Người giàu và người nghèo có nhiều tiền

0TxLSDU2Mv6.jpg

Cứ phải như @Mao Chủ Tịch rửa @buoivanbuoi123 bằng dịch thuỷ của đàn bà
thật tuyệt vời
 
-Hồi trước tao có nghe 1 người nổi tiếng nào đó (quên tên rồi) từng nói, người nhiều tiền chưa chắc đã là người giàu. Như kiểu 1 anh bần nông tự nhiên trúng số độc đắc thì cũng chỉ là 1 người ngèo có nhiều tiền thôi. Ngẫm lại cũng thấy đúng, mà nhìn xã hội VN cũng nhiều loại như vậy.
-Tầm 2 tháng trước, ông sếp tao có 1 mối quen ở quê nhờ tư vấn thiết kế nhà. Lão này là bộ đội cụ Hù về mới về hưu non, anh em trong nhà có người đi nước ngoài bơm tiền về. Thời tranh tối tranh sáng thì chớp thời cơ mua được mấy miếng đất trên HN. Cứ mua đi bán lại cuối cùng sở hữu 2 cái khách sạn nho nhỏ trên phố cổ, rồi thêm đc 1 căn nhà ngay gần bệnh viện Bạch Mai, chỗ này chuyên bán cơm với hoa quả cho viện. Nói chung tiền nhiều ko phải nghĩ. Có tiền thì về quê xây cái nhà cho ông bà già ở kiêm thêm chỗ thờ cúng và hội họp gia đình.

-Lão ấy cùng làng với sếp tao, đợt trước lên văn phòng nhờ tư vấn cái nhà mái Nhật, diện tích sàn khoảng 120m2, xây 2 tầng. Bây giờ thời buồi lạm phát, nhưng phí thiết kế bên kiến trúc bao năm nay vẫn chả tăng đc bao nhiêu. Với quy mô và phong cách nhà của lão thì bẩn nhất cũng phải lấy 150k/m2 rồi, coi như giá ở quê. Tính ra 120m2 x 2 tầng x 150k/m2 = 36 củ. tầm này mới có hứng làm việc.

-Sếp giao cho tao con này phụ trách. Cũng làm đúng trình tự, lên phương án, rồi từ từ thay đổi theo đúng ý khách hàng. Mà trong quá trình làm việc, lão khách tỏ ra là người hiểu biết về XD (chắc đang quản lý 2 cái khách sạn nên tỏ vẻ tí) nhưng tao cũng kệ. Đến lúc xong xuôi, giao hồ sơ thì ông sếp tao bảo chỉ lấy đc 25 củ thôi. mà lão khách còn đòi giữ 10 củ đến khi xây thô xong. Nhưng loằng ngoằng thì 1 tháng sau lão cũng trả đủ. thế rồi thỉnh thoảng về làng, sếp tao nghe đc tiếng xấu là thằng ABC lấy phí đắt với người làng. Phải nói sếp tao cũng hiền, nghe thế những cũng kệ, đéo thèm quan tâm. Mặc dù quen biết đã giảm giá tương đối sâu mà thằng cha kia vẫn kêu đắt, mà hắn thiếu đéo gì tiền đâu, nhưng tính toán kiểu lom dom vkl. Lão kinh doanh ở HN chắc chắn thừa biết phí thiết kế 1 căn như vậy cao hơn ở quê nhiều. Lắm tiền mà ki bo, chắc lép. nghe nói về họp họ, suốt ngày nổ với họ hàng, giờ làm 1 tháng dưới 100 củ thì làm làm đéo gì... rất khệnh khạng.

-Thêm 1 câu chuyện nữa từ năm kia. Cái đợt bão Yagi thối tung nóc ko biết bao nhiêu căn nhà. Sau đợt đó, sếp tao nhận đc cuộc gọi từ 1 ông chủ lò gạch lâu năm. Muốn thuê làm 1 bộ hồ sơ để tính thiệt hại sau bão rồi đem lên ăn tiền bảo hiểm. Cái lò gạch thì rộng vkl, đi đo đạc rồi vẽ lại mất nhiều công vl mà cuối cùng chỉ lấy đc 20 củ. Ông sếp tao kể hồi mới quen lão chủ lò gạch, lão ấy ép giá tối đa có thể, sau có giới thiệu thêm cho vài chủ lò gạch khác, nhưng phải cắt phế cho lão 5 củ/ 1 bộ hồ sơ. Mặc dù tài sản của lão ko dưới 100 tỷ, vì làm lò gạch bao năm rồi, nhưng tính cách thì trắc lép, lom dom vkl. Tao cũng đéo hiểu sao lại có những con người như vậy?

