Có Video 🌸Gã đàn ông khi say!!

Trình Ca

Đẹp trai mà lại có tài


🌸Gã đàn ông khi say

Người ta thường nghĩ say là mất kiểm soát.

Nhưng với đàn ông, say đôi khi chỉ là lúc những thứ bị giấu quá lâu không còn đủ sức nằm im nữa.

Không phải họ thay đổi.

Chỉ là họ thôi giữ lại được những gì đã cố kìm nén suốt rất nhiều ngày tỉnh táo.

Có những người bình thường cả tháng không nhắn một tin.

Không hỏi han.
Không quan tâm.
Không xuất hiện trong cuộc sống của bạn, như thể bạn chưa từng quan trọng.

Không phải vì họ không còn cảm xúc.

Cũng không phải vì họ không từng thật lòng.

Mà vì họ đã học cách sống tiếp bằng việc không chạm lại những thứ có thể làm mình chệch đi khỏi hiện tại.

Thời gian khiến đàn ông trở nên giỏi chịu đựng hơn là giỏi bộc lộ.

Họ có thể nhớ.
Có thể tiếc.
Có thể day dứt.

Nhưng tất cả đều được giữ lại trong im lặng.

Không ai thấy.
Không ai biết.
Và đôi khi chính họ cũng không còn nhắc lại với chính mình.

Ban ngày, đàn ông sống rất “ổn”.

Họ vẫn làm việc.
Vẫn trả lời tin nhắn.
Vẫn cười trong những cuộc trò chuyện.

Vẫn giữ một hình ảnh bình thường đến mức không ai nghi ngờ có gì bên trong đang bị nén lại.

Nhưng cái gọi là “ổn” đó, không phải là không có gì xảy ra.

Mà là tất cả đều đã xảy ra rồi, chỉ là không ai được phép nhìn thấy nữa.

Có những cái tên đã biến mất khỏi danh bạ trò chuyện.

Nhưng chưa từng biến mất khỏi trí nhớ.

Chỉ là không còn được phép gọi ra nữa.

Có những mối quan hệ không kết thúc bằng một câu chia tay rõ ràng.

Mà kết thúc bằng sự im lặng kéo dài đến mức cả hai đều tự hiểu rằng không nên quay lại.

Nhưng “hiểu” không phải là “hết”.

Chỉ là người ta chọn không nói nữa.

Rồi có những đêm như vậy.

Sau vài ly rượu.

Mọi thứ bắt đầu lệch khỏi trật tự quen thuộc.

Điện thoại sáng lên.

“Lâu rồi em thế nào?”

“Tự nhiên anh nhớ em.”

Hoặc chỉ là một cuộc gọi lúc nửa đêm.

Không có kế hoạch.
Không có logic.
Không có lý do đủ thuyết phục để giải thích cho ban ngày.

Nhưng lại rất thật với khoảnh khắc đó.

Giống như giữa hai người chưa từng có khoảng cách.

Chưa từng có những ngày không liên lạc.

Chưa từng có một cuộc đời khác đang diễn ra song song.

Điều đáng nói không nằm ở tin nhắn.

Mà nằm ở sự im lặng trước đó.

Đàn ông khi tỉnh táo rất giỏi kiểm soát bản thân.

Họ biết cái gì nên giữ lại.
Biết cái gì nên buông đi.
Biết cái gì không nên chạm lại dù chỉ một lần.

Nhưng hiểu không có nghĩa là buông được.

Có những thứ họ hiểu rất rõ là không nên quay đầu.

Nhưng lại không có cách nào khiến cảm xúc dừng hẳn.

Thế nên họ chọn im lặng.

Im lặng để tiếp tục sống.

Im lặng để không làm rối cuộc đời hiện tại.

Im lặng để mọi thứ trông như đã ổn.

Nhưng bên trong, không có gì thật sự biến mất.

Chỉ là bị nén xuống sâu hơn mỗi ngày.

Cho đến khi rượu xuất hiện.

Rượu không tạo ra cảm xúc mới.

