Ăn chơi Ở Việt Nam dự án nào tên càng khó đọc thì càng sang 😅

xamvuivee

Pần cùng đạo tặc
Tôi để ý có một chuyện rất lạ. Người Trung Quốc xây khu đô thị sang nhất Bắc Kinh, Thượng Hải thì đặt tên Tây Sơn, Triều Dương, Lục Gia Chủy. Người Nhật có Ginza, Marunouchi. Người Pháp có Champs Élysées. Nghe phát là biết đang ở đâu. Còn ta thì càng sang tên càng khó đọc.

Hồi còn ở nhà cũ, bố tôi ghi địa chỉ cho họ hàng ngoài quê: “Nó ở Hòn Mát Si Ti.” Tôi ngẩn người mất mấy giây mới hiểu ông đang nói Goldmark City. Sau này chuyển nhà, ông lại bảo: “Nó ở gần khu Thê Liêng.” Tôi hỏi Thê Liêng nào? Ông bảo cái khu Đờ Linh ấy. Hóa ra là The Link.

Từ đó tôi bắt đầu phát hiện ra bất động sản Việt Nam đang âm thầm tạo ra một hệ ngôn ngữ riêng mà chỉ chủ đầu tư, môi giới và vài ông bảo vệ cổng khu đô thị mới hiểu nổi.

Ngày xưa người ta hỏi: “Nhà anh ở đâu?” “Tôi ở Bưởi.” “Tôi ở Nhật Tân.” “Tôi ở Yên Phụ.” Nghe phát là hình dung được ngay. Bây giờ hỏi: “Anh ở đâu?” “Dạ em ở Mát Tê Ri.” “Mát cái gì?” “Masteri.” Người đối diện đứng hình như vừa nghe đọc mật khẩu wifi.

Hôm nọ tôi đến thăm một ông bạn. Ông ấy bảo: “Nhà tao ở Lệ Rơi Đời So Le.” Tôi nghe cứ tưởng ông vừa chuyển sang sống cạnh cung điện Versailles với vua Louis XIV. Lên Google Maps tìm mãi không thấy. Hỏi đi hỏi lại mới biết ông đang ở D’. LE ROI SOLEIL. Tôi đi về khóc một dòng sông. Đến tuổi này rồi, đi thăm bạn mà phải tra từ điển phát âm còn vất vả hơn đi tìm địa chỉ.

Tôi đang hình dung cảnh một ông cụ ngoài bảy mươi tuổi, cầm toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời đi mua nhà cho con. Bạn sales bước ra, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Dạ bác tham khảo giúp cháu Maison Privée, Lumière Boulevard, Global Gate, Grand Marina, The Cosmopolitan và De La Sol.” Ông cụ nghe xong chắc phải vịn ghế. Ngày xưa mua đất chỉ cần nhớ tên làng. Ngày nay muốn mua nhà phải học thêm tiếng Anh, tiếng Pháp và một ít tiếng môi giới.

Mà buồn cười nhất là càng sang càng ít tiếng Việt. Hiếm hoi còn có Khai Sơn. Nhưng cũng phải thêm chữ City phía sau cho đủ độ quốc tế. Không thì sợ khách tưởng bán vật liệu xây dựng.

Tôi đang chờ một ngày có dự án mang tên “Làng Mơ Riverside Luxury Residence Premium Collection”. Để các cụ ngoài quê hoàn toàn từ bỏ ý định hỏi địa chỉ con cháu.

Rồi vài chục năm nữa con cháu mở gia phả ra đọc: “Năm 2026 cụ cố bán ba mẫu ruộng mua một căn Mê Zông Pờ Ri Vê.” Chúng nó sẽ tưởng tổ tiên mình là người Pháp. Trong khi thực tế cụ vẫn ăn bún riêu, uống trà đá, xem Táo Quân và tối ngồi chửi tắc đường như bao người Hà Nội khác.

Chính ra sau này đặc quyền yêu tiếng Việt lại được giành cho các hộ giải phóng mặt bằng về ở Thư Lâm với Đông Anh còn lại Hồng Hà cũ sẽ toàn các khu đô thị tên tiếng Pháp.
Việc này vẫn chưa hài bằng mỗi lần đi lễ ông Bảy, ông Mười, cô Chín… nghe các thày đọc địa chỉ tín chủ mà mình đang khấn xì xụp phải bật cười, tín chủ x, Hà Nội thành phố, Phú Thượng Phường, s5 toà, Nô bồ rít tồ chung cư....lại vái thêm hai vái mong thánh tha thứ.
 