-Nói chung cái tầng lớp bần nông có tí tiền chỉ giỏi sĩ diện, ưa cái danh hão nhưng rất bủn xỉn, bỏ 1 đồng ra cũng lèm bèm đủ kiểu, làm việc với thể loại này bực mình đéo chịu đc. Mà ở xứ lừa lại gặp rất nhiều thành phần kiểu vậy.
Đúng là bọn bần cố nông mãi đéo khá được.

wD0GFTtWS7P.webp
T thấy.
_ không cùng cân nặng của não. Thì không có sự cân bằng. Do đó không dính đến đám bạn nông. Còn phải dính. Đừng để mình bẩn.
_ văn hóa, văn minh không nhất thiết phải có nhiều tiền. Có tiền rất có lợi. Nhưng nhiều tiền đéo chắc đã có văn minh.

M từ chối mẹ nó đám bần cùng nông dân có tiền cho đỡ vất bẩn nhân cách của M.
 
-Hồi trước tao có nghe 1 người nổi tiếng nào đó (quên tên rồi) từng nói, người nhiều tiền chưa chắc đã là người giàu. Như kiểu 1 anh bần nông tự nhiên trúng số độc đắc thì cũng chỉ là 1 người ngèo có nhiều tiền thôi. Ngẫm lại cũng thấy đúng, mà nhìn xã hội VN cũng nhiều loại như vậy.
-Tầm 2 tháng trước, ông sếp tao có 1 mối quen ở quê nhờ tư vấn thiết kế nhà. Lão này là bộ đội cụ Hù về mới về hưu non, anh em trong nhà có người đi nước ngoài bơm tiền về. Thời tranh tối tranh sáng thì chớp thời cơ mua được mấy miếng đất trên HN. Cứ mua đi bán lại cuối cùng sở hữu 2 cái khách sạn nho nhỏ trên phố cổ, rồi thêm đc 1 căn nhà ngay gần bệnh viện Bạch Mai, chỗ này chuyên bán cơm với hoa quả cho viện. Nói chung tiền nhiều ko phải nghĩ. Có tiền thì về quê xây cái nhà cho ông bà già ở kiêm thêm chỗ thờ cúng và hội họp gia đình.

-Lão ấy cùng làng với sếp tao, đợt trước lên văn phòng nhờ tư vấn cái nhà mái Nhật, diện tích sàn khoảng 120m2, xây 2 tầng. Bây giờ thời buồi lạm phát, nhưng phí thiết kế bên kiến trúc bao năm nay vẫn chả tăng đc bao nhiêu. Với quy mô và phong cách nhà của lão thì bẩn nhất cũng phải lấy 150k/m2 rồi, coi như giá ở quê. Tính ra 120m2 x 2 tầng x 150k/m2 = 36 củ. tầm này mới có hứng làm việc.

-Sếp giao cho tao con này phụ trách. Cũng làm đúng trình tự, lên phương án, rồi từ từ thay đổi theo đúng ý khách hàng. Mà trong quá trình làm việc, lão khách tỏ ra là người hiểu biết về XD (chắc đang quản lý 2 cái khách sạn nên tỏ vẻ tí) nhưng tao cũng kệ. Đến lúc xong xuôi, giao hồ sơ thì ông sếp tao bảo chỉ lấy đc 25 củ thôi. mà lão khách còn đòi giữ 10 củ đến khi xây thô xong. Nhưng loằng ngoằng thì 1 tháng sau lão cũng trả đủ. thế rồi thỉnh thoảng về làng, sếp tao nghe đc tiếng xấu là thằng ABC lấy phí đắt với người làng. Phải nói sếp tao cũng hiền, nghe thế những cũng kệ, đéo thèm quan tâm. Mặc dù quen biết đã giảm giá tương đối sâu mà thằng cha kia vẫn kêu đắt, mà hắn thiếu đéo gì tiền đâu, nhưng tính toán kiểu lom dom vkl. Lão kinh doanh ở HN chắc chắn thừa biết phí thiết kế 1 căn như vậy cao hơn ở quê nhiều. Lắm tiền mà ki bo, chắc lép. nghe nói về họp họ, suốt ngày nổ với họ hàng, giờ làm 1 tháng dưới 100 củ thì làm làm đéo gì... rất khệnh khạng.

