Chúng mày cứ nghĩ thế này. Ví dụ 1000 thằng thì có 10 thằng siêu giàu, 100 thằng giàu, 200 thằng trung bình, còn lại 690 thằng nghèo khó. Vấn đề là 690 thằng nghèo khó đó nó là đội lao động xây dựng những giá trị nhỏ để đóng góp cho cuộc sống thoải mái và sung sướng cho mấy thằng tầng lớp trên.
Những thằng chạy grab, những thằng bốc vác, nông dân, công nhân, lao công, chạy bàn, lụm rác, thông cống... Tất cả những thằng đấy thì cuộc sống chúng nó xoay quanh những thứ cơ bản nhất là cái phương tiện di chuyển. Đéo có xăng khoáng thì đéo có sự tồn tại của các loại xe cùi giá rẻ, gián tiếp cắt đứt đường mưu sinh của tầng lớp nghèo nhất, nhưng tạo ra giá trị kết nối xh nhiều nhất. Bọn ngồi mát cứ nghĩ "sao đéo mua xe điện, đéo đổi xe xăng mới...", thì chúng mày có cho tiền chúng nó đổi xe k?
Chính sách nhìn qua làm lợi cho tầng lớp giàu, vì nó có tiền thì nó quan tâm cạc gì cái xe hỏng hay k. Cần thì đổi phát một, đéo sứt cái móng chân. Nhưng rồi một ngày đéo còn người hốt rác thông cống nữa, đéo còn shipper nữa, đéo còn những bữa nhậu giá bình dân nữa... thì những thằng ủng hộ cưỡng bức dân xài E10 sẽ hiểu rằng cồn trong xăng nó k chỉ phá xe, mà còn đốt cháy cả một cuộc sống thường ngày của hàng triệu con người mưu sinh kiếm từng đồng lẻ.
Kết lại là thằng nghèo chết vì đói khổ thì thằng giàu đéo sống thọ được đâu. Hoặc lag cướp giết hiếp trỗi dậy tràn lan, hoặc là vật giá tăng phi mã cho đến lúc nhà giàu cũng sẽ trở thành bần cùng, xã hội đại đồng cạp đất cùng nhau