Vậy m thấy cái chiến lược định vị Vn trên bản đồ thế giới của Qua là biến Vn thành vựa lương thực rồi du lịch nông nghiệp thế nào. Có làm được k, có nên làm k có phù hợp với Vn sau này liệu có làm k? T muốn nghe quan điểm m về góc nhìn này. Chứ giờ nhìn đâu phân lô bán nền nhập đồ tàu chạy theo trend t ngán quá.
Chiến lược phát triển VN thành "vựa lương thực" + điểm đến an dưỡng của TG không phải chỉ bắt đầu từ Vũ mà nhiều thế hệ kỹ trị trước 200x
Nó có những lợi thế chiến lược sau:
-Chả thằng nào ngoo đánh vào dạ dày của TG để có thể xảy ra khủng hoảng lương thực toàn cầu.
-Có thể từng bước kiểm soát/thao túng an ninh lương thực.
-Phù hợp với địa chính trị/mô hình quản trị và truyền thống bản địa Việt Nam.
-Vốn đầu tư ít, tỷ lệ tự chủ/nội địa hoá cao. Đơn giản hơn trong công nghiệp/chuyên nghiệp hoá.
Nhưng lý do vì sao con đường ấy kg được chọn?
-Chính sách kiềm hãm sự phát triển ổn định của VN từ Trung và Mỹ. Ai cũng thấy, nếu VN tự chủ, lớn mạnh bền vững thì sẽ có 2 khả năng xảy ra:
+Thứ nhất: Trở thành sân sau - hậu cần cho Đế Quốc Trung Hoa trỗi dậy.
+Thứ hai: Trở thành kẻ thù lớn nhất của TQ nếu VN đủ sức nuốt gọn của Đông Nam Á nội địa (tức nắm luôn cả Thái và tương lai bành trướng lên cả Myanmar).
-Nội bộ chính trị Việt Nam còn chia rẽ, chưa có định hướng tầm chiến lược trong dài hạn (30 năm trở lên).
-Chưa có nhân vật đủ tầm vóc để tập trung, thống nhất quyền lực và có mộng Bá Vương.
-Và quan trọng nhất là chủ nghĩa hình thức (coi thường nông nghiệp), thích font bạc (công nghệ lõi/quyền lực mềm), sợ trách nhiệm (đổi mới hình thức, trí thức kg có cơ hội tham gia vào hoạch định chiến lược)...
Nên nhân sự cấp chiến lược rất khác, rất có giá trị.
Ví dụ: Tình báo có nhiều loại nhưng như Bác Phạm Xuân Ẩn là tình báo chiến lược. Tức là ý kiến bác Ẩn tác động đến Bộ Chính Trị chứ không đơn thuần cấp Bộ Quốc Phòng.
Tướng Việt Nam nổi danh:
Tướng Giáp: Tướng chiến lược quân sự.
Tướng Lê Trọng Tấn: Tướng thực chiến.
Tướng Nguyễn Chí Thanh: Tướng Chính trị
Rất khác nhau đấy!