Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng