khi say rượu rồi bị mất ghế hay bị đuổi khỏi ngành giải trí là chuyện khá thường thấy.

Nhưng khi nhìn những video đánh nhau của người Việt mà tụi mày đăng trên cộng đồng này, tao có cảm giác rằng ở Việt Nam, cũng như một số nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, người ta xem nhẹ chuyện bạo lực giữa cá nhân với nhau hơn nhiều.

Ở Hàn Quốc, như tao nói phía trên:
tội hành hung rất dễ bị cấu thành,
đánh trả cũng rất dễ bị tính là “hai bên cùng hành hung”,
và phạm vi công nhận phòng vệ chính đáng thì cực kỳ hẹp.

Cho nên trừ những thằng thật sự mất kiểm soát tinh thần hoặc hoàn toàn không nghĩ tới tương lai của mình, thì đa số sẽ không dễ dàng gây ra các vụ đánh nhau.

Đương nhiên Hàn Quốc cũng có án mạng và các vụ hành hung xảy ra thường xuyên.

Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là trong xã hội Hàn Quốc tồn tại một nỗi sợ và sự dè chừng rất lớn đối với chính “tội hành hung”.

Trong khi đó, nhìn người Việt thì tao có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng hành hung đơn giản cùng lắm chỉ bị phạt nhẹ hoặc bị nhắc nhở thôi, nên rất dễ biến những xích mích nhỏ thành đánh nhau thật sự.
 

Ở Hàn Quốc, tội hành hung rất dễ bị cấu thành.

Ví dụ:
Chỉ cần nhổ nước bọt vào người khác thôi cũng có thể bị tính là hành hung.
Trong một số trường hợp, chỉ cần đứng trước mặt người khác và hét lớn mang tính đe dọa cũng có thể bị xem là hành hung.

Ngoài ra, khi lái xe mà cố tình phanh gấp để trả đũa người khác thì không còn là hành hung thông thường nữa mà có thể bị tính là “hành hung đặc biệt” — tức dạng bị tăng nặng hình phạt.

Nói cách khác, ở Hàn Quốc phạm vi áp dụng tội hành hung giữa người dân với nhau rất rộng.

Không chỉ vậy, khái niệm “đánh nhau hai chiều” cũng được công nhận cực kỳ dễ dàng.

Tức là kể cả khi đối phương ra tay trước, nếu mày đánh trả thì rất khó được công nhận là “phòng vệ chính đáng”, mà thường sẽ bị xử thành “hai bên cùng hành hung”.

Ngoài ra, tội hành hung ở Hàn Quốc là dạng tội “không thể bỏ qua nếu nạn nhân không đồng ý hòa giải”.

Cho nên nếu không đạt được thỏa thuận tiền bạc và sự tha thứ từ phía nạn nhân thì vụ việc sẽ bị lưu trên hệ thống hồ sơ cảnh sát.

Những hồ sơ này gần như tồn tại suốt đời, và khi xin việc có thể bị phát hiện trong quá trình xác minh lý lịch, từ đó dẫn tới bất lợi.

Ở Hàn Quốc, chuyện chính trị gia nổi tiếng hay nghệ sĩ bị lộ quá khứ bạo lực học đường hoặc tiền án đánh người khi say rượu rồi bị mất ghế hay bị đuổi khỏi ngành giải trí là chuyện khá thường thấy.

Nhưng khi nhìn những video đánh nhau của người Việt mà tụi mày đăng trên cộng đồng này, tao có cảm giác rằng ở Việt Nam, cũng như một số nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, người ta xem nhẹ chuyện bạo lực giữa cá nhân với nhau hơn nhiều.

Ở Hàn Quốc, như tao nói phía trên:
tội hành hung rất dễ bị cấu thành,
đánh trả cũng rất dễ bị tính là “hai bên cùng hành hung”,
và phạm vi công nhận phòng vệ chính đáng thì cực kỳ hẹp.

