Có Video 🌸Phúc hay Họa của một Người bắt đầu từ cái Miệng...🌸

Trình Ca

Thôi vậy thì bỏ


🌸“Giữ miệng… là giữ luôn cả số mệnh.”

Tiền bỏ ra giúp người ,ai cũng làm được.

Nhưng giữ được cái miệng sạch ,không phải ai cũng làm nổi.

Ngoài kia có rất nhiều người, ăn mặc tử tế, nói chuyện lịch sự, nhưng chỉ cần quay lưng một cái…

lời nói trở nên sắc như dao.

Họ không biết rằng…mỗi câu nói buông ra,
không chỉ đi vào tai người khác ,

mà còn quay lại, khắc vào vận mệnh của chính mình.

Thấy người khác sống tốt mà không ganh tị, đó là tu tâm.

Nghe chuyện thiên hạ mà không thêm mắm dặm muối ,đó là tu miệng.

Nghe thì đơn giản.
Nhưng làm được… lại là cả một đời tu.

Nhiều người nghĩ:
cứ đi chùa, làm từ thiện, bỏ tiền ra là tích phúc.

Không sai.
Nhưng có một cách tích phúc nhanh hơn…
mà ai cũng có nhưng lại ít ai làm:

Đó là nói chuyện tử tế.

Một câu nói nhẹ nhàng, có thể cứu một ngày tồi tệ của người khác.

Nhưng một câu nói cay nghiệt có thể theo họ… rất lâu.

Và trớ trêu là…người bị tổn thương có thể quên,

nhưng người buông lời ác, lại đang âm thầm mất phúc từng chút một.

Có một câu chuyện trong đạo Phật:

Một người đến gặp Đức Phật
và không ngừng buông lời xúc phạm.

Ông ta nói rất nhiều, rất cay độc.

Nhưng Đức Phật chỉ im lặng.

Đợi người kia nói xong,

Ngài hỏi một câu:
“Nếu có người mang quà đến cho ông,
nhưng ông không nhận… thì món quà đó thuộc về ai?”

Người kia đáp:
“Thuộc về người mang đến.”

Đức Phật mỉm cười:
“Vậy những lời ông nói, ta không nhận.
Xin trả lại cho ông.”

Nghe thì nhẹ… nhưng đó là trí tuệ rất sâu.

Người khác có thể buông lời ác, nhưng bạn có quyền không nhận.

Và quan trọng hơn… đừng biến mình thành người mang “món quà độc” đi phát cho người khác.

Người xưa nói:

“Ác ngữ hại người lạnh cả tháng Sáu.”

Nhưng sự thật là… người lạnh trước tiên,
chính là người buông lời ác.

Mỗi lần bạn nói xấu ai đó, tưởng là chỉ vài câu cho hả giận.

Nhưng thực ra… bạn đang âm thầm đốt phúc của chính mình.

Người càng nói nhiều, đời càng dễ loạn.

Người càng nói độc, đời càng dễ khổ.

Người thật sự có phúc không phải là người nói hay.

Mà là người:
• Biết cái gì nên nói
• Biết lúc nào nên im
• Và biết dừng lại trước khi làm người khác đau

Họ nhìn thấu ,nhưng không nói thấu.

Họ biết rõ ,nhưng không làm tổn thương.

Không phải họ yếu. Mà là họ đủ mạnh để chọn tử tế.

Muốn đổi vận… không cần bắt đầu bằng việc kiếm thật nhiều tiền.

Hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ:

giữ miệng lại một chút.

Ít nói hơn khi nóng giận.

Chậm lại một nhịp trước khi phản ứng.

Và chọn lời nói… có phúc.

Vì cuối cùng… Ít nói là phúc.

Biết im là bản lĩnh.

Còn nói lời tử tế là cách một người âm thầm đổi số mệnh.

Nếu đọc đến đây, hãy tự hỏi:
Hôm nay… mình đang gieo phúc bằng lời nói,
hay đang tự tay làm mỏng đi vận may của chính mình?

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 



🌸“Giữ miệng… là giữ luôn cả số mệnh.”

Tiền bỏ ra giúp người ,ai cũng làm được.

Nhưng giữ được cái miệng sạch ,không phải ai cũng làm nổi.

Ngoài kia có rất nhiều người, ăn mặc tử tế, nói chuyện lịch sự, nhưng chỉ cần quay lưng một cái…

lời nói trở nên sắc như dao.

Họ không biết rằng…mỗi câu nói buông ra,
không chỉ đi vào tai người khác ,

mà còn quay lại, khắc vào vận mệnh của chính mình.

Thấy người khác sống tốt mà không ganh tị, đó là tu tâm.

Nghe chuyện thiên hạ mà không thêm mắm dặm muối ,đó là tu miệng.

Nghe thì đơn giản.
Nhưng làm được… lại là cả một đời tu.

Nhiều người nghĩ:
cứ đi chùa, làm từ thiện, bỏ tiền ra là tích phúc.

Không sai.
Nhưng có một cách tích phúc nhanh hơn…
mà ai cũng có nhưng lại ít ai làm:

Đó là nói chuyện tử tế.

Một câu nói nhẹ nhàng, có thể cứu một ngày tồi tệ của người khác.

Nhưng một câu nói cay nghiệt có thể theo họ… rất lâu.

Và trớ trêu là…người bị tổn thương có thể quên,

nhưng người buông lời ác, lại đang âm thầm mất phúc từng chút một.

Có một câu chuyện trong đạo Phật:

Một người đến gặp Đức Phật
và không ngừng buông lời xúc phạm.

Ông ta nói rất nhiều, rất cay độc.

Nhưng Đức Phật chỉ im lặng.

Đợi người kia nói xong,

Ngài hỏi một câu:
“Nếu có người mang quà đến cho ông,
nhưng ông không nhận… thì món quà đó thuộc về ai?”

Người kia đáp:
“Thuộc về người mang đến.”

Đức Phật mỉm cười:
“Vậy những lời ông nói, ta không nhận.
Xin trả lại cho ông.”

Nghe thì nhẹ… nhưng đó là trí tuệ rất sâu.

Người khác có thể buông lời ác, nhưng bạn có quyền không nhận.

Và quan trọng hơn… đừng biến mình thành người mang “món quà độc” đi phát cho người khác.

Người xưa nói:

“Ác ngữ hại người lạnh cả tháng Sáu.”

Nhưng sự thật là… người lạnh trước tiên,
chính là người buông lời ác.

Mỗi lần bạn nói xấu ai đó, tưởng là chỉ vài câu cho hả giận.

Nhưng thực ra… bạn đang âm thầm đốt phúc của chính mình.

Người càng nói nhiều, đời càng dễ loạn.

Người càng nói độc, đời càng dễ khổ.

Người thật sự có phúc không phải là người nói hay.

Mà là người:
• Biết cái gì nên nói
• Biết lúc nào nên im
• Và biết dừng lại trước khi làm người khác đau

Họ nhìn thấu ,nhưng không nói thấu.

Họ biết rõ ,nhưng không làm tổn thương.

Không phải họ yếu. Mà là họ đủ mạnh để chọn tử tế.

Muốn đổi vận… không cần bắt đầu bằng việc kiếm thật nhiều tiền.

Hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ:

giữ miệng lại một chút.

Ít nói hơn khi nóng giận.

Chậm lại một nhịp trước khi phản ứng.

Và chọn lời nói… có phúc.

Vì cuối cùng… Ít nói là phúc.

Biết im là bản lĩnh.

Còn nói lời tử tế là cách một người âm thầm đổi số mệnh.

Nếu đọc đến đây, hãy tự hỏi:
Hôm nay… mình đang gieo phúc bằng lời nói,
hay đang tự tay làm mỏng đi vận may của chính mình?

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
Muốn đút dô miệng em.
Người gì mà đẹp @};- :beauty:
 
Bạn thử thực hiện đi. 1 lần không được thì 2 lần, không được nữa thì N lần...cũng chẳng mất tiền...đâu...đừng sợ😄😄

Mỗi bài có 1 ý, mỗi ý phải học cả đời. Nói chung là làm người tốt thật sự là rất khó.
 
iem vào đây phổ cập dân trí cho xàm hay gì cưng
Tôi đang phổ cập cho chính tôi. Vì tôi là 1 xamer
Việc các xamer khác có dung nạp được hay không là quyền tự do của mỗi người.

Dân trí là chuyện của thời gian, trải nghiệm và va đập, đâu ai phổ cập giùm ai được
 
tụi nó ở đây chỉ thích đụ địt thôi. anh nghĩ iem nên lên webtretho hoặc otofun thì phù hợp hơn.
Người đói sẽ tìm cơm. Người khát sẽ tìm nước. Người trống rỗng đôi khi chỉ cần một câu chữ để thấy lòng mình đỡ ồn hơn.
Nơi nào đông người, nơi đó luôn có nhiều kiểu cần khác nhau.
 
Tôi đang phổ cập cho chính tôi. Vì tôi là 1 xamer
Việc các xamer khác có dung nạp được hay không là quyền tự do của mỗi người.

Dân trí là chuyện của thời gian, trải nghiệm và va đập, đâu ai phổ cập giùm ai được
Khó, nói chung có 1 điểm của Phật pháp anh không thích đó là làm giảm mục tiêu phấn đấu, ý chí vươn lên nên không phù hợp với người trẻ. Ai có tuổi thì sẽ phù hợp hơn và nghe/đọc cũng thấm hơn :vozvn (20):
 
Khó, nói chung có 1 điểm của Phật pháp anh không thích đó là làm giảm mục tiêu phấn đấu, ý chí vươn lên nên không phù hợp với người trẻ. Ai có tuổi thì sẽ phù hợp hơn và nghe/đọc cũng thấm hơn :vozvn (20):
Có lẽ nhiều người hiểu nhầm giữa buông bỏ và buông xuôi.

Phật pháp không bảo con người ta ngừng phấn đấu, mà nhắc rằng đừng để bản thân bị chính ham muốn kéo đi đến mức đánh mất mình.

Người trẻ cần ý chí để đi xa, điều đó bạn đúng. Nhưng đi xa đến đâu mà trong lòng luôn bất an thì đôi khi cũng là một kiểu lạc đường thôi.

Có lẽ mỗi độ tuổi sẽ đọc ra một tầng nghĩa khác nhau. Lúc trẻ người ta muốn chinh phục thế giới. Đến một lúc nào đó mới bắt đầu học cách chinh phục chính mình.
 
Mốt tháng 7 âm lịch hy vọng Trình cô nương post mấy bài ma mị liêu trai văn phong tân thời cho vui :x Hoặc phim ma phong cách tân thời í :D
 

Có thể bạn quan tâm

Top