Anh nhớ rõ đêm hôm ấy, khi người yêu cũ thì thầm rằng tình yêu là thứ duy nhất khiến con người ta bất tử. Giờ thì cô ấy đã chết, và anh vẫn sống – một sự bất tử ngu ngốc, vô nghĩa.
Anh cắt một lát da tay mình, máu chảy ra chậm chạp, màu đỏ thẫm như rượu vang để quá lâu. Không đau. Chỉ có cảm giác lạ lùng rằng máu này không phải của anh. Nó thuộc về một kẻ nào đó từng tin vào bi kịch, từng tin rằng nỗi thống khổ có thể nâng linh hồn lên cao. Nhưng thực ra, tất cả chỉ là trò đùa thô bỉ của Thượng Đế – một vị Thượng Đế đang cười khẩy trong bóng tối, tay cầm cốc rượu mạnh và xem nhân loại như những con rối bị đứt chỉ.
Anh cười. Tiếng cười khô khốc, không âm thanh.
"Em yêu," anh thì thầm với khoảng không, "nếu em chết để chứng minh tình yêu vĩnh cửu, thì anh sống để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Anh cắt một lát da tay mình, máu chảy ra chậm chạp, màu đỏ thẫm như rượu vang để quá lâu. Không đau. Chỉ có cảm giác lạ lùng rằng máu này không phải của anh. Nó thuộc về một kẻ nào đó từng tin vào bi kịch, từng tin rằng nỗi thống khổ có thể nâng linh hồn lên cao. Nhưng thực ra, tất cả chỉ là trò đùa thô bỉ của Thượng Đế – một vị Thượng Đế đang cười khẩy trong bóng tối, tay cầm cốc rượu mạnh và xem nhân loại như những con rối bị đứt chỉ.
Anh cười. Tiếng cười khô khốc, không âm thanh.
"Em yêu," anh thì thầm với khoảng không, "nếu em chết để chứng minh tình yêu vĩnh cửu, thì anh sống để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng chẳng có ý nghĩa gì."