Có Hình Ở một cái thời, chỉ cần lập cái dự án, ra cái bộ luật, thì miếng đất cha ông mày đổ máu để có sẽ mất vào tay 1 số nhóm. Tao kể về lịch sự khai khẩn MN

HiromotoVoz

Chịu khó la liếm
Kỳ 1: Dòng máu Ngũ Quảng, Cuộc ly khai vĩ đại và Những con số lịch sử biết nói


Anh em có bao giờ tự hỏi, tại sao tính cách người miền Nam lại bộc trực, thẳng thắn, ghét sự rườm rà và cực kỳ dị ứng với thói "quan cách"? Tất cả bắt nguồn từ DNA của những người đi mở cõi và những cơ chế kinh tế sòng phẳng ngay từ ngày đầu lập xứ.


Cuộc Nam Tiến không phải là một chuyến di dân dạo chơi được nhà nước tài trợ. Đó là một cuộc ly khai vĩ đại về mặt tư duy và thể chế.


1. Cuộc đào tẩu khỏi chiếc lồng phong kiến


Mọi thứ bắt đầu bằng một sự kiện mang tính bước ngoặt: Năm 1558, Đoan Quận công Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang (Hoành Sơn) vào trấn thủ Thuận Hóa. Đi theo ông là hàng vạn lưu dân từ dải đất Thanh - Nghệ và đặc biệt là vùng Ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức, Quảng Nam, Quảng Ngãi).


Họ là ai? Họ là những người không cam chịu sự kìm kẹp của chế độ Lê - Trịnh đằng Ngoài, những người chán ngán cảnh binh đao nội chiến và chế độ phân phong ruộng đất bất công. Họ vứt bỏ lũy tre làng, tiến vào vùng sình lầy hoang vu với một quy luật sinh tồn tàn khốc: Làm thì sống, lười thì chết.


2. Chính sách "Làm thật, ăn thật" và nền tảng của quyền tư hữu


Điểm khác biệt lớn nhất tạo nên sự trù phú của phương Nam chính là cơ chế bảo vệ quyền sở hữu tài sản. Không có những lý thuyết sáo rỗng, các Chúa Nguyễn áp dụng một chính sách cực kỳ thực dụng mang hơi hướm kinh tế tự do: Chính sách Đồn điền và Khẩn hoang.


• Quy luật sòng phẳng: Theo các mộc bản và ghi chép triều Nguyễn, triều đình khuyến khích dân chúng tự do quy dân lập ấp. Anh có sức phát hoang được bao nhiêu hecta rừng sình lầy, anh được quyền sở hữu bấy nhiêu làm tư điền. Không có cơ chế "xin - cho", không có chuyện quan lại tịch thu mồ hôi nước mắt của dân.


• Thượng tôn pháp luật sơ khai: Những năm 1698, khi Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh vào kinh lược phương Nam, lập ra phủ Gia Định, ông đã xác lập ngay hệ thống sổ sách đinh điền. Lần đầu tiên, quyền sở hữu đất đai của những người nông dân, thợ thủ công khai hoang được pháp luật chính thức thừa nhận và bảo vệ. Anh làm ra của cải, anh có quyền để lại cơ ngơi đó cho con cháu đời sau.


3. Sự dung hợp nhân chủng và văn hóa


Chính vì một môi trường trọng hiệu quả sản xuất như vậy, miền Nam trở thành thỏi nam châm thu hút đa sắc tộc.


• Năm 1611 lập phủ Phú Yên, 1653 lập dinh Thái Khang (Khánh Hòa), vùng đất này chứng kiến sự hòa huyết tự nhiên giữa lưu dân Ngũ Quảng và người Chăm Pa.


• Tiến sâu hơn vào vùng đồng bằng sông Cửu Long, sự giao thoa với nền nông nghiệp lúa nước của người Khmer bản địa đã tạo ra một kỹ năng canh tác khổng lồ.


