Có Video 🌸NGƯỜI NGUY HIỂM NHẤT LÀ:người mang trong mình nửa chánh nửa tà...

Trình Ca

Tâm hồn dẩm chúa


🌸Có những người không nói nhiều, không tranh hơn thua,

Họ cư xử rất từ tốn, chừng mực không làm tổn thương ai.

Nhưng sâu dưới lớp hiền đó, họ quan sát từng chi tiết nhỏ đến mức đáng ngại.

Mỗi hành động nhỏ của họ đều khiến người khác phải đọc hai lần:

một lần bằng lý trí, một lần bằng bản năng.

Ta không biết họ đang mềm lòng hay đang cảnh giác, đang thiện ý hay đang giữ khoảng cách.

Bởi ở họ, sáng và tối đứng chung một chỗ không hòa vào nhau, cũng không tách rời.

Đó là kiểu người mà họ biết rất rõ mang trong mình nửa chánh nửa tà và họ biết điều khiển một cách tỉnh táo..!

Họ không đe dọa, nhưng người khác vẫn tự chỉnh lại lời mình.

Họ không tỏ uy, nhưng người khác vẫn không dám vượt giới hạn.

Cái uy của họ không nằm ở lời, mà nằm ở cách họ im lặng đúng lúc, hiểu người đúng chỗ, và giấu tâm đúng độ.

Đối diện họ, ta dễ nhận ra một thứ khí rất lạ:

trầm mà nặng, lạnh mà sắc, một dạng uy lực vô ngôn, không cần lay động cũng đủ khiến tâm người khác tự chùng lại.

Cuối cùng điều khiến người thật sự đáng nể không phải là chánh hay tà trong họ mạnh đến đâu, mà là tâm họ không nghiêng về cực nào.

Chánh giúp họ không lạc đường.

Tà giúp họ không bị đời vùi dập.

Còn sự tỉnh giúp họ đứng vững giữa hai bờ, không sáng đến mức ngây, không tối đến mức loạn.

Đó mới là cảnh giới khó đạt nhất của một con người:

tâm bất mê khí bất loạn - hành bất lệch.🌸
 
Nói nghe văn vẻ nhưng huề vốn bỏ mẹ. Con người ai chẳng nửa chánh nửa tà, làm cặc gì có ai toàn chánh hoặc toàn tà bao giờ. Đúng mấy con dẫm nói đạo lý.
Người hiểu sẽ ko nói. Người nói chưa chắc đã hiểu. 🙏
 
Người nguy hiểm nhất là người ko nhìn thấy một con quạ đen xì là một con công màu sắc rực rỡ chỉ vì nó cải trang thành một con công màu sắc rực rỡ
;))
 
Thế mày là người hiểu hay ko hiểu?????
Bàn cờ thiên địa vốn rất rõ, hạ cờ là quyết, giữ cờ là nghĩ, ăn cờ là tiệt.

Vốn dĩ trong thiên hạ thiện ác chỉ là một ý niệm.

Có người đối với họ đó là ác, có người bảo việc đó là thiện.

Vậy cuối cùng ranh giới là ở đâu ? Không ở đâu cả, đó là nhân quả.

Việc giữ vai k chánh k tà, nói khác đi là chọn hướng về vô thường, bỏ đi ngũ uẩn, diệt đi thất khiếu.
Tâm bất mê, khí bất loạn, hành bất lệch ?

Hướng nào là mê, phương nào là loạn, động nào là lệch.

Vậy cuối cùng đứng dưới nhật nguyệt luân chuyển, sinh tử luân hồi, ân oán tuần hoàn, ai là người chọn hướng, là ta muốn hay là mọi quyết định nhân quả sẽ dẫn ra vô hạn biến ?

Vòng xoay thiên thượng địa hạ này vốn dĩ đã là k thể biết trước huống chi người đánh cờ chỉ biết đặt cờ, mọi biến số sau đó là cách trả lời nhân quả...
 
Bàn cờ thiên địa vốn rất rõ, hạ cờ là quyết, giữ cờ là nghĩ, ăn cờ là tiệt.

Vốn dĩ trong thiên hạ thiện ác chỉ là một ý niệm.

Có người đối với họ đó là ác, có người bảo việc đó là thiện.

Vậy cuối cùng ranh giới là ở đâu ? Không ở đâu cả, đó là nhân quả.

Việc giữ vai k chánh k tà, nói khác đi là chọn hướng về vô thường, bỏ đi ngũ uẩn, diệt đi thất khiếu.
Tâm bất mê, khí bất loạn, hành bất lệch ?

Hướng nào là mê, phương nào là loạn, động nào là lệch.