-Thêm 1 câu chuyện nữa từ năm kia. Cái đợt bão Yagi thối tung nóc ko biết bao nhiêu căn nhà. Sau đợt đó, sếp tao nhận đc cuộc gọi từ 1 ông chủ lò gạch lâu năm. Muốn thuê làm 1 bộ hồ sơ để tính thiệt hại sau bão rồi đem lên ăn tiền bảo hiểm. Cái lò gạch thì rộng vkl, đi đo đạc rồi vẽ lại mất nhiều công vl mà cuối cùng chỉ lấy đc 20 củ. Ông sếp tao kể hồi mới quen lão chủ lò gạch, lão ấy ép giá tối đa có thể, sau có giới thiệu thêm cho vài chủ lò gạch khác, nhưng phải cắt phế cho lão 5 củ/ 1 bộ hồ sơ. Mặc dù tài sản của lão ko dưới 100 tỷ, vì làm lò gạch bao năm rồi, nhưng tính cách thì trắc lép, lom dom vkl. Tao cũng đéo hiểu sao lại có những con người như vậy?

-Nói chung cái tầng lớp bần nông có tí tiền chỉ giỏi sĩ diện, ưa cái danh hão nhưng rất bủn xỉn, bỏ 1 đồng ra cũng lèm bèm đủ kiểu, làm việc với thể loại này bực mình đéo chịu đc. Mà ở xứ lừa lại gặp rất nhiều thành phần kiểu vậy.
Đúng là bọn bần cố nông mãi đéo khá được.

wD0GFTtWS7P.webp
theo t thì tốt nhất tránh làm ăn với người quen, anh em.
nhiều người cứ bảo t sao đéo giúp cháu a, cháu b. t bảo đéo, tự đi mà làm, tự đi mà kiếm việc.
t có tiền, t cũng thuê người ngoài, đéo thuê a,e . vấn đề không phải ở tiền, mà cứ dính vào tiền bạc thì anh em, họ hàng, bạn bè đều như Lồn .
kể cả gái gú t cũng sòng phẳng, chơi đc thì chơi, đéo chơi đc thì cút. nên các cụ mới có câu: tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát
 
-Hồi trước tao có nghe 1 người nổi tiếng nào đó (quên tên rồi) từng nói, người nhiều tiền chưa chắc đã là người giàu. Như kiểu 1 anh bần nông tự nhiên trúng số độc đắc thì cũng chỉ là 1 người ngèo có nhiều tiền thôi. Ngẫm lại cũng thấy đúng, mà nhìn xã hội VN cũng nhiều loại như vậy.
-Tầm 2 tháng trước, ông sếp tao có 1 mối quen ở quê nhờ tư vấn thiết kế nhà. Lão này là bộ đội cụ Hù về mới về hưu non, anh em trong nhà có người đi nước ngoài bơm tiền về. Thời tranh tối tranh sáng thì chớp thời cơ mua được mấy miếng đất trên HN. Cứ mua đi bán lại cuối cùng sở hữu 2 cái khách sạn nho nhỏ trên phố cổ, rồi thêm đc 1 căn nhà ngay gần bệnh viện Bạch Mai, chỗ này chuyên bán cơm với hoa quả cho viện. Nói chung tiền nhiều ko phải nghĩ. Có tiền thì về quê xây cái nhà cho ông bà già ở kiêm thêm chỗ thờ cúng và hội họp gia đình.

-Lão ấy cùng làng với sếp tao, đợt trước lên văn phòng nhờ tư vấn cái nhà mái Nhật, diện tích sàn khoảng 120m2, xây 2 tầng. Bây giờ thời buồi lạm phát, nhưng phí thiết kế bên kiến trúc bao năm nay vẫn chả tăng đc bao nhiêu. Với quy mô và phong cách nhà của lão thì bẩn nhất cũng phải lấy 150k/m2 rồi, coi như giá ở quê. Tính ra 120m2 x 2 tầng x 150k/m2 = 36 củ. tầm này mới có hứng làm việc.

-Sếp giao cho tao con này phụ trách. Cũng làm đúng trình tự, lên phương án, rồi từ từ thay đổi theo đúng ý khách hàng. Mà trong quá trình làm việc, lão khách tỏ ra là người hiểu biết về XD (chắc đang quản lý 2 cái khách sạn nên tỏ vẻ tí) nhưng tao cũng kệ. Đến lúc xong xuôi, giao hồ sơ thì ông sếp tao bảo chỉ lấy đc 25 củ thôi. mà lão khách còn đòi giữ 10 củ đến khi xây thô xong. Nhưng loằng ngoằng thì 1 tháng sau lão cũng trả đủ. thế rồi thỉnh thoảng về làng, sếp tao nghe đc tiếng xấu là thằng ABC lấy phí đắt với người làng. Phải nói sếp tao cũng hiền, nghe thế những cũng kệ, đéo thèm quan tâm. Mặc dù quen biết đã giảm giá tương đối sâu mà thằng cha kia vẫn kêu đắt, mà hắn thiếu đéo gì tiền đâu, nhưng tính toán kiểu lom dom vkl. Lão kinh doanh ở HN chắc chắn thừa biết phí thiết kế 1 căn như vậy cao hơn ở quê nhiều. Lắm tiền mà ki bo, chắc lép. nghe nói về họp họ, suốt ngày nổ với họ hàng, giờ làm 1 tháng dưới 100 củ thì làm làm đéo gì... rất khệnh khạng.