Cho nên trừ những thằng thật sự mất kiểm soát tinh thần hoặc hoàn toàn không nghĩ tới tương lai của mình, thì đa số sẽ không dễ dàng gây ra các vụ đánh nhau.

Đương nhiên Hàn Quốc cũng có án mạng và các vụ hành hung xảy ra thường xuyên.

Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là trong xã hội Hàn Quốc tồn tại một nỗi sợ và sự dè chừng rất lớn đối với chính “tội hành hung”.

Trong khi đó, nhìn người Việt thì tao có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng hành hung đơn giản cùng lắm chỉ bị phạt nhẹ hoặc bị nhắc nhở thôi, nên rất dễ biến những xích mích nhỏ thành đánh nhau thật sự.

Ở Việt Nam một thằng đụng chạm cơ thể phụ nữ ở nơi công cộng chỉ bị xử phạt hành chính ≈ 8.000–10.000 KRW xét theo giá trị sử dụng
:))
 

Ở Hàn Quốc, tội hành hung rất dễ bị cấu thành.

Ví dụ:
Chỉ cần nhổ nước bọt vào người khác thôi cũng có thể bị tính là hành hung.
Trong một số trường hợp, chỉ cần đứng trước mặt người khác và hét lớn mang tính đe dọa cũng có thể bị xem là hành hung.

Ngoài ra, khi lái xe mà cố tình phanh gấp để trả đũa người khác thì không còn là hành hung thông thường nữa mà có thể bị tính là “hành hung đặc biệt” — tức dạng bị tăng nặng hình phạt.

Nói cách khác, ở Hàn Quốc phạm vi áp dụng tội hành hung giữa người dân với nhau rất rộng.

Không chỉ vậy, khái niệm “đánh nhau hai chiều” cũng được công nhận cực kỳ dễ dàng.

Tức là kể cả khi đối phương ra tay trước, nếu mày đánh trả thì rất khó được công nhận là “phòng vệ chính đáng”, mà thường sẽ bị xử thành “hai bên cùng hành hung”.

Ngoài ra, tội hành hung ở Hàn Quốc là dạng tội “không thể bỏ qua nếu nạn nhân không đồng ý hòa giải”.

Cho nên nếu không đạt được thỏa thuận tiền bạc và sự tha thứ từ phía nạn nhân thì vụ việc sẽ bị lưu trên hệ thống hồ sơ cảnh sát.

Những hồ sơ này gần như tồn tại suốt đời, và khi xin việc có thể bị phát hiện trong quá trình xác minh lý lịch, từ đó dẫn tới bất lợi.

Ở Hàn Quốc, chuyện chính trị gia nổi tiếng hay nghệ sĩ bị lộ quá khứ bạo lực học đường hoặc tiền án đánh người khi say rượu rồi bị mất ghế hay bị đuổi khỏi ngành giải trí là chuyện khá thường thấy.

Nhưng khi nhìn những video đánh nhau của người Việt mà tụi mày đăng trên cộng đồng này, tao có cảm giác rằng ở Việt Nam, cũng như một số nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, người ta xem nhẹ chuyện bạo lực giữa cá nhân với nhau hơn nhiều.

Ở Hàn Quốc, như tao nói phía trên:
tội hành hung rất dễ bị cấu thành,
đánh trả cũng rất dễ bị tính là “hai bên cùng hành hung”,
và phạm vi công nhận phòng vệ chính đáng thì cực kỳ hẹp.

Cho nên trừ những thằng thật sự mất kiểm soát tinh thần hoặc hoàn toàn không nghĩ tới tương lai của mình, thì đa số sẽ không dễ dàng gây ra các vụ đánh nhau.

Đương nhiên Hàn Quốc cũng có án mạng và các vụ hành hung xảy ra thường xuyên.

Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là trong xã hội Hàn Quốc tồn tại một nỗi sợ và sự dè chừng rất lớn đối với chính “tội hành hung”.