Tôi để ý có một chuyện rất lạ. Người Trung Quốc xây khu đô thị sang nhất Bắc Kinh, Thượng Hải thì đặt tên Tây Sơn, Triều Dương, Lục Gia Chủy. Người Nhật có Ginza, Marunouchi. Người Pháp có Champs Élysées. Nghe phát là biết đang ở đâu. Còn ta thì càng sang tên càng khó đọc.

Hồi còn ở nhà cũ, bố tôi ghi địa chỉ cho họ hàng ngoài quê: “Nó ở Hòn Mát Si Ti.” Tôi ngẩn người mất mấy giây mới hiểu ông đang nói Goldmark City. Sau này chuyển nhà, ông lại bảo: “Nó ở gần khu Thê Liêng.” Tôi hỏi Thê Liêng nào? Ông bảo cái khu Đờ Linh ấy. Hóa ra là The Link.

Từ đó tôi bắt đầu phát hiện ra bất động sản Việt Nam đang âm thầm tạo ra một hệ ngôn ngữ riêng mà chỉ chủ đầu tư, môi giới và vài ông bảo vệ cổng khu đô thị mới hiểu nổi.

Ngày xưa người ta hỏi: “Nhà anh ở đâu?” “Tôi ở Bưởi.” “Tôi ở Nhật Tân.” “Tôi ở Yên Phụ.” Nghe phát là hình dung được ngay. Bây giờ hỏi: “Anh ở đâu?” “Dạ em ở Mát Tê Ri.” “Mát cái gì?” “Masteri.” Người đối diện đứng hình như vừa nghe đọc mật khẩu wifi.

Hôm nọ tôi đến thăm một ông bạn. Ông ấy bảo: “Nhà tao ở Lệ Rơi Đời So Le.” Tôi nghe cứ tưởng ông vừa chuyển sang sống cạnh cung điện Versailles với vua Louis XIV. Lên Google Maps tìm mãi không thấy. Hỏi đi hỏi lại mới biết ông đang ở D’. LE ROI SOLEIL. Tôi đi về khóc một dòng sông. Đến tuổi này rồi, đi thăm bạn mà phải tra từ điển phát âm còn vất vả hơn đi tìm địa chỉ.

Tôi đang hình dung cảnh một ông cụ ngoài bảy mươi tuổi, cầm toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời đi mua nhà cho con. Bạn sales bước ra, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Dạ bác tham khảo giúp cháu Maison Privée, Lumière Boulevard, Global Gate, Grand Marina, The Cosmopolitan và De La Sol.” Ông cụ nghe xong chắc phải vịn ghế. Ngày xưa mua đất chỉ cần nhớ tên làng. Ngày nay muốn mua nhà phải học thêm tiếng Anh, tiếng Pháp và một ít tiếng môi giới.

Mà buồn cười nhất là càng sang càng ít tiếng Việt. Hiếm hoi còn có Khai Sơn. Nhưng cũng phải thêm chữ City phía sau cho đủ độ quốc tế. Không thì sợ khách tưởng bán vật liệu xây dựng.

Tôi đang chờ một ngày có dự án mang tên “Làng Mơ Riverside Luxury Residence Premium Collection”. Để các cụ ngoài quê hoàn toàn từ bỏ ý định hỏi địa chỉ con cháu.

Rồi vài chục năm nữa con cháu mở gia phả ra đọc: “Năm 2026 cụ cố bán ba mẫu ruộng mua một căn Mê Zông Pờ Ri Vê.” Chúng nó sẽ tưởng tổ tiên mình là người Pháp. Trong khi thực tế cụ vẫn ăn bún riêu, uống trà đá, xem Táo Quân và tối ngồi chửi tắc đường như bao người Hà Nội khác.

