Bạn vẽ truyện tranh chỉ để cho người học mỹ thuật đọc hả bạn?
Đó chỉ là nguỵ biện, mỹ thuật là thứ hiện ra trước mắt, ai cũng nhìn thấy
Còn nếu ngu quá toàn bị ảo giác màu, ảo giác đầu tư, ảo giác nhựa đánh lừa thì hãy trách bản thân thiếu nội tại
Ví dụ ảnh này của hoạ sĩ Syofra
- Nv bé gái nhưng mắt kiểu lờ đờ? Có bé gái nào trên đời có cái thái độ hách thức như vậy ko? Hay đó chính là chất nhựa của tác giả thích kiêu khênh, rồi "chảy" luôn vào nhân vật?
- Hay là bé gái này nghiện, thiếu ngủ nên mắt lờ đờ
- Tại sao luôn tô cho lỗ mũi hồng và sậm màu lên, mũi bị hư à?
Những điều bất thường đó t cho là xấu và hách dịch trong từng nét vẽ, nhưng đối với người không có kiến thức như bạn, bạn sẽ cho là đẹp, là màu sắc, là đa dạng
Hai mắt quá xa nhau, mở to hết cỡ mắt ra mà vẫn có 1 khoản khách xa như thế này, thì lúc mắt để lại bình thường, hoặc nhắm lại, khoản cách đó sẽ kéo còn xa hơn nữa
Mà hai mắt xa nhau là biểu hiện của bệnh down, trong vẽ cũng cấm kỵ tuyệt đối, điều này hoạ sĩ có khi cũng ko nhận ra, nhưng những hoạ sĩ có tâm sẽ hiểu
Còn đây là cách t vẽ khuôn mặt người
Ở đây Nháp không có nghĩa là quẹt đại mà thành, nháp chính là bước khó nhất trong vẽ
Nháp là xây dựng, nháp là cân đo đong đếm và chỉnh sửa, nói cách khác, nháp là lên hình cho cấu trúc, xương xẩu, khung
Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao t nháp mà vẫn ra hình mà nhìn ko bị gượng?
Cho bạn tìm hết cái đống album Của Syofra chắc ko tìm ra nổi 1 hình nào vẽ gái như t: gái cúi xuống, mặt nhìn ngẩn lên, nụ cười dâm dâm nhưng cũng đầy bí ẩn, nhưng cũng rất đời thường, trong sáng và công khai
Album của syofra cùng lắm là cảnh mấy cái nhìn hẳn lên, mặt cười, mặt vui tươi, biểu cảm đơn chiếc, t ko biết dùng từ ngữ gì để nói, t ko muốn nhận là t trình độ cao, nhưng để vẽ 1 biểu cảm t đã phải suy nghĩ rất lâu, chứ t ko vẽ rất lâu