Không có ai thượng đẳng hơn ai. Những người tiên phong ấy đã cùng nhau xẻ kênh, đắp bờ, vận hành những cỗ máy nông nghiệp thô sơ nhất để biến đầm lầy thành vựa lúa. Tính cách hào sảng, không xét nét gốc gác của người miền Nam sinh ra từ chính những tháng ngày đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi trên cánh đồng đó. Họ đánh giá con người qua năng lực làm việc thực tế, qua cách giữ chữ tín, chứ không qua lý lịch hay những lời nói suông.
 
Nước Mắt Trên Cánh Đồng Khẩn Hoang – Khi Công Lao Mở Cõi Bị Xóa Sổ Bởi "Bản Đồ Quy Hoạch"


Chúng ta vừa nói về một thời đại mà mồ hôi, máu và sinh mạng đổ xuống để đổi lấy quyền sở hữu chính đáng trên từng tấc đất phương Nam. Đó là thời đại của tư duy "làm thật, ăn thật", nơi pháp luật sơ khai ghi nhận và bảo vệ công sức của người khai hoang.


Thế nhưng, hãy nhìn thẳng vào thực tại phũ phàng của ngày hôm nay. Sự bất công tột cùng mà người dân miền Nam đang phải gánh chịu không đến từ bom rơi đạn lạc, mà đến từ những tờ giấy trắng mực đen.


1. Nghịch lý của sự tước đoạt hợp pháp


Sự cay đắng nhất của một người dân mất đất không chỉ là mất đi sinh kế, mà là mất đất ngay trên chính mảnh vườn mà ba bốn đời cha ông họ đã đổ máu để giữ gìn.


Ở cái thời đại này, không cần đến quân lính hay gươm đao để cướp đoạt. Chỉ cần một nhóm lợi ích ngồi trong phòng lạnh, vẽ ra một cái "dự án", đẻ ra một cái "quy hoạch", và hợp thức hóa nó bằng những bộ luật mập mờ về quyền sở hữu. Họ nhân danh "sự phát triển chung", dùng các công cụ hành chính để áp giá đền bù rẻ mạt cho những người nông dân, những người thợ.


Sau cú áp đặt đó, mảnh đất ngấm máu cha ông lập tức được hô biến thành các dự án phân lô bán nền, những khu đô thị "bánh vẽ" với giá trị được đẩy lên gấp hàng trăm, hàng ngàn lần. Đó không phải là tạo ra giá trị thặng dư. Đó là đỉnh cao của trò lùa gà tài chính, cướp đoạt mồ hôi nước mắt của người khác một cách bài bản và có hệ thống.


2. Đứt gãy quyền tư hữu và sự chà đạp lịch sử


Sức mạnh của vùng đất phương Nam từng nằm ở việc tài sản tư nhân được tôn trọng. Khi anh biết mảnh đất này, cái xưởng này là của anh và con cháu anh, anh mới dồn 100% tâm huyết để sản xuất, kiến tạo nên giá trị thật cho xã hội.


Nhưng khi luật pháp không bảo vệ quyền tư hữu tuyệt đối, khi mảnh đất có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào chỉ bằng một quyết định hành chính quy hoạch, thì đó là lúc nền tảng xã hội bị phá vỡ. Những người nông dân, những người lao động chân chính bỗng chốc trở thành những kẻ đi ở trọ trên chính quê hương mình.


Đau đớn hơn cả việc mất tài sản, đó là sự chà đạp lên lịch sử. Khi những chiếc xe ủi ủi thẳng vào những ngôi mộ tổ, san phẳng những mảnh vườn lập ấp từ thuở hoang sơ, họ không chỉ đang cướp đất. Họ đang cố tình xóa sổ bộ nhớ của cả một thế hệ. Họ lấp liếm đi sự thật rằng: Vùng đất này trù phú được như hôm nay là nhờ xương máu của dân Ngũ Quảng, dân Khmer, dân Chăm Pa mở cõi, chứ không phải nhờ những nét vẽ quy hoạch vô hồn của ngày hôm nay.


3. Bản chất của sự bất mãn


Sự phẫn nộ của người miền Nam hiện tại không phải là sự hằn học vô cớ. Nó là tiếng kêu cứu của những người trực tiếp sản xuất, trực tiếp làm ra giá trị thật nhưng lại bị chèn ép bởi những kẻ sống tầm gửi vào các kẽ hở của luật lệ và lợi ích nhóm.