-Thêm 1 câu chuyện nữa từ năm kia. Cái đợt bão Yagi thối tung nóc ko biết bao nhiêu căn nhà. Sau đợt đó, sếp tao nhận đc cuộc gọi từ 1 ông chủ lò gạch lâu năm. Muốn thuê làm 1 bộ hồ sơ để tính thiệt hại sau bão rồi đem lên ăn tiền bảo hiểm. Cái lò gạch thì rộng vkl, đi đo đạc rồi vẽ lại mất nhiều công vl mà cuối cùng chỉ lấy đc 20 củ. Ông sếp tao kể hồi mới quen lão chủ lò gạch, lão ấy ép giá tối đa có thể, sau có giới thiệu thêm cho vài chủ lò gạch khác, nhưng phải cắt phế cho lão 5 củ/ 1 bộ hồ sơ. Mặc dù tài sản của lão ko dưới 100 tỷ, vì làm lò gạch bao năm rồi, nhưng tính cách thì trắc lép, lom dom vkl. Tao cũng đéo hiểu sao lại có những con người như vậy?

-Nói chung cái tầng lớp bần nông có tí tiền chỉ giỏi sĩ diện, ưa cái danh hão nhưng rất bủn xỉn, bỏ 1 đồng ra cũng lèm bèm đủ kiểu, làm việc với thể loại này bực mình đéo chịu đc. Mà ở xứ lừa lại gặp rất nhiều thành phần kiểu vậy.
Đúng là bọn bần cố nông mãi đéo khá được.

wD0GFTtWS7P.webp
Lỵt pẹ

Đa phần bml cá ngựa thích ra ngoài oai hơn chó. Nhất là bml tiêu tiền người khác thì chúng phán còn hơn tỷ phú
Nhưng chạm đến quyền lợi ích của chúng thì cân đo từng hào. Rất hiếm tml xì tiền ra bo hay vung tay cho người làm thực tế.

Nó cũng như hiện tượng. Đang nghèo. Mà nhặt được hay cướp được tiền. Là đi mua ngay bộ quần áo bảnh choẹ hay cái xe mới mà bao lâu mơ ước.
Mà đéo hiểu được rằng bml conan nó theo dõi hành vi bất thường và khoanh vùng bắt mẹ luôn trúng phóc

Hố hố
 
theo t thì tốt nhất tránh làm ăn với người quen, anh em.
nhiều người cứ bảo t sao đéo giúp cháu a, cháu b. t bảo đéo, tự đi mà làm, tự đi mà kiếm việc.
t có tiền, t cũng thuê người ngoài, đéo thuê a,e . vấn đề không phải ở tiền, mà cứ dính vào tiền bạc thì anh em, họ hàng, bạn bè đều như lồn .
kể cả gái gú t cũng sòng phẳng, chơi đc thì chơi, đéo chơi đc thì cút. nên các cụ mới có câu: tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát
Lỵt pẹ

Cá ngựa thì nên như tml mày là chuẩn chỉ.
Anh em konkukec. Đéo có ăn đến ném cho sấp bạc về mà ăn tiêu. Còn xin việc làm thì cút. Đỡ mất việc mất khách.

Hố hố
 
Cái này do tính cách con người thôi.
- Người nào mà thủa nhỏ phải vất vả, tích cóp từng đồng, sau này lớn lên gặp thời phát được, giàu có, thì vẫn giữ cái thói quen chi tiêu thời xưa, chắt bóp từng đồng, kỳ kèo bớt một thêm hai. Trường hợp này tao gặp nhiều, làm việc với những khách hàng như thế này, đừng quá tập trung vào vấn đề tài chính, hãy tâng bốc họ, nói họ thành công là do họ có năng lực, giỏi vươn lên, căn nhà này phải thiết kế như vậy nó mới xứng tầm...vv. Với ae dạng "trưởng giả học làm sang", thì phải tấn công vào tâm lý, vào tính sĩ diện, thậm chí mày phải vứt hết cái tôi của bản thân, thì mới bán được hàng cho họ.
- Còn người nào lớn lên trong gia đình có nền tảng, gia giáo, tiếp xúc cái biết ngay, họ thường không kể về thành công của bản thân, mà sẽ kể nhiều về gia tộc, về nơi họ sinh ra, lớn lên (kiểu người luôn tự hào về xuất thân). Thì cách mình muốn bước chân vào quan hệ với họ lại phải khác, quà tặng cũng phải khác, cách quan tâm họ cũng phải khác.
 