Vậy cuối cùng đứng dưới nhật nguyệt luân chuyển, sinh tử luân hồi, ân oán tuần hoàn, ai là người chọn hướng, là ta muốn hay là mọi quyết định nhân quả sẽ dẫn ra vô hạn biến ?

Vòng xoay thiên thượng địa hạ này vốn dĩ đã là k thể biết trước huống chi người đánh cờ chỉ biết đặt cờ, mọi biến số sau đó là cách trả lời nhân quả...
A Di Đà Phật.....
Người hiểu sẽ ko nói. Người nói chưa chắc đã hiểu. 🙏
 
Người nguy hiểm nhất là người ko nhìn thấy một con quạ đen xì là một con công màu sắc rực rỡ chỉ vì nó cải trang thành một con công màu sắc rực rỡ
;))
Thực ra, mọi nhận thức đều đi qua lớp lọc của kinh nghiệm, niềm tin và kỳ vọng.
Thứ ta gọi là con quạ hay con công đôi khi không nằm ở đối tượng,

mà nằm ở cách tâm mình đang diễn giải nó.

Người càng chắc chắn rằng mình thấy rõ tất cả, đôi khi lại càng dễ bị chính cái chắc chắn đó che mờ.
🤨🤨
 
Người hiểu sẽ ko nói. Người nói chưa chắc đã hiểu. 🙏
Đạo lý xuất phát từ lòng thấu hiểu và sự chân thành. Người thật sự thấm nhuần đạo lý sẽ không bao giờ trang trí nó bằng những lý luận hoa mỹ và dài dòng. Người càng miêu tả dài dòng về đạo lý càng không hề hiểu nó.
 
Thực ra, mọi nhận thức đều đi qua lớp lọc của kinh nghiệm, niềm tin và kỳ vọng.
Thứ ta gọi là con quạ hay con công đôi khi không nằm ở đối tượng,

mà nằm ở cách tâm mình đang diễn giải nó.

Người càng chắc chắn rằng mình thấy rõ tất cả, đôi khi lại càng dễ bị chính cái chắc chắn đó che mờ.
🤨🤨
Thực tại khách quan là nền tảng còn nhận thức chủ quan là cách ta tiếp cận. Nhận thức chủ quan có thể sai lệch nhưng nhờ tri thức, đối thoại, kiểm chứng ta tiến gần hơn đến sự thật khách quan. Hệ quả là cho dù ta không bao giờ nắm trọn hình dung về "vật như nó vốn là" nhưng ta có thể xây dựng mô hình ngày càng chính xác hơn về nó.
=> Sự thật khách quan và nhận thức chủ quan không phủ định lẫn nhau mà nó bổ sung lẫn nhau: một bên là sự tồn tại nền tảng, một bên là cách mà ta tiếp cận
 



🌸Có những người không nói nhiều, không tranh hơn thua,

Họ cư xử rất từ tốn, chừng mực không làm tổn thương ai.

Nhưng sâu dưới lớp hiền đó, họ quan sát từng chi tiết nhỏ đến mức đáng ngại.

Mỗi hành động nhỏ của họ đều khiến người khác phải đọc hai lần:

một lần bằng lý trí, một lần bằng bản năng.

Ta không biết họ đang mềm lòng hay đang cảnh giác, đang thiện ý hay đang giữ khoảng cách.

Bởi ở họ, sáng và tối đứng chung một chỗ không hòa vào nhau, cũng không tách rời.

Đó là kiểu người mà họ biết rất rõ mang trong mình nửa chánh nửa tà và họ biết điều khiển một cách tỉnh táo..!

Họ không đe dọa, nhưng người khác vẫn tự chỉnh lại lời mình.

Họ không tỏ uy, nhưng người khác vẫn không dám vượt giới hạn.

Cái uy của họ không nằm ở lời, mà nằm ở cách họ im lặng đúng lúc, hiểu người đúng chỗ, và giấu tâm đúng độ.

Đối diện họ, ta dễ nhận ra một thứ khí rất lạ:

trầm mà nặng, lạnh mà sắc, một dạng uy lực vô ngôn, không cần lay động cũng đủ khiến tâm người khác tự chùng lại.

Cuối cùng điều khiến người thật sự đáng nể không phải là chánh hay tà trong họ mạnh đến đâu, mà là tâm họ không nghiêng về cực nào.

Chánh giúp họ không lạc đường.

Tà giúp họ không bị đời vùi dập.

Còn sự tỉnh giúp họ đứng vững giữa hai bờ, không sáng đến mức ngây, không tối đến mức loạn.

Đó mới là cảnh giới khó đạt nhất của một con người:

tâm bất mê khí bất loạn - hành bất lệch.🌸
Đọc đéo hiểu cái Lồn gì cả
 

Có thể bạn quan tâm

Top