Chính ra sau này đặc quyền yêu tiếng Việt lại được giành cho các hộ giải phóng mặt bằng về ở Thư Lâm với Đông Anh còn lại Hồng Hà cũ sẽ toàn các khu đô thị tên tiếng Pháp.
Việc này vẫn chưa hài bằng mỗi lần đi lễ ông Bảy, ông Mười, cô Chín… nghe các thày đọc địa chỉ tín chủ mà mình đang khấn xì xụp phải bật cười, tín chủ x, Hà Nội thành phố, Phú Thượng Phường, s5 toà, Nô bồ rít tồ chung cư....lại vái thêm hai vái mong thánh tha thứ.
Mày là thằng Phẹt à
Có một hiện tượng rất lạ là một anh công chức ở Đông Anh sáng vẫn ăn bánh cuốn, trưa uống trà đá, và tối ngồi chửi tắc đường. Nhưng đến lúc mua được căn hộ thì đột nhiên địa chỉ phải đọc bằng giọng BBC.
Hỏi:
— Nhà ông ở đâu?
Đáp:
— Tôi ở Lơ Mi Ê Đù Bu Lơ Vơ.
Người hỏi nghe xong bèn tự kiểm tra lại trình độ ngoại ngữ của mình.
Có thông linh là nhiều khu đô thị hiện nay không bán nhà. Mà họ bán cảm giác mình đang sống ở nước ngoài. Càng nhiều chữ Tây càng tốt. Càng khó đọc càng sang. Càng khiến người ta không hiểu càng đẳng cấp.
Nếu một cái tên mà bà nội đọc được ngay thì có vẻ chưa đủ premium. Nếu bác xe ôm đánh vần đúng lần đầu thì chưa đủ luxury. Nếu ông tổ trưởng dân phố phát âm trôi chảy thì chắc chắn phải đổi tên. Hay ho là phải như thực đơn nhà hàng Pháp, catalogue khách sạn Dubai và giáo trình IELTS trộn vào nhau rồi quay bằng máy xay sinh tố. Tổ sư bố.
Điều buồn cười là Tây bương lại làm ngược lại. Người Pháp giàu vẫn ở Paris. Người Nhật giàu vẫn ở Ginza. Người Hàn giàu vẫn ở Gangnam.
Không ai bảo phải đổi thành East Imperial Luxury Metropolitan Residence District thì mới chứng minh được mình có tiền. Chỉ riêng ta là cứ phải đặt tên sao cho hàng xóm đọc đéo được thì mới yên tâm.
Cái tội nhất là các cụ. Con cháu mua nhà xong, cả họ hân hoan. Ông bà ở quê gọi điện hỏi địa chỉ để ghi vào cuốn sổ gia đình. Đứa cháu đọc một tràng. Ông ngồi chép, mỗi chữ phải hỏi lại những...bốn lần. Kết quả cuối cùng trông giống bản ghi lời khai của một gián điệp quốc tế. Hế hế.
Nhưng khốn nạn nhất vẫn là các thầy cúng. Hàng trăm năm nay các thày chỉ phải xử lý những địa danh như Đông Ngạc, Nghi Tàm, Xuân Đỉnh, Cổ Nhuế...,rất chi suôn sẻ. Đùng một cái thế hệ bất động sản mới xuất hiện. Đâm ra cứ mỗi dịp rằm tháng Giêng, các thày phải hóa thân thành giáo viên trung tâm ngoại ngữ.
"Tín chủ con ngụ tại...". Đọc đến đây là bắt đầu căng thẳng bởi sai một âm là mất uy tín tâm linh. Còn đúng đắn thì lại giống đang thi Speaking vision 6.9. Người dự lễ nhắm mắt khấn Phật nhưng tai vẫn dựng lên nghe xem thầy phát âm (hộ) có chuẩn bằng sale bất động sản không. Tông môn.
Có một nghi ngờ là vài chục năm nữa khảo cổ học sẽ gặp khó khăn. Đào được một cuốn gia phả thấy ghi: "Cụ tổ sinh sống tại Royal Riverside Grand Metropolitan Signature Collection." Các nhà nghiên cứu lập tức kết luận: "Đây có thể là một cộng đồng người châu Âu định cư ở Bắc Bộ." Hố hố.
Nhưng sự thật rất giản dị sau nhiều năm tầm soát, là cụ tổ quê gốc Thái Bình, thích ăn canh cá và biết hút thuốc lào. Thật tài tình.
Một dân tộc từng đặt ra những cái tên đẹp như Thăng Long, Hội An, Đồng Văn, Phú Xuân, Cửa Mình, à quên, Cửa Lò..., lại thánh họ đến thế bởi
mặc nhiên coi tiếng Việt là thứ ngôn ngữ không đủ sang để đặt tên nơi ở. Trong khi sức mạnh của một địa danh không nằm ở số lượng chữ ngoại quốc nhét vào đó. Nó nằm ở việc người ta nghe một lần là nhớ. Nhắc một lần là hình dung được. Và sau nghìn năm vẫn biết nơi ấy thuộc về đâu.
Đất nước phát triển thế nào thì đéo biết. Nhưng nếu một ngày người Việt phải học ngoại ngữ để nhớ địa chỉ nhà mình thì quả thực ngành bất động sản đã đạt đến một tầm cao mới của sự sáng tạo.
Và tào lao...!!!

