Dark Romantic- Absurdism.

Anh nhớ rõ đêm hôm ấy, khi người yêu cũ thì thầm rằng tình yêu là thứ duy nhất khiến con người ta bất tử. Giờ thì cô ấy đã chết, và anh vẫn sống – một sự bất tử ngu ngốc, vô nghĩa.

Anh cắt một lát da tay mình, máu chảy ra chậm chạp, màu đỏ thẫm như rượu vang để quá lâu. Không đau. Chỉ có cảm giác lạ lùng rằng máu này không phải của anh. Nó thuộc về một kẻ nào đó từng tin vào bi kịch, từng tin rằng nỗi thống khổ có thể nâng linh hồn lên cao. Nhưng thực ra, tất cả chỉ là trò đùa thô bỉ của Thượng Đế – một vị Thượng Đế đang cười khẩy trong bóng tối, tay cầm cốc rượu mạnh và xem nhân loại như những con rối bị đứt chỉ.

Anh cười. Tiếng cười khô khốc, không âm thanh.

"Em yêu," anh thì thầm với khoảng không, "nếu em chết để chứng minh tình yêu vĩnh cửu, thì anh sống để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng chẳng có ý nghĩa gì."
 
Trong căn buồng số không,
Tôi ôm bóng tối như người tình cũ.
Nó lạnh, nó ướt, nó thì thầm
“Tao là mày, nhưng mày chưa từng sinh ra.”

Đồng hồ treo ngược trên trần nhà,
Kim giây cào vào xương sọ tôi.
Mỗi tích tắc là một cái chết nhỏ,
Mà cái chết thật thì đang nghỉ phép ở địa ngục

Ôi tình yêu,
Ngươi đẹp đến mức không tồn tại.
Ta chết đi để được gần ngươi hơn,
Nhưng ngay cả cái chết cũng chán,
Nó bỏ ta lại đây,
Vừa thở vừa cười khùng khục.

Tôi cầm con dao của Chúa,
Dí vào tim mình – ra bướm đen.
Chúng bay lên trời, thành những vì sao,
Nháy mắt nhạo báng kiếp người.
Và khi mặt trời mọc lần cuối,
Nó cũng chỉ là một quả bóng vàng cũ kỹ,
Đang cố gắng sáng để che giấu
Rằng tất cả chỉ là trò đùa
Mà không ai cười.
 
Trong căn buồng số không,
Tôi ôm bóng tối như người tình cũ.
Nó lạnh, nó ướt, nó thì thầm
“Tao là mày, nhưng mày chưa từng sinh ra.”

Đồng hồ treo ngược trên trần nhà,
Kim giây cào vào xương sọ tôi.
Mỗi tích tắc là một cái chết nhỏ,
Mà cái chết thật thì đang nghỉ phép ở địa ngục

Ôi tình yêu,
Ngươi đẹp đến mức không tồn tại.
Ta chết đi để được gần ngươi hơn,
Nhưng ngay cả cái chết cũng chán,
Nó bỏ ta lại đây,
Vừa thở vừa cười khùng khục.

Tôi cầm con dao của Chúa,
Dí vào tim mình – ra bướm đen.
Chúng bay lên trời, thành những vì sao,
Nháy mắt nhạo báng kiếp người.
Và khi mặt trời mọc lần cuối,
Nó cũng chỉ là một quả bóng vàng cũ kỹ,
Đang cố gắng sáng để che giấu
Rằng tất cả chỉ là trò đùa
Mà không ai cười.
Thơ con cóc vui không nuôi q10, Đảng vui 😀 thuốc lá 🚬 mệt Mỹ canh bán khống free, Thượng Viện Mỹ Hạ Viện clinton bush... kế thừa vui dân gian... Thuốc lá 🚬 cafe
 
Cơn mưa rơi xuống mái nhà như những ngón tay của kẻ đã chết từ lâu. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng mình tan ra trong lớp kính mờ, tự hỏi liệu bản thân có thật sự tồn tại hay chỉ là ký ức của một người khác
 
Cơn mưa rơi xuống mái nhà như những ngón tay của kẻ đã chết từ lâu. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng mình tan ra trong lớp kính mờ, tự hỏi liệu bản thân có thật sự tồn tại hay chỉ là ký ức của một người khác
Uhm 9.6pt cố lên... Thuốc lá 🚬
 
Đôi khi tôi tự hỏi:

Nếu tất cả những người từng thề sẽ không rời bỏ nhau cuối cùng đều rời bỏ nhau...

