T học và thi B2 lúc bắt đầu bắt buộc có DAT với mô phỏng tình huống. Lúc t học thì hơi kéo dài do mấy trường cũng lúng túng trong chuyện cập nhật chương trình mới, mấy thầy cũng phải tính toán để đủ km DAT cho từng học viên. Lúc đó thông tin từ trên cũng chưa hoàn thiện, ví dụ gần tới thi mới biết là phải bổ sung giờ chạy tối với chạy số tự động... T thì lâu lâu nhét túi thầy phong bì 500k, ăn trưa hay nước nôi thì t cũng giành trả hết. Đơn giản là thầy vui vẻ, nhiệt tình, dạy kỹ (mặc dù lâu lâu cũng hơi cộc), thằng học chung thì nhỏ chắc cũng mới ra trường, t thì lớn, đi làm lâu rồi. Đối với t thì chuyện bình thường, t không "tip" thầy hoặc hoặc không trả tiền ăn uống thì vẫn ổn thôi, nhưng t trả tiền thì t nghĩ thầy vui, thằng kia vui, t cũng thấy vui, vậy thôi.
(T có thói quen tip, ví dụ nhận hàng từ shipper t thường thủ sẵn 10k tip cho shipper, đi Grab nếu có tiền lẻ thì t tip ít tiền lẻ, không thì tip qua app. Chẳng phải thể hiện gì, chỉ là thói quen, nghĩ rằng người được tip sẽ vui, dù tiền không nhiều, t cũng vui lây)