Người giàu chưa chắc đã có học nhưng người có học chắc chắn giàu

-Xem bọn Tàu làm ra các dụng cụ học tập: mực, màu vẽ, bút, giấy.... mới thấy công phu như thế nào? Tiền mua giấy bút ko hề rẻ. Ngày xưa muốn đi học phải là con nhà có điều kiện, chứ con nhà nông dân đc mấy ai cho đi học, biết cái chữ có khi là đủ làm quan (nhỏ) rồi.
-Người học chữ cũng đc xếp hạng cao quý trong xã hội. Còn có câu: giàu học văn, nghèo học võ. Nhà nào có con cái học hành đỗ đạt ra làm quan là đổi đời. Bây giờ, dù phải sống trong chế độ coi tri thức là cục phần thì người có học vẫn luôn đc kính trọng, ít nhất là vẫn được tôn trọng, mặc dù đã bão hòa hơn xưa rất nhiều, có những giá trị cũ đã nhạt nhòa đi.









 
Sửa lần cuối:
-Xem bọn Tàu làm ra các dụng cụ học tập: mực, màu vẽ, bút, giấy.... mới thấy công phu như thế nào? Ngày xưa muốn đi học phải là con nhà có điều kiện, chứ con nhà nông dân đc mấy ai cho đi học, biết cái chữ có khi là đủ làm quan (nhỏ) rồi.
-Người học chữ cũng đc xếp hạng cao quý trong xã hội. Còn có câu: giàu học văn, nghèo học võ. Nhà nào có con cái học hành đỗ đạt ra làm quan là đổi đời. Bây giờ, dù phải sống trong chế độ coi tri thức là cục phần thì người có học vẫn luôn đc kính trọng, ít nhất là vẫn được tôn trọng, mặc dù đã bão hòa hơn xưa rất nhiều, có những giá trị cũ đã nhạt nhòa đi.









Bắt đc thằng rồ tàu nè bà kon ::xamvl19:: :choler::vozvn (8):
 
Xưa cái sự học chữ nó là hạn chế, thì học chữ nó mới giá trị.

Nay cái sự học chữ nó đại trà, thì việc học chữ nó lại trở thành rác rưởi.

Cứ cái gì cho đại chúng tiếp cận, cái đó đều không phải chìa khoá.
Nho giáo đều muốn mọi người đều đc học
Nên ở làng vẫn có thầy đồ
 
Cái đó là cái " gốc", tùy cái mà phải trải qua 1 10 100 năm mới bắt đầu phát triển kiếm tiền. Nhưng thời nay thì ăn xổi nhiều quá nên ko vững.
Đơn cử như ngành kiến trúc, phải có kinh nghiệm ngoài đời mới kiếm tiền lâu dài được.
 
-Xem bọn Tàu làm ra các dụng cụ học tập: mực, màu vẽ, bút, giấy.... mới thấy công phu như thế nào? Ngày xưa muốn đi học phải là con nhà có điều kiện, chứ con nhà nông dân đc mấy ai cho đi học, biết cái chữ có khi là đủ làm quan (nhỏ) rồi.
-Người học chữ cũng đc xếp hạng cao quý trong xã hội. Còn có câu: giàu học văn, nghèo học võ. Nhà nào có con cái học hành đỗ đạt ra làm quan là đổi đời. Bây giờ, dù phải sống trong chế độ coi tri thức là cục phần thì người có học vẫn luôn đc kính trọng, ít nhất là vẫn được tôn trọng, mặc dù đã bão hòa hơn xưa rất nhiều, có những giá trị cũ đã nhạt nhòa đi.









Xưa, tri thức bị các thế gia lũng đoạn. Người biết chữ cũng chỉ có con em thế gia. Nên quan lại đầy triều toàn người thế gia. Tạo thành hiện tượng thay triều đổi đại liên tục nhưng nhiều thế gia vẫn trường tồn.

Các triều đại phong kiến muốn đánh vỡ cục diện đó bằng khoa cử nhưng cực kỳ gian truân. Đến đời triều Đường mới bước đầu thành công, nhiều người nói nhờ Võ Tắc Thiên và loạn An Sử đã đánh gần như phế hết các thế gia nên mới phải thỏa hiệp chuyện thi cử.