Trong khi đó, nhìn người Việt thì tao có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng hành hung đơn giản cùng lắm chỉ bị phạt nhẹ hoặc bị nhắc nhở thôi, nên rất dễ biến những xích mích nhỏ thành đánh nhau thật sự.
Vì bạn không có Bắc Kỳ, hồi xưa xứa Nam Kỳ đàng trong cũng có văn hóa phép tắc - lễ nghĩa lắm.

Sau bị phỏng dái nên nó đốt sách đốt nền văn hóa văn minh tiến bộ, thay váo đó là văn hóa mày biết bố mày là ai không?
 
Vì bạn không có Bắc Kỳ, hồi xưa xứa Nam Kỳ đàng trong cũng có văn hóa phép tắc - lễ nghĩa lắm.

Sau bị phỏng dái nên nó đốt sách đốt nền văn hóa văn minh tiến bộ, thay váo đó là văn hóa mày biết bố mày là ai không?
Sự việc xảy ra ở Hà Nội nha tml, đéo liên quan cmg đến nake luôn ;))
 

Ở Hàn Quốc, tội hành hung rất dễ bị cấu thành.

Ví dụ:
Chỉ cần nhổ nước bọt vào người khác thôi cũng có thể bị tính là hành hung.
Trong một số trường hợp, chỉ cần đứng trước mặt người khác và hét lớn mang tính đe dọa cũng có thể bị xem là hành hung.

Ngoài ra, khi lái xe mà cố tình phanh gấp để trả đũa người khác thì không còn là hành hung thông thường nữa mà có thể bị tính là “hành hung đặc biệt” — tức dạng bị tăng nặng hình phạt.

Nói cách khác, ở Hàn Quốc phạm vi áp dụng tội hành hung giữa người dân với nhau rất rộng.

Không chỉ vậy, khái niệm “đánh nhau hai chiều” cũng được công nhận cực kỳ dễ dàng.

Tức là kể cả khi đối phương ra tay trước, nếu mày đánh trả thì rất khó được công nhận là “phòng vệ chính đáng”, mà thường sẽ bị xử thành “hai bên cùng hành hung”.

Ngoài ra, tội hành hung ở Hàn Quốc là dạng tội “không thể bỏ qua nếu nạn nhân không đồng ý hòa giải”.

Cho nên nếu không đạt được thỏa thuận tiền bạc và sự tha thứ từ phía nạn nhân thì vụ việc sẽ bị lưu trên hệ thống hồ sơ cảnh sát.

Những hồ sơ này gần như tồn tại suốt đời, và khi xin việc có thể bị phát hiện trong quá trình xác minh lý lịch, từ đó dẫn tới bất lợi.

Ở Hàn Quốc, chuyện chính trị gia nổi tiếng hay nghệ sĩ bị lộ quá khứ bạo lực học đường hoặc tiền án đánh người khi say rượu rồi bị mất ghế hay bị đuổi khỏi ngành giải trí là chuyện khá thường thấy.

Nhưng khi nhìn những video đánh nhau của người Việt mà tụi mày đăng trên cộng đồng này, tao có cảm giác rằng ở Việt Nam, cũng như một số nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, người ta xem nhẹ chuyện bạo lực giữa cá nhân với nhau hơn nhiều.

Ở Hàn Quốc, như tao nói phía trên:
tội hành hung rất dễ bị cấu thành,
đánh trả cũng rất dễ bị tính là “hai bên cùng hành hung”,
và phạm vi công nhận phòng vệ chính đáng thì cực kỳ hẹp.

Cho nên trừ những thằng thật sự mất kiểm soát tinh thần hoặc hoàn toàn không nghĩ tới tương lai của mình, thì đa số sẽ không dễ dàng gây ra các vụ đánh nhau.

Đương nhiên Hàn Quốc cũng có án mạng và các vụ hành hung xảy ra thường xuyên.

Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là trong xã hội Hàn Quốc tồn tại một nỗi sợ và sự dè chừng rất lớn đối với chính “tội hành hung”.