Rượu chỉ làm những thứ đã tồn tại từ lâu không còn bị kiểm soát nữa.

Nó làm rơi từng lớp lý trí.

Từng lớp tự kiềm chế.

Từng lớp “mình phải ổn”.

Và khi những lớp đó biến mất, thứ còn lại không phải là sự mất kiểm soát.

Mà là sự thật chưa từng được phép nói ra.

Có người sẽ mở lại đoạn chat cũ.

Có người sẽ dừng lại rất lâu ở một cái tên.

Có người sẽ nhắn một tin rất ngắn, nhưng mất rất lâu để đủ can đảm gửi đi.

“Em ổn không?”

Một câu hỏi tưởng như bình thường.

Nhưng phía sau nó là cả một quãng thời gian không được gọi tên.

Là một mối quan hệ chưa từng có kết thúc đúng nghĩa trong cảm xúc.

Là một người từng rất quan trọng, nhưng bị cất đi như thể chưa từng tồn tại.

Không phải vì họ muốn quay lại.

Cũng không phải vì họ không quên được.

Mà là có những người, càng cố quên lại càng sống rõ trong một góc nào đó của ký ức.

Và rượu… chỉ làm góc đó sáng lên trong vài phút.

Để rồi sáng hôm sau.

Mọi thứ trở lại như cũ.

Không ai nhắc lại.
Không ai giải thích.
Không ai chịu nhận đó là thật lòng hay chỉ là men say.

Chỉ còn lại một tin nhắn nằm im trong điện thoại.

Một cuộc gọi không được trả lời.

Một khoảnh khắc đã xảy ra nhưng không được phép tồn tại quá lâu trong đời sống tỉnh táo.

Và một người đọc lại tất cả vào sáng hôm sau, im lặng rất lâu, rồi tự hỏi:

Có phải mình vừa được nhớ đến?

Hay chỉ vừa trở thành nơi cảm xúc của ai đó đi ngang qua, khi họ không còn đủ tỉnh táo để giữ mình nữa?

Và câu trả lời… có lẽ không bao giờ rõ ràng.🌸
 



🌸Gã đàn ông khi say

Người ta thường nghĩ say là mất kiểm soát.

Nhưng với đàn ông, say đôi khi chỉ là lúc những thứ bị giấu quá lâu không còn đủ sức nằm im nữa.

Không phải họ thay đổi.

Chỉ là họ thôi giữ lại được những gì đã cố kìm nén suốt rất nhiều ngày tỉnh táo.

Có những người bình thường cả tháng không nhắn một tin.

Không hỏi han.
Không quan tâm.
Không xuất hiện trong cuộc sống của bạn, như thể bạn chưa từng quan trọng.

Không phải vì họ không còn cảm xúc.

Cũng không phải vì họ không từng thật lòng.

Mà vì họ đã học cách sống tiếp bằng việc không chạm lại những thứ có thể làm mình chệch đi khỏi hiện tại.

Thời gian khiến đàn ông trở nên giỏi chịu đựng hơn là giỏi bộc lộ.

Họ có thể nhớ.
Có thể tiếc.
Có thể day dứt.

Nhưng tất cả đều được giữ lại trong im lặng.

Không ai thấy.
Không ai biết.
Và đôi khi chính họ cũng không còn nhắc lại với chính mình.

Ban ngày, đàn ông sống rất “ổn”.

Họ vẫn làm việc.
Vẫn trả lời tin nhắn.
Vẫn cười trong những cuộc trò chuyện.

Vẫn giữ một hình ảnh bình thường đến mức không ai nghi ngờ có gì bên trong đang bị nén lại.

Nhưng cái gọi là “ổn” đó, không phải là không có gì xảy ra.

Mà là tất cả đều đã xảy ra rồi, chỉ là không ai được phép nhìn thấy nữa.

Có những cái tên đã biến mất khỏi danh bạ trò chuyện.

Nhưng chưa từng biến mất khỏi trí nhớ.

Chỉ là không còn được phép gọi ra nữa.

Có những mối quan hệ không kết thúc bằng một câu chia tay rõ ràng.