Thời kỳ vươn mình này, cả xã hội đang phải hy sinh cho Vin, Sun, Đại Quang Minh, HP, Thaco…. Thật là sáng mắt sáng lòng.
 
Kỳ 1: Dòng máu Ngũ Quảng, Cuộc ly khai vĩ đại và Những con số lịch sử biết nói


Anh em có bao giờ tự hỏi, tại sao tính cách người miền Nam lại bộc trực, thẳng thắn, ghét sự rườm rà và cực kỳ dị ứng với thói "quan cách"? Tất cả bắt nguồn từ DNA của những người đi mở cõi và những cơ chế kinh tế sòng phẳng ngay từ ngày đầu lập xứ.


Cuộc Nam Tiến không phải là một chuyến di dân dạo chơi được nhà nước tài trợ. Đó là một cuộc ly khai vĩ đại về mặt tư duy và thể chế.


1. Cuộc đào tẩu khỏi chiếc lồng phong kiến


Mọi thứ bắt đầu bằng một sự kiện mang tính bước ngoặt: Năm 1558, Đoan Quận công Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang (Hoành Sơn) vào trấn thủ Thuận Hóa. Đi theo ông là hàng vạn lưu dân từ dải đất Thanh - Nghệ và đặc biệt là vùng Ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức, Quảng Nam, Quảng Ngãi).


Họ là ai? Họ là những người không cam chịu sự kìm kẹp của chế độ Lê - Trịnh đằng Ngoài, những người chán ngán cảnh binh đao nội chiến và chế độ phân phong ruộng đất bất công. Họ vứt bỏ lũy tre làng, tiến vào vùng sình lầy hoang vu với một quy luật sinh tồn tàn khốc: Làm thì sống, lười thì chết.


2. Chính sách "Làm thật, ăn thật" và nền tảng của quyền tư hữu


Điểm khác biệt lớn nhất tạo nên sự trù phú của phương Nam chính là cơ chế bảo vệ quyền sở hữu tài sản. Không có những lý thuyết sáo rỗng, các Chúa Nguyễn áp dụng một chính sách cực kỳ thực dụng mang hơi hướm kinh tế tự do: Chính sách Đồn điền và Khẩn hoang.


• Quy luật sòng phẳng: Theo các mộc bản và ghi chép triều Nguyễn, triều đình khuyến khích dân chúng tự do quy dân lập ấp. Anh có sức phát hoang được bao nhiêu hecta rừng sình lầy, anh được quyền sở hữu bấy nhiêu làm tư điền. Không có cơ chế "xin - cho", không có chuyện quan lại tịch thu mồ hôi nước mắt của dân.


• Thượng tôn pháp luật sơ khai: Những năm 1698, khi Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh vào kinh lược phương Nam, lập ra phủ Gia Định, ông đã xác lập ngay hệ thống sổ sách đinh điền. Lần đầu tiên, quyền sở hữu đất đai của những người nông dân, thợ thủ công khai hoang được pháp luật chính thức thừa nhận và bảo vệ. Anh làm ra của cải, anh có quyền để lại cơ ngơi đó cho con cháu đời sau.


3. Sự dung hợp nhân chủng và văn hóa


Chính vì một môi trường trọng hiệu quả sản xuất như vậy, miền Nam trở thành thỏi nam châm thu hút đa sắc tộc.


• Năm 1611 lập phủ Phú Yên, 1653 lập dinh Thái Khang (Khánh Hòa), vùng đất này chứng kiến sự hòa huyết tự nhiên giữa lưu dân Ngũ Quảng và người Chăm Pa.


• Tiến sâu hơn vào vùng đồng bằng sông Cửu Long, sự giao thoa với nền nông nghiệp lúa nước của người Khmer bản địa đã tạo ra một kỹ năng canh tác khổng lồ.