Trong khi đó, nhìn người Việt thì tao có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng hành hung đơn giản cùng lắm chỉ bị phạt nhẹ hoặc bị nhắc nhở thôi, nên rất dễ biến những xích mích nhỏ thành đánh nhau thật sự.
Mấy con chó này chỉ đánh con gái thôi
 
Tao muốn đặt trường hợp này:
Nếu mày đi đường gặp 1 đứa liên tục chửi bới, khiêu khích mày, thậm chí mày tính bỏ đi rồi nó vẫn chạy theo cào Lồn chửi tiếp làm mày nóng máu đập nó thì cả 2 bên vẫn tính là hành hung chứ (1 bên đánh vật lý, 1 bên đánh vào tinh thần)?
Lúc đó mày có được nhẹ tội hơn không? Lý do là mày bị khiêu khích trước.

Còn vụ này tao không thấy từ đầu như thế nào, trong clip bắt đầu bằng việc 2 con nhỏ bảo mấy đứa kia đánh nó. Sau đó là 4 đứa lao vào đập 2 con nhỏ, 2 con nhỏ liên tục khiêu khích chửi bới. 4 đứa kia sau đó bỏ đi mà 2 con nhỏ vẫn đi theo chửi tiếp.
Nên tao chỉ có thể phán: 4 bake cục súc đánh 2 bake già mồm chửi bới liên tục, còn mấy bake xung quanh đéo can ngăn.
 
Tao muốn đặt trường hợp này:
Nếu mày đi đường gặp 1 đứa liên tục chửi bới, khiêu khích mày, thậm chí mày tính bỏ đi rồi nó vẫn chạy theo cào lồn chửi tiếp làm mày nóng máu đập nó thì cả 2 bên vẫn tính là hành hung chứ (1 bên đánh vật lý, 1 bên đánh vào tinh thần)?
Lúc đó mày có được nhẹ tội hơn không? Lý do là mày bị khiêu khích trước.

Còn vụ này tao không thấy từ đầu như thế nào, trong clip bắt đầu bằng việc 2 con nhỏ bảo mấy đứa kia đánh nó. Sau đó là 4 đứa lao vào đập 2 con nhỏ, 2 con nhỏ liên tục khiêu khích chửi bới. 4 đứa kia sau đó bỏ đi mà 2 con nhỏ vẫn đi theo chửi tiếp.
Nên tao chỉ có thể phán: 4 bake cục súc đánh 2 bake già mồm chửi bới liên tục, còn mấy bake xung quanh đéo can ngăn.

Ý mày là theo lời giải thích của mày thì:
người gây sự trước chỉ chửi bới, khiêu khích chứ chưa dùng bạo lực thân thể,
còn phía bị chửi thì lại dùng bạo lực vật lý đúng không?


Nếu vậy thì phía sử dụng bạo lực thân thể sẽ có khả năng bị xử nặng hơn.


Tuy nhiên, nếu người chửi trước không chỉ đứng chửi mà còn có hành động như kéo tay, giữ lại không cho đi hay có bất kỳ va chạm thân thể nào dù rất nhỏ, thì khả năng cao vụ đó sẽ bị tính là “hai bên cùng hành hung”.
(Vì dù sao cũng đã có tiếp xúc vật lý.)


Xét theo một góc độ nào đó thì đây có thể là tình huống khá oan ức.
Nhưng giữa người Hàn Quốc với nhau, cách để xử lý kiểu tình huống này mà không khiến bản thân dính rắc rối pháp lý thật ra rất rõ ràng:


  1. Tránh khỏi tình huống đó.
  2. Nếu không muốn tránh hoặc không thể tránh thì gọi cảnh sát.

Dù là bị gây sự, bị chửi quá đáng hay gặp một thằng điên tự nhiên lao tới chửi mình,
thì gọi cảnh sát ngay lập tức chính là cách nhanh nhất và an toàn nhất để giải quyết vấn đề mà bản thân không trở thành “kẻ phạm pháp”.


(Cảnh sát Hàn Quốc nếu gọi điện báo án thì thật sự chỉ khoảng 3–5 phút là tới nơi.)