Nhưng hậu quả của chuyện thế gia lũng đoạn tri thức là tri thức bị overated, đóng khung trong tháp ngà, và chỉ truyền lưu những thứ xàm Lồn, đéo có ích cho xã hội mà chỉ chăm chăm xây chắc vị thế sĩ phu, điển hình là Nho giáo. Khiến cho Trung Quốc từ một nền văn minh tiên tiến thời cổ đại biến thành một đất nước lạc hậu dốt nát và nhu nhược, trực tiếp dẫn đến chiến tranh Nha phiến và Bát quốc Liên quân.
 
Nho giáo đều muốn mọi người đều đc học
Nên ở làng vẫn có thầy đồ
Xạo mày. Nho giáo quan niệm sĩ phu trị thiên hạ. Nông công thương không xứng đáng học chữ.

Thầy đồ xuất hiện ở làng chỉ khi cận đại, thi cử phát triển, con em hàn môn được vào triều thì mới có hiện tượng này xuất hiện. Còn trước đó chỉ là trò xạo Lồn của mấy thằng dốt sử làm phim xuyên không.
 
Xưa, tri thức bị các thế gia lũng đoạn. Người biết chữ cũng chỉ có con em thế gia. Nên quan lại đầy triều toàn người thế gia. Tạo thành hiện tượng thay triều đổi đại liên tục nhưng nhiều thế gia vẫn trường tồn.

Các triều đại phong kiến muốn đánh vỡ cục diện đó bằng khoa cử nhưng cực kỳ gian truân. Đến đời triều Đường mới bước đầu thành công, nhiều người nói nhờ Võ Tắc Thiên và loạn An Sử đã đánh gần như phế hết các thế gia nên mới phải thỏa hiệp chuyện thi cử.

Nhưng hậu quả của chuyện thế gia lũng đoạn tri thức là tri thức bị overated, đóng khung trong tháp ngà, và chỉ truyền lưu những thứ xàm lồn, đéo có ích cho xã hội mà chỉ chăm chăm xây chắc vị thế sĩ phu, điển hình là Nho giáo. Khiến cho Trung Quốc từ một nền văn minh tiên tiến thời cổ đại biến thành một đất nước lạc hậu dốt nát và nhu nhược, trực tiếp dẫn đến chiến tranh Nha phiến và Bát quốc Liên quân.
Hẹ hẹ mày nói TQ là một quốc gia văn minh tiên tiến thời xưa thì đéo nhé khi so với Hy Lạp và La Mã thua xa 2000 năm luôn chứ đéo phải thua ít đâu.
 
Hẹ hẹ mày nói TQ là một quốc gia văn minh tiên tiến thời xưa thì đéo nhé khi so với Hy Lạp và La Mã thua xa 2000 năm luôn chứ đéo phải thua ít đâu.
Nhưng ít ra nó cũng thuộc nhóm những nền văn minh cổ xưa và đã từng phát triển, có những đóng góp cho tiến trình đi lên của xã hội loài người, nhất là khu vực Đông Á.
 
Cái Antikythera mãi hơn 2300 năm sau TQ mới có khả năng làm được chứ trước thế chiến 2 đưa cho TQ làm cũng đéo ai hiểu làm sao được
Nếu chỉ đưa ra 1 vật để đánh giá cả nền văn minh thì hơi khập khiễng. Bọn Tàu rực rỡ nhất là thời Đông Chu, rất nhiều nhân tài và hệ tư tưởng phát triển. Kể từ khi chuyển sang phong kiến phân quyền mới bắt đầu lụi dần
 
Xưa cái sự học chữ nó là hạn chế, thì học chữ nó mới giá trị.

Nay cái sự học chữ nó đại trà, thì việc học chữ nó lại trở thành rác rưởi.

Cứ cái gì cho đại chúng tiếp cận, cái đó đều không phải chìa khoá.
đúng nhưng sai ...sieg heil
nếu không có đại chúng phát triển thì xã hội không thể tiến lên
ngay cả mein fuhrer vĩ đại cũng muốn đại đế chế cường thạnh
thì nuôi dưỡng ngu dốt thì sao thạnh nổi
cái chữ là vỡ lòng,cái ý mới tràn lòng
 

Có thể bạn quan tâm

Top