Tao đọc văn của mày. Chữ quan trọng nhất tao quan tâm chính là "Dằn vặt"... nó vừa tốt, vừa hại.
1. Điểm tốt: Còn dằn vặt tức là mày vẫn còn cái tâm thương người, cái này tốt, nhiều thằng doanh nhân nó hại người như ngóe... Còn mày tao vẫn thấy cái tâm tốt của mày.
2. Điểm hại: Nhưng nhưng nhưng "Dằn vặt" cũng là điểm yếu nội tâm nó phản ánh một phần mày nghĩ mày có một phần lỗi/phần trách nhiệm với con kia?. Khi mày dằn vặt tức là mày CÒN có thể THƯƠNG LƯƠNG. Ai cáo già thấy điểm này dễ khai thác, khi mấy đứa tính úp sọt mày nó cứ quỳ xuống lạy lặt, cầu xin mày thì con người hay "Dằn vặt" sẽ dễ mùi lòng... Cái này tao thấy mày có vẻ dễ mùi lòng. Con kia mà bố láo tao đoán mày sút nó nhanh rồi, có vẻ con kia nó bướng theo kiểu nũng nịu (Nói dễ hiểu thì là dạng đòi hỏi làm nũng giống Đắc Kỷ)... Nói thẳng cái này là điểm yếu chí mạng của mày.
3. Tao thấy mày kể con kia nhà nghèo đang học sắp ra trường (Đại học?). Tao không phê phán, vì ai còn là con người thì cũng phải "Dằn vặt" và "Thương hại". nhưng dằn vặt và thương hại nên dành cho đúng người, không phải mấy đứa muốn chiếm lợi ích từ trên người của mình. Mày còn nghĩ cho 2 bên (nghĩ luôn cho người khác đó là đức tính tốt) nhưng cái người khác kia đã nghĩ cho mày chưa?... Tóm lại lòng tốt nên dành cho đúng người.
4. Tao không chê gái nghèo... Nhưng gái nghèo mà đi xa để kiếm tấm bằng đại học thì nó khác... Nó tham vọng! Phải rồi. gái nghèo không đáng sợ, đáng sợ là gái nghèo có tham vọng tiến vào xã hội thượng lưu. Phần đông bọn đó rất thủ đoạn, đầu bọn nó nghĩ cái gì mày mà đọc được đầu nó chắc mày ngã ngữa.
5. Cuối cùng đàn ông thằng nào cũng có nỗi dằn vặt, đừng sợ nhận vào dằn vặt bằng những quyết định DỨT KHOÁT. Dằn vặt nuôi đàn ông lớn. Có những vết thương được giấu đi nhiều năm sau con sư tử nó vẫn lấy ra liếm cho bớt đau.