tao tập buông bỏ dần dần nhưng cảm giác đã từng khiến tao hạnh phúc, vui vẻ, không phải buông mấy cái đau đớn như người ta đâu nhé.
Và bỗng tao phát hiện ra, đó mới là một liệu pháp chữa lành chân ái. Khi tao buông những điều làm mình vui, thì não tao cũng sẽ tự tìm niềm vui mới, khác, không nhàm chán, đằng sau những niềm vui đó có thể là nỗi đau khác nhưng ít ra ko còn những kịch bản đau đớn cũ mèm nữa. Khi sự vui vẻ chiếm tỷ lệ lớn trong cảm xúc của tao rồi, thì nỗi đau cũ cũng ngủ yên. Não tao hiện tại tiết ra dopamine mỗi khi buông bỏ cái gì đó, nó kích thích tao tìm cái gì đó khác.
Và bỗng tao phát hiện ra, đó mới là một liệu pháp chữa lành chân ái. Khi tao buông những điều làm mình vui, thì não tao cũng sẽ tự tìm niềm vui mới, khác, không nhàm chán, đằng sau những niềm vui đó có thể là nỗi đau khác nhưng ít ra ko còn những kịch bản đau đớn cũ mèm nữa. Khi sự vui vẻ chiếm tỷ lệ lớn trong cảm xúc của tao rồi, thì nỗi đau cũ cũng ngủ yên. Não tao hiện tại tiết ra dopamine mỗi khi buông bỏ cái gì đó, nó kích thích tao tìm cái gì đó khác.