Mà kết thúc bằng sự im lặng kéo dài đến mức cả hai đều tự hiểu rằng không nên quay lại.

Nhưng “hiểu” không phải là “hết”.

Chỉ là người ta chọn không nói nữa.

Rồi có những đêm như vậy.

Sau vài ly rượu.

Mọi thứ bắt đầu lệch khỏi trật tự quen thuộc.

Điện thoại sáng lên.

“Lâu rồi em thế nào?”

“Tự nhiên anh nhớ em.”

Hoặc chỉ là một cuộc gọi lúc nửa đêm.

Không có kế hoạch.
Không có logic.
Không có lý do đủ thuyết phục để giải thích cho ban ngày.

Nhưng lại rất thật với khoảnh khắc đó.

Giống như giữa hai người chưa từng có khoảng cách.

Chưa từng có những ngày không liên lạc.

Chưa từng có một cuộc đời khác đang diễn ra song song.

Điều đáng nói không nằm ở tin nhắn.

Mà nằm ở sự im lặng trước đó.

Đàn ông khi tỉnh táo rất giỏi kiểm soát bản thân.

Họ biết cái gì nên giữ lại.
Biết cái gì nên buông đi.
Biết cái gì không nên chạm lại dù chỉ một lần.

Nhưng hiểu không có nghĩa là buông được.

Có những thứ họ hiểu rất rõ là không nên quay đầu.

Nhưng lại không có cách nào khiến cảm xúc dừng hẳn.

Thế nên họ chọn im lặng.

Im lặng để tiếp tục sống.

Im lặng để không làm rối cuộc đời hiện tại.

Im lặng để mọi thứ trông như đã ổn.

Nhưng bên trong, không có gì thật sự biến mất.

Chỉ là bị nén xuống sâu hơn mỗi ngày.

Cho đến khi rượu xuất hiện.

Rượu không tạo ra cảm xúc mới.

Rượu chỉ làm những thứ đã tồn tại từ lâu không còn bị kiểm soát nữa.

Nó làm rơi từng lớp lý trí.

Từng lớp tự kiềm chế.

Từng lớp “mình phải ổn”.

Và khi những lớp đó biến mất, thứ còn lại không phải là sự mất kiểm soát.

Mà là sự thật chưa từng được phép nói ra.

Có người sẽ mở lại đoạn chat cũ.

Có người sẽ dừng lại rất lâu ở một cái tên.

Có người sẽ nhắn một tin rất ngắn, nhưng mất rất lâu để đủ can đảm gửi đi.

“Em ổn không?”

Một câu hỏi tưởng như bình thường.

Nhưng phía sau nó là cả một quãng thời gian không được gọi tên.

Là một mối quan hệ chưa từng có kết thúc đúng nghĩa trong cảm xúc.

Là một người từng rất quan trọng, nhưng bị cất đi như thể chưa từng tồn tại.

Không phải vì họ muốn quay lại.

Cũng không phải vì họ không quên được.

Mà là có những người, càng cố quên lại càng sống rõ trong một góc nào đó của ký ức.

Và rượu… chỉ làm góc đó sáng lên trong vài phút.

Để rồi sáng hôm sau.

Mọi thứ trở lại như cũ.

Không ai nhắc lại.
Không ai giải thích.
Không ai chịu nhận đó là thật lòng hay chỉ là men say.

Chỉ còn lại một tin nhắn nằm im trong điện thoại.

Một cuộc gọi không được trả lời.

Một khoảnh khắc đã xảy ra nhưng không được phép tồn tại quá lâu trong đời sống tỉnh táo.

Và một người đọc lại tất cả vào sáng hôm sau, im lặng rất lâu, rồi tự hỏi:

Có phải mình vừa được nhớ đến?

Hay chỉ vừa trở thành nơi cảm xúc của ai đó đi ngang qua, khi họ không còn đủ tỉnh táo để giữ mình nữa?

Và câu trả lời… có lẽ không bao giờ rõ ràng.🌸
lUfRh3.jpg

@Hoàng Tử DiNa
 

Có thể bạn quan tâm

Top