Cho nên trong tình huống mày nói, dù tao có tức tới đâu đi nữa, nếu tao vẫn giữ im lặng không đáp trả rồi gọi cảnh sát thì cảnh sát sẽ tới rất nhanh.
Và người kia có lẽ sẽ bị xử về “tội xúc phạm danh dự” vì đã chửi bới người khác ở nơi công cộng.


Và tao nhắc lại một lần nữa:
Ở Hàn Quốc, mọi tiền án tiền sự đều bị lưu vĩnh viễn trên hệ thống dữ liệu của cảnh sát và sẽ theo người đó suốt đời.
 

Ở Hàn Quốc, tội hành hung rất dễ bị cấu thành.

Ví dụ:
Chỉ cần nhổ nước bọt vào người khác thôi cũng có thể bị tính là hành hung.
Trong một số trường hợp, chỉ cần đứng trước mặt người khác và hét lớn mang tính đe dọa cũng có thể bị xem là hành hung.

Ngoài ra, khi lái xe mà cố tình phanh gấp để trả đũa người khác thì không còn là hành hung thông thường nữa mà có thể bị tính là “hành hung đặc biệt” — tức dạng bị tăng nặng hình phạt.

Nói cách khác, ở Hàn Quốc phạm vi áp dụng tội hành hung giữa người dân với nhau rất rộng.

Không chỉ vậy, khái niệm “đánh nhau hai chiều” cũng được công nhận cực kỳ dễ dàng.

Tức là kể cả khi đối phương ra tay trước, nếu mày đánh trả thì rất khó được công nhận là “phòng vệ chính đáng”, mà thường sẽ bị xử thành “hai bên cùng hành hung”.

Ngoài ra, tội hành hung ở Hàn Quốc là dạng tội “không thể bỏ qua nếu nạn nhân không đồng ý hòa giải”.

Cho nên nếu không đạt được thỏa thuận tiền bạc và sự tha thứ từ phía nạn nhân thì vụ việc sẽ bị lưu trên hệ thống hồ sơ cảnh sát.

Những hồ sơ này gần như tồn tại suốt đời, và khi xin việc có thể bị phát hiện trong quá trình xác minh lý lịch, từ đó dẫn tới bất lợi.

Ở Hàn Quốc, chuyện chính trị gia nổi tiếng hay nghệ sĩ bị lộ quá khứ bạo lực học đường hoặc tiền án đánh người khi say rượu rồi bị mất ghế hay bị đuổi khỏi ngành giải trí là chuyện khá thường thấy.

Nhưng khi nhìn những video đánh nhau của người Việt mà tụi mày đăng trên cộng đồng này, tao có cảm giác rằng ở Việt Nam, cũng như một số nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, người ta xem nhẹ chuyện bạo lực giữa cá nhân với nhau hơn nhiều.

Ở Hàn Quốc, như tao nói phía trên:
tội hành hung rất dễ bị cấu thành,
đánh trả cũng rất dễ bị tính là “hai bên cùng hành hung”,
và phạm vi công nhận phòng vệ chính đáng thì cực kỳ hẹp.

Cho nên trừ những thằng thật sự mất kiểm soát tinh thần hoặc hoàn toàn không nghĩ tới tương lai của mình, thì đa số sẽ không dễ dàng gây ra các vụ đánh nhau.

Đương nhiên Hàn Quốc cũng có án mạng và các vụ hành hung xảy ra thường xuyên.

Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là trong xã hội Hàn Quốc tồn tại một nỗi sợ và sự dè chừng rất lớn đối với chính “tội hành hung”.

Trong khi đó, nhìn người Việt thì tao có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng hành hung đơn giản cùng lắm chỉ bị phạt nhẹ hoặc bị nhắc nhở thôi, nên rất dễ biến những xích mích nhỏ thành đánh nhau thật sự.
tml ủn mật địp cơ vét máng bú lol hem :vozvn (1):
 

Có thể bạn quan tâm

Top