Những thằng trong câu chuyện của đại hiệp đều có xuất điểm bần nông, bươn chải mấy chục năm bằng cách chi li tiết kiệm, tính toán từng đồng, nên những thứ đó ngấm vào máu và đéo bao giờ thay đổi được.

Cái đáng nói hơn là những câu chuyện này thể hiện môi trường xứ lừa làm ăn bát nháo, đéo có khung pháp lý cụ thể, thằng này chỉ rình cạnh tranh phá giá thằng khác. Dân xứ này cũng hầu như chỉ có tư duy bần nông, chỉ nghĩ cái gì cầm nắm được mới đáng tiền, còn những thứ phải dùng chất xám thì lại coi rẻ, chỉ vẽ vẽ, gõ gõ máy tính vài đường là xong, vẽ xong cũng đéo có cái nhà hay cái cửa để dùng được nên đéo đáng tiền. Chính vì thế mà ở nước ngoài, giá trị dịch vụ tư vấn, thiết kế, pháp lý được định giá cao ngất ngưỡng, người ta tôn trọng chất xám bao nhiêu, thì ở cái xứ này lại bị rẻ rúng bấy nhiêu.

Nhưng thời thế giờ cũng đang thay đổi rồi. Được cái là thế hệ F1, F2 được ăn học đàng hoàng, có internet đầy đủ, tiếp xúc với môi trường quốc tế nên chúng nó khôn và tỉnh táo hơn nhiều. Giờ bọn trẻ làm nghề chất xám nó biết định vị bản thân, biết sàng lọc và chọn cái tệp khách hàng tử tế mà chơi. Còn cái thể loại lom dom, mở mồm ra là ép giá như kia, chúng nó cho cút ngay từ 3 câu đầu tiên chứ đéo có chuyện ngồi đấy mà kỳ kèo mất thời gian.
 
-Hồi trước tao có nghe 1 người nổi tiếng nào đó (quên tên rồi) từng nói, người nhiều tiền chưa chắc đã là người giàu. Như kiểu 1 anh bần nông tự nhiên trúng số độc đắc thì cũng chỉ là 1 người ngèo có nhiều tiền thôi. Ngẫm lại cũng thấy đúng, mà nhìn xã hội VN cũng nhiều loại như vậy.
-Tầm 2 tháng trước, ông sếp tao có 1 mối quen ở quê nhờ tư vấn thiết kế nhà. Lão này là bộ đội cụ Hù về mới về hưu non, anh em trong nhà có người đi nước ngoài bơm tiền về. Thời tranh tối tranh sáng thì chớp thời cơ mua được mấy miếng đất trên HN. Cứ mua đi bán lại cuối cùng sở hữu 2 cái khách sạn nho nhỏ trên phố cổ, rồi thêm đc 1 căn nhà ngay gần bệnh viện Bạch Mai, chỗ này chuyên bán cơm với hoa quả cho viện. Nói chung tiền nhiều ko phải nghĩ. Có tiền thì về quê xây cái nhà cho ông bà già ở kiêm thêm chỗ thờ cúng và hội họp gia đình.

-Lão ấy cùng làng với sếp tao, đợt trước lên văn phòng nhờ tư vấn cái nhà mái Nhật, diện tích sàn khoảng 120m2, xây 2 tầng. Bây giờ thời buồi lạm phát, nhưng phí thiết kế bên kiến trúc bao năm nay vẫn chả tăng đc bao nhiêu. Với quy mô và phong cách nhà của lão thì bẩn nhất cũng phải lấy 150k/m2 rồi, coi như giá ở quê. Tính ra 120m2 x 2 tầng x 150k/m2 = 36 củ. tầm này mới có hứng làm việc.