Không có ai thượng đẳng hơn ai. Những người tiên phong ấy đã cùng nhau xẻ kênh, đắp bờ, vận hành những cỗ máy nông nghiệp thô sơ nhất để biến đầm lầy thành vựa lúa. Tính cách hào sảng, không xét nét gốc gác của người miền Nam sinh ra từ chính những tháng ngày đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi trên cánh đồng đó. Họ đánh giá con người qua năng lực làm việc thực tế, qua cách giữ chữ tín, chứ không qua lý lịch hay những lời nói suông.
Đèo ngang là giữa hà tĩnh và quảng bình thì sao lại là đem con dân ngũ quảng khai phá đc nhỉ
Phải đem con dân thanh-nghệ vào khai phá ngũ quảng chứ, sau đó mới mở cõi dần vào nam.
 
Tóm lại là nên trả lại miền Nam phóng khoáng. Cứ chia mẹ làm 2 như Triều Tiên lại hay. Phía trên vĩ tuyến muốn tiến lên thiên đường xhcn kệ mẹ chúng mày cứ việc. Địt mẹ sau 30 năm tao lại nghe thấy cái cụm từ thí điểm cnxh, sợ tụt cặc. Đéo nghĩ kỷ nguyên vươn mình lại thế này :))
 
Giờ cái nét hào sản bị đám miền ngoài dùng để miệt thị, chúng nó nghìn năm mài đít ở ao đình, luỹ tre làng giờ lại ham muốn, tranh đoạn thành quả tiền nhân để lại nhưng bất kính với họ và bất nghĩa với con cháu họ. Chúng nó vào đây sau cùng nhưng thái độ trịch thượng vì tự cho mình có gốc gác, xem nhẹ giá trị của việc mở cõi và muốn đồng hoá, thay thế văn hoá địa phương.
 
Sửa lần cuối:
Tóm lại là nên trả lại miền Nam phóng khoáng. Cứ chia mẹ làm 2 như Triều Tiên lại hay. Phía trên vĩ tuyến muốn tiến lên thiên đường xhcn kệ mẹ chúng mày cứ việc. Địt mẹ sau 30 năm tao lại nghe thấy cái cụm từ thí điểm cnxh, sợ tụt cặc. Đéo nghĩ kỷ nguyên vươn mình lại thế này :))
Tầm nhìn thủ đô xhcn kìa, dân Nam sau năm 75 nghe chữ giải phóng với kinh tế mới sợ đái ra quần. Giờ dân Bắc tha hồ tận hưởng kỷ nguyên vươn mình, thế hệ kỳ tích, giải phóng mặt bằng.
 
Giờ cái nét hào sản bị đám miền ngoài dùng để miệt thị, chúng nó nghìn năm mài đít ở ao đình, luỹ tre làng giờ lại ham muốn, tranh đoạn thành quả tiền nhân để lại nhưng bất kính với họ và bất nghĩa với con cháu họ. Chúng nó vào đây sau cùng nhưng thái độ trịch thượng vì tự cho mình có gốc gác, xem nhẹ giá trị của việc mở cõi và đồng hoá văn hoá địa phương.
Mấy trăm năm khai hoang, khai phóng. Giờ đang mất dần. Biến thành 1 nước vịt+ hoàn chỉnh.
 
Tóm lại là nên trả lại miền Nam phóng khoáng. Cứ chia mẹ làm 2 như Triều Tiên lại hay. Phía trên vĩ tuyến muốn tiến lên thiên đường xhcn kệ mẹ chúng mày cứ việc. Địt mẹ sau 30 năm tao lại nghe thấy cái cụm từ thí điểm cnxh, sợ tụt cặc. Đéo nghĩ kỷ nguyên vươn mình lại thế này :))
vốn dĩ tại thằng Lê Duẩn dân vỹ tuyến 17 chúng mày chứ đéo ai thèm sáp nhập bọn củ Lồn chúng mày vào làm cặc gì? bởi chúng mày vốn nên là hợp chúng quốc vì đa sắc tộc và tôn giáo. Chính ra cứ để chúng mày độc lập, giờ khéo ngang campuchia chứ đéo hơn được.
 