 
Mày là thằng Phẹt à
Có một hiện tượng rất lạ là một anh công chức ở Đông Anh sáng vẫn ăn bánh cuốn, trưa uống trà đá, và tối ngồi chửi tắc đường. Nhưng đến lúc mua được căn hộ thì đột nhiên địa chỉ phải đọc bằng giọng BBC.
Hỏi:
— Nhà ông ở đâu?
Đáp:
— Tôi ở Lơ Mi Ê Đù Bu Lơ Vơ.
Người hỏi nghe xong bèn tự kiểm tra lại trình độ ngoại ngữ của mình.
Có thông linh là nhiều khu đô thị hiện nay không bán nhà. Mà họ bán cảm giác mình đang sống ở nước ngoài. Càng nhiều chữ Tây càng tốt. Càng khó đọc càng sang. Càng khiến người ta không hiểu càng đẳng cấp.
Nếu một cái tên mà bà nội đọc được ngay thì có vẻ chưa đủ premium. Nếu bác xe ôm đánh vần đúng lần đầu thì chưa đủ luxury. Nếu ông tổ trưởng dân phố phát âm trôi chảy thì chắc chắn phải đổi tên. Hay ho là phải như thực đơn nhà hàng Pháp, catalogue khách sạn Dubai và giáo trình IELTS trộn vào nhau rồi quay bằng máy xay sinh tố. Tổ sư bố.
Điều buồn cười là Tây bương lại làm ngược lại. Người Pháp giàu vẫn ở Paris. Người Nhật giàu vẫn ở Ginza. Người Hàn giàu vẫn ở Gangnam.
Không ai bảo phải đổi thành East Imperial Luxury Metropolitan Residence District thì mới chứng minh được mình có tiền. Chỉ riêng ta là cứ phải đặt tên sao cho hàng xóm đọc đéo được thì mới yên tâm.
Cái tội nhất là các cụ. Con cháu mua nhà xong, cả họ hân hoan. Ông bà ở quê gọi điện hỏi địa chỉ để ghi vào cuốn sổ gia đình. Đứa cháu đọc một tràng. Ông ngồi chép, mỗi chữ phải hỏi lại những...bốn lần. Kết quả cuối cùng trông giống bản ghi lời khai của một gián điệp quốc tế. Hế hế.
Nhưng khốn nạn nhất vẫn là các thầy cúng. Hàng trăm năm nay các thày chỉ phải xử lý những địa danh như Đông Ngạc, Nghi Tàm, Xuân Đỉnh, Cổ Nhuế...,rất chi suôn sẻ. Đùng một cái thế hệ bất động sản mới xuất hiện. Đâm ra cứ mỗi dịp rằm tháng Giêng, các thày phải hóa thân thành giáo viên trung tâm ngoại ngữ.
"Tín chủ con ngụ tại...". Đọc đến đây là bắt đầu căng thẳng bởi sai một âm là mất uy tín tâm linh. Còn đúng đắn thì lại giống đang thi Speaking vision 6.9. Người dự lễ nhắm mắt khấn Phật nhưng tai vẫn dựng lên nghe xem thầy phát âm (hộ) có chuẩn bằng sale bất động sản không. Tông môn.
Có một nghi ngờ là vài chục năm nữa khảo cổ học sẽ gặp khó khăn. Đào được một cuốn gia phả thấy ghi: "Cụ tổ sinh sống tại Royal Riverside Grand Metropolitan Signature Collection." Các nhà nghiên cứu lập tức kết luận: "Đây có thể là một cộng đồng người châu Âu định cư ở Bắc Bộ." Hố hố.
Nhưng sự thật rất giản dị sau nhiều năm tầm soát, là cụ tổ quê gốc Thái Bình, thích ăn canh cá và biết hút thuốc lào. Thật tài tình.
Một dân tộc từng đặt ra những cái tên đẹp như Thăng Long, Hội An, Đồng Văn, Phú Xuân, Cửa Mình, à quên, Cửa Lò..., lại thánh họ đến thế bởi
mặc nhiên coi tiếng Việt là thứ ngôn ngữ không đủ sang để đặt tên nơi ở. Trong khi sức mạnh của một địa danh không nằm ở số lượng chữ ngoại quốc nhét vào đó. Nó nằm ở việc người ta nghe một lần là nhớ. Nhắc một lần là hình dung được. Và sau nghìn năm vẫn biết nơi ấy thuộc về đâu.
Đất nước phát triển thế nào thì đéo biết. Nhưng nếu một ngày người Việt phải học ngoại ngữ để nhớ địa chỉ nhà mình thì quả thực ngành bất động sản đã đạt đến một tầm cao mới của sự sáng tạo.
Và tào lao...!!!

Tao có phải Phọt Phẹt gì đâu 🤣
 

Có thể bạn quan tâm

Top