-Sếp giao cho tao con này phụ trách. Cũng làm đúng trình tự, lên phương án, rồi từ từ thay đổi theo đúng ý khách hàng. Mà trong quá trình làm việc, lão khách tỏ ra là người hiểu biết về XD (chắc đang quản lý 2 cái khách sạn nên tỏ vẻ tí) nhưng tao cũng kệ. Đến lúc xong xuôi, giao hồ sơ thì ông sếp tao bảo chỉ lấy đc 25 củ thôi. mà lão khách còn đòi giữ 10 củ đến khi xây thô xong. Nhưng loằng ngoằng thì 1 tháng sau lão cũng trả đủ. thế rồi thỉnh thoảng về làng, sếp tao nghe đc tiếng xấu là thằng ABC lấy phí đắt với người làng. Phải nói sếp tao cũng hiền, nghe thế những cũng kệ, đéo thèm quan tâm. Mặc dù quen biết đã giảm giá tương đối sâu mà thằng cha kia vẫn kêu đắt, mà hắn thiếu đéo gì tiền đâu, nhưng tính toán kiểu lom dom vkl. Lão kinh doanh ở HN chắc chắn thừa biết phí thiết kế 1 căn như vậy cao hơn ở quê nhiều. Lắm tiền mà ki bo, chắc lép. nghe nói về họp họ, suốt ngày nổ với họ hàng, giờ làm 1 tháng dưới 100 củ thì làm làm đéo gì... rất khệnh khạng.

-Thêm 1 câu chuyện nữa từ năm kia. Cái đợt bão Yagi thối tung nóc ko biết bao nhiêu căn nhà. Sau đợt đó, sếp tao nhận đc cuộc gọi từ 1 ông chủ lò gạch lâu năm. Muốn thuê làm 1 bộ hồ sơ để tính thiệt hại sau bão rồi đem lên ăn tiền bảo hiểm. Cái lò gạch thì rộng vkl, đi đo đạc rồi vẽ lại mất nhiều công vl mà cuối cùng chỉ lấy đc 20 củ. Ông sếp tao kể hồi mới quen lão chủ lò gạch, lão ấy ép giá tối đa có thể, sau có giới thiệu thêm cho vài chủ lò gạch khác, nhưng phải cắt phế cho lão 5 củ/ 1 bộ hồ sơ. Mặc dù tài sản của lão ko dưới 100 tỷ, vì làm lò gạch bao năm rồi, nhưng tính cách thì trắc lép, lom dom vkl. Tao cũng đéo hiểu sao lại có những con người như vậy?

-Nói chung cái tầng lớp bần nông có tí tiền chỉ giỏi sĩ diện, ưa cái danh hão nhưng rất bủn xỉn, bỏ 1 đồng ra cũng lèm bèm đủ kiểu, làm việc với thể loại này bực mình đéo chịu đc. Mà ở xứ lừa lại gặp rất nhiều thành phần kiểu vậy.
Đúng là bọn bần cố nông mãi đéo khá được.

wD0GFTtWS7P.webp
T đéo bao h nhận làm kèo "người quen"

Tg anh họ t đang cb phá sản, kêu t làm. T kêu đéo, để em giới thiệu a tg X, nó chuyên về phá sản dn, em ko chuyên.
 
Xưa đi học môn Văn học của một tác giả là bake có câu : càng giàu càng keo kiệt, mà càng keo kiệt thì càng giàu.
Còn bên người Hoa có câu : đéo ai khen cái thằng làm ra tiền, chỉ khen cái thằng biết tiết kiệm.
 
-Hồi trước tao có nghe 1 người nổi tiếng nào đó (quên tên rồi) từng nói, người nhiều tiền chưa chắc đã là người giàu. Như kiểu 1 anh bần nông tự nhiên trúng số độc đắc thì cũng chỉ là 1 người ngèo có nhiều tiền thôi. Ngẫm lại cũng thấy đúng, mà nhìn xã hội VN cũng nhiều loại như vậy.
-Tầm 2 tháng trước, ông sếp tao có 1 mối quen ở quê nhờ tư vấn thiết kế nhà. Lão này là bộ đội cụ Hù về mới về hưu non, anh em trong nhà có người đi nước ngoài bơm tiền về. Thời tranh tối tranh sáng thì chớp thời cơ mua được mấy miếng đất trên HN. Cứ mua đi bán lại cuối cùng sở hữu 2 cái khách sạn nho nhỏ trên phố cổ, rồi thêm đc 1 căn nhà ngay gần bệnh viện Bạch Mai, chỗ này chuyên bán cơm với hoa quả cho viện. Nói chung tiền nhiều ko phải nghĩ. Có tiền thì về quê xây cái nhà cho ông bà già ở kiêm thêm chỗ thờ cúng và hội họp gia đình.

-Lão ấy cùng làng với sếp tao, đợt trước lên văn phòng nhờ tư vấn cái nhà mái Nhật, diện tích sàn khoảng 120m2, xây 2 tầng. Bây giờ thời buồi lạm phát, nhưng phí thiết kế bên kiến trúc bao năm nay vẫn chả tăng đc bao nhiêu. Với quy mô và phong cách nhà của lão thì bẩn nhất cũng phải lấy 150k/m2 rồi, coi như giá ở quê. Tính ra 120m2 x 2 tầng x 150k/m2 = 36 củ. tầm này mới có hứng làm việc.

-Sếp giao cho tao con này phụ trách. Cũng làm đúng trình tự, lên phương án, rồi từ từ thay đổi theo đúng ý khách hàng. Mà trong quá trình làm việc, lão khách tỏ ra là người hiểu biết về XD (chắc đang quản lý 2 cái khách sạn nên tỏ vẻ tí) nhưng tao cũng kệ. Đến lúc xong xuôi, giao hồ sơ thì ông sếp tao bảo chỉ lấy đc 25 củ thôi. mà lão khách còn đòi giữ 10 củ đến khi xây thô xong. Nhưng loằng ngoằng thì 1 tháng sau lão cũng trả đủ. thế rồi thỉnh thoảng về làng, sếp tao nghe đc tiếng xấu là thằng ABC lấy phí đắt với người làng. Phải nói sếp tao cũng hiền, nghe thế những cũng kệ, đéo thèm quan tâm. Mặc dù quen biết đã giảm giá tương đối sâu mà thằng cha kia vẫn kêu đắt, mà hắn thiếu đéo gì tiền đâu, nhưng tính toán kiểu lom dom vkl. Lão kinh doanh ở HN chắc chắn thừa biết phí thiết kế 1 căn như vậy cao hơn ở quê nhiều. Lắm tiền mà ki bo, chắc lép. nghe nói về họp họ, suốt ngày nổ với họ hàng, giờ làm 1 tháng dưới 100 củ thì làm làm đéo gì... rất khệnh khạng.

-Thêm 1 câu chuyện nữa từ năm kia. Cái đợt bão Yagi thối tung nóc ko biết bao nhiêu căn nhà. Sau đợt đó, sếp tao nhận đc cuộc gọi từ 1 ông chủ lò gạch lâu năm. Muốn thuê làm 1 bộ hồ sơ để tính thiệt hại sau bão rồi đem lên ăn tiền bảo hiểm. Cái lò gạch thì rộng vkl, đi đo đạc rồi vẽ lại mất nhiều công vl mà cuối cùng chỉ lấy đc 20 củ. Ông sếp tao kể hồi mới quen lão chủ lò gạch, lão ấy ép giá tối đa có thể, sau có giới thiệu thêm cho vài chủ lò gạch khác, nhưng phải cắt phế cho lão 5 củ/ 1 bộ hồ sơ. Mặc dù tài sản của lão ko dưới 100 tỷ, vì làm lò gạch bao năm rồi, nhưng tính cách thì trắc lép, lom dom vkl. Tao cũng đéo hiểu sao lại có những con người như vậy?

-Nói chung cái tầng lớp bần nông có tí tiền chỉ giỏi sĩ diện, ưa cái danh hão nhưng rất bủn xỉn, bỏ 1 đồng ra cũng lèm bèm đủ kiểu, làm việc với thể loại này bực mình đéo chịu đc. Mà ở xứ lừa lại gặp rất nhiều thành phần kiểu vậy.
Đúng là bọn bần cố nông mãi đéo khá được.

wD0GFTtWS7P.webp
Thành công rồi nghĩ ngơi khi dầu 80, canh cho cho mệt thói tiền xem làm gì 🚬😁📉
 
Những thằng trong câu chuyện của đại hiệp đều có xuất điểm bần nông, bươn chải mấy chục năm bằng cách chi li tiết kiệm, tính toán từng đồng, nên những thứ đó ngấm vào máu và đéo bao giờ thay đổi được.

Cái đáng nói hơn là những câu chuyện này thể hiện môi trường xứ lừa làm ăn bát nháo, đéo có khung pháp lý cụ thể, thằng này chỉ rình cạnh tranh phá giá thằng khác. Dân xứ này cũng hầu như chỉ có tư duy bần nông, chỉ nghĩ cái gì cầm nắm được mới đáng tiền, còn những thứ phải dùng chất xám thì lại coi rẻ, chỉ vẽ vẽ, gõ gõ máy tính vài đường là xong, vẽ xong cũng đéo có cái nhà hay cái cửa để dùng được nên đéo đáng tiền. Chính vì thế mà ở nước ngoài, giá trị dịch vụ tư vấn, thiết kế, pháp lý được định giá cao ngất ngưỡng, người ta tôn trọng chất xám bao nhiêu, thì ở cái xứ này lại bị rẻ rúng bấy nhiêu.