Đèo ngang là giữa hà tĩnh và quảng bình thì sao lại là đem con dân ngũ quảng khai phá đc nhỉ
Phải đem con dân thanh-nghệ vào khai phá ngũ quảng chứ, sau đó mới mở cõi dần vào nam.
Trước khi chúa Nguyễn vào thì bản đồ Đại Việt tới quảng nam rồi. Chúa Nguyễn vào để trấn thủ vùng đất của Đại Việt sau đó mở rộng xuống nam kỳ
 
Đèo ngang là giữa hà tĩnh và quảng bình thì sao lại là đem con dân ngũ quảng khai phá đc nhỉ
Phải đem con dân thanh-nghệ vào khai phá ngũ quảng chứ, sau đó mới mở cõi dần vào nam.
Ngũ Quảng khai phá từ trước đó còn khai phá gì nữa ? Thời Hậu Trần đã có Tam Quảng rồi, thời Lê sơ, Lê Thánh Tông đánh tml Trà Toàn sml, đốt thành Đồ Bàn, kéo cương vực tới đèo Cả, Phú Yên. Nhưng lúc đó mới đặt phủ ở Quảng Nôm thôi, thời chúa Tiên, Nguyễn Hoàng thì chính thức vào khai hoang Phú Yên, đánh dấu quá trình Nam tiến nên lưu dân giúp chúa Nguyễn khai phá là dân Ngũ Quảng chứ ai. Còn sự kiện chúa Tiên dẫn con em TNT vượt đèo cả vào đất Thuận Hoá (Bình-Trị-Thiên) lập nghiệp thì là bước ngoặc cho giai đoạn ly khai, khởi nguồn của Trịnh - Nguyễn phân tranh.

"Hoành Sơn nhất dải, vạn đại dung thân"
-Nguyễn Bỉnh Khiêm
 
Sửa lần cuối:
Trước khi chúa Nguyễn vào thì bản đồ Đại Việt tới quảng nam rồi. Chúa Nguyễn vào để trấn thủ vùng đất của Đại Việt sau đó mở rộng xuống nam kỳ
Chính xác là tới đèo Cả, Phú Yên rồi nhưng cương vực xa quá, quân nhà Lê rút về Bắc, vùng này gần như bỏ hoang. Vì không quản hết được nên đặt phủ thừa ở Quảng Nam. Hồi đầu Nguyễn Hoàng vượt đèo cả vào trấn Thuận Hoá (Bình-Trị-Thiên), sau xin thêm phủ thừa Quảng Nam. Phú Yên là nơi chính thức chúa Nguyễn khai phá, mở cõi về phía Nam.
 
Ngũ Quảng khai phá từ trước đó còn khai phá gì nữa ? Thời Hậu Trần đã có Tam Quảng rồi, thời Lê sơ, Lê Thánh Tông đánh tml Trà Toàn sml, đốt thành Đồ Bàn, kéo cương vực tới đèo Cả, Phú Yên. Nhưng lúc đó mới đặt phủ ở Quảng Nôm thôi, thời chúa Tiên, Nguyễn Hoàng thì chính thức vào khai hoang Phú Yên, đánh dấu quá trình Nam tiến nên lưu dân giúp chúa Nguyễn khai phá là dân Ngũ Quảng chứ ai. Còn sự kiện chúa Tiên dẫn con em TNT vượt đèo cả vào đất Thuận Hoá (Bình-Trị-Thiên) lập nghiệp thì là bước ngoặc cho giai đoạn ly khai, khởi nguồn của Trịnh - Nguyễn phân tranh.

"Hoành Sơn nhất dải, vạn đại dung thân"
-Nguyễn Bỉnh Khiêm
Đoan Quận công Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang (Hoành Sơn) vào trấn thủ Thuận Hóa. Đi theo ông là hàng vạn lưu dân từ dải đất Thanh - Nghệ và đặc biệt là vùng Ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức, Quảng Nam, Quảng Ngãi).
Ý tao là:
Thuận hoá đã gồm quảng thì sao lại là mang theo con dân ngũ quảng vào ấy.