Nếu tất cả những lời hứa rồi cũng bị thời gian nghiền nát...

Nếu mọi thứ đẹp đẽ cuối cùng đều biến thành kỷ niệm...

Thì rốt cuộc chúng ta đang xây dựng điều gì?

Một ngôi nhà?

Hay chỉ là một lâu đài cát biết trước sẽ bị sóng cuốn đi?



Con người thật kỳ lạ.

Chúng ta nhìn thấy vực thẳm mỗi ngày.

Nhưng vẫn trồng hoa bên mép vực.

Không phải vì tin chắc mùa xuân sẽ đến.

Mà vì nếu không làm thế, những đêm dài này sẽ trở nên quá đáng sợ để tiếp tục sống qua.
 
Tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất là thất bại.

Sau đó tôi lớn lên.

Và nhận ra điều đáng sợ nhất là một ngày nào đó, mọi thứ sẽ diễn ra đúng như bình thường.

Không có thảm họa.

Không có bi kịch.

Không có tiếng sét nào xé đôi bầu trời.

Chỉ là một buổi chiều rất đỗi bình thường.

Bạn đang ăn một bữa cơm.

Đang lướt điện thoại.

Đang nghe ai đó kể một câu chuyện chẳng mấy quan trọng.

Rồi đột nhiên bạn nhận ra:

Mình đã đi quá nửa cuộc đời.

Khoảnh khắc ấy không phát ra âm thanh.

Không có ai thông báo.

Không có dòng chữ hiện lên giữa không trung.

Nhưng nó đến.

Lạnh lẽo như nước ngầm.

Và từ đó trở đi, mọi thứ trông khác hẳn.

Những quán ăn quen thuộc trở thành những địa điểm sắp biến mất.

Những người bạn cũ trở thành những cái tên đang dần xa lạ.

Những bức ảnh trở thành bằng chứng rằng thời gian là một kẻ giết người hoàn hảo.

Nó không để lại dấu vân tay.

Không để lại hung khí.

Nó chỉ lấy đi từng chút một.

Một cách lịch sự.

Một cách chậm rãi.

Đến mức nạn nhân còn tưởng mình vẫn nguyên vẹn.

Đôi khi tôi nhìn những người già ngồi trước cửa nhà.

Họ ngồi đó như những cuốn sách đã đọc gần hết.

Bìa sách vẫn còn.

Nhưng phần lớn câu chuyện đã nằm phía sau.

Không ai biết trong đầu họ đang giữ bao nhiêu nghĩa địa.

Bao nhiêu người đã chết.

Bao nhiêu giấc mơ đã mục nát.

Bao nhiêu lời hứa đã không thành.

Có lẽ đó là tương lai của tất cả chúng ta.

Trở thành kho lưu trữ của những thứ không còn tồn tại.

Một bảo tàng đầy hiện vật mà không ai ghé thăm.

Và điều làm tôi hoang mang nhất là:

Có thể ngay lúc này, đây chính là những năm tháng mà sau này tôi sẽ nhớ nhất.

Chính ngày hôm nay.

Chính căn phòng này.

Chính sự cô đơn này.

Chính những điều tôi đang vội vàng muốn thoát khỏi.

Một ngày nào đó sẽ trở thành thiên đường không thể quay lại.

Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy nghẹn.

Bởi con người thật kỳ lạ.

Chúng ta luôn sống trong điều mình sẽ nhớ.

Nhưng chỉ nhận ra giá trị của nó khi nó đã biến mất.
 
Top