Nhưng thời thế giờ cũng đang thay đổi rồi. Được cái là thế hệ F1, F2 được ăn học đàng hoàng, có internet đầy đủ, tiếp xúc với môi trường quốc tế nên chúng nó khôn và tỉnh táo hơn nhiều. Giờ bọn trẻ làm nghề chất xám nó biết định vị bản thân, biết sàng lọc và chọn cái tệp khách hàng tử tế mà chơi. Còn cái thể loại lom dom, mở mồm ra là ép giá như kia, chúng nó cho cút ngay từ 3 câu đầu tiên chứ đéo có chuyện ngồi đấy mà kỳ kèo mất thời gian.
tính như thế đéo ai muốn chơi, muốn làm ăn cùng
 
Học ăn học nói học gói học mở.
Thế nên giáo dục từ nhỏ là rất quan trọng, để lớn lên biết cách làm người, xử sự như người có ăn có học.
Nhiều người rất nhiều tiền nhưng đéo sang được, vẫn phèn phèn hai lúa, nhưng chê thì chúng nó lại vào táp ngay vì xã hội giờ đa số nông cạn, sùng bái tiền bạc, cứ có tiền = auto "Sang", có cl.

Mày làm thiết kế gửi vài mẫu lên xem có OK ko, chứ đm mấy cái nhà tập thể đắt tiền tự phong "biệt thự" của bọn chủ đầu tư ở VN xấu vkl, đéo hiểu sao bọn này toàn tập đoàn lớn mà thiết kế nhà xấu thế nhỉ, đa số ở VN đều thế, sao ko thiết kế đẹp như ở Âu Mỹ nhỉ :-?
 
Học ăn học nói học gói học mở.
Thế nên giáo dục từ nhỏ là rất quan trọng, để lớn lên biết cách làm người, xử sự như người có ăn có học.
Nhiều người rất nhiều tiền nhưng đéo sang được, vẫn phèn phèn hai lúa, nhưng chê thì chúng nó lại vào táp ngay vì xã hội giờ đa số nông cạn, sùng bái tiền bạc, cứ có tiền = auto "Sang", có cl.

Mày làm thiết kế gửi vài mẫu lên xem có OK ko, chứ đm mấy cái nhà tập thể đắt tiền tự phong "biệt thự" của bọn chủ đầu tư ở VN xấu vkl, đéo hiểu sao bọn này toàn tập đoàn lớn mà thiết kế nhà xấu thế nhỉ, đa số ở VN đều thế, sao ko thiết kế đẹp như ở Âu Mỹ nhỉ :-?

Nhà lão kia đây, ở quê chỉ thích kiểu này thôi, chả có gì đặc biệt cả

DCi8C4mZCOx.jpg


5Ej0OhnYA.jpg
 
Bọn bây đi làm thuê
Thì cương vị chỉ là sv thôi
Thế nên ở xứ lừa này mới có trò
35t là nghỉ hưu
26 là quá già để đi xin việc
Múi mít 26t t quen bảo nộp hs giờ Hr kêu lớn tuổi. Dm t ở xứ này chắc grab đuổi vì lớn tuổi r
 
Do giáo dục và môi trường thôi. Ông già tao ko giàu nhưng cũng trung lưu, cần cái gì sẵn sàng chi đậm miễn là đáp ứng đúng ý, đéo tiếc vài đồng mà hỏng kế hoạch. Chắc do chơi đẹp nên t lớn lên cũng suôn sẻ phết, ng thân ng quen giúp đỡ ko phải lo gì. May mà t cũng có tính như ông bô
 
Do giáo dục và môi trường thôi. Ông già tao ko giàu nhưng cũng trung lưu, cần cái gì sẵn sàng chi đậm miễn là đáp ứng đúng ý, đéo tiếc vài đồng mà hỏng kế hoạch. Chắc do chơi đẹp nên t lớn lên cũng suôn sẻ phết, ng thân ng quen giúp đỡ ko phải lo gì. May mà t cũng có tính như ông bô
Nói thế nói làm gì đương nhiên là do giáo dục với nhận thức cá nhân rồi nhưng trường hợp nghèo mà nhiều tiền thì ở vn nhiều
 
nghèo tiền bạc nhưng giàu ở tư duy sớm muộn cũng giàu hay ít nhất cũng có cái làm nền tảng cho con cái . còn giàu tiền bạc kiểu trúng số mà nghèo tư duy sớm muộn cũng nghèo trở lại . sống cũng được 3 mấy mùa xuân rồi tao thấy vậy .

Bản thân tao cũng có làm ăn với mấy người hoàn cảnh khó khăn rồi trở nên giàu có thì thấy tư duy họ rất nhạy bén .
 

Có thể bạn quan tâm

Top