Chính xác là tới đèo Cả, Phú Yên rồi nhưng cương vực xa quá, quân nhà Lê rút về Bắc, vùng này gần như bỏ hoang. Vì không quản hết được nên đặt phủ thừa ở Quảng Nam. Hồi đầu Nguyễn Hoàng vượt đèo cả vào trấn Thuận Hoá (Bình-Trị-Thiên), sau xin thêm phủ thừa Quảng Nam. Phú Yên là nơi chính thức chúa Nguyễn khai phá, mở cõi về phía Nam.
Lúc đó đã úp sọt đc vùng tây nguyên chưa, hay chỉ toàn ven biển nhỉ
 
Đoan Quận công Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang (Hoành Sơn) vào trấn thủ Thuận Hóa. Đi theo ông là hàng vạn lưu dân từ dải đất Thanh - Nghệ và đặc biệt là vùng Ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức, Quảng Nam, Quảng Ngãi).
Ý tao là:
Thuận hoá đã gồm quảng thì sao lại là mang theo con dân ngũ quảng vào ấy.


Lúc đó đã úp sọt đc vùng tây nguyên chưa, hay chỉ toàn ven biển nhỉ
Do thằng viết bài nó viết sai chứ sao =))
 
Đoan Quận công Nguyễn Hoàng vượt đèo Ngang (Hoành Sơn) vào trấn thủ Thuận Hóa. Đi theo ông là hàng vạn lưu dân từ dải đất Thanh - Nghệ và đặc biệt là vùng Ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức, Quảng Nam, Quảng Ngãi).
Ý tao là:
Thuận hoá đã gồm quảng thì sao lại là mang theo con dân ngũ quảng vào ấy.


Lúc đó đã úp sọt đc vùng tây nguyên chưa, hay chỉ toàn ven biển nhỉ
Ven biển thôi, tới thời Minh Mệnh cương vực mở tới cực hạng cũng chưa chiếm được tây nguyên, ranh giới phía tây khi đó có vùng Trấn Ninh, khu vực Trung - Nam Lào giáp Bắc Trung Bộ ngày nay ngày. Lúc xưa tụi Bồn Man hay liên quân với Ai Lao quấy phá biên giới phía Tây nên tụi này bị Lê Thánh Tông đánh xong sáp nhập lãnh thổ luôn, Gia Long từng cắt vùng đất này để phân phong việc mượn binh nên ngày nay hay bị hậu thế chửi là bán nước nhưng đời sau, con cháu lão đã dành lại được vùng đất này.
Còn Tây Nguyên về cơ bản nó chả đem lại giá trị gì, di chuyển từ bắc chí nam bằng tàu thuyền. Thằng nào hay đi mấy cung đường lên xuống đèo từ Tây Nguyên xuống vùng duyên hải hoặc ngược lại đều sẽ hiểu, từ đồng bằng leo lên đó phê vl. Tới thời Pháp nó vẽ lại bản đồ thì Hà Tiên mất vào Cam, Trấn Ninh mất vào Lào, còn Tây Nguyên cho Việt Nam, vùng này tụi Pháp nó lên nghỉ mát với dễ trồng được mấy loại cây công nghiệp tụi Pháp đem qua.
 
Sửa lần cuối:
Ven biển thôi, tới thời Minh Mệnh cương vực mở tới cực hạng cũng chưa chiếm được tây nguyên, ranh giới phía tây khi đó có vùng Trấn Ninh, khu vực Trung - Nam Lào giáp Bắc Trung Bộ ngày nay ngày xưa tụi Bồn Man hay liên quân với Ai Lao quấy phá biên giới phía Tây nên tụi này bị Lê Thánh Tông đánh xong sáp nhập lãnh thổ luôn, Gia Long từng cắt vùng đất này để phân phong việc mượn binh nên ngày nay hay bị hậu thế chửi là bán nước nhưng sau đời sau, con cháu lão đã dành lại được vùng đất này.
Còn Tây Nguyên về cơ bản nó chả đem lại giá trị gì, di chuyển từ bắc chí nam bằng tàu thuyền. Thằng nào hay đi mấy cung đường lên xuống đèo từ Tây Nguyên xuống vùng duyên hải hoặc ngược lại đều sẽ hiểu, từ đồng bằng leo lên đó phê vl. Tới thời Pháp nó vẽ lại bản đồ thì Hà Tiên mất vào Cam, Trấn Ninh mất vào Lào, còn Tây Nguyên cho Việt Nam, vùng này tụi Pháp nó lên nghỉ mát với dễ trồng được mấy loại cây công nghiệp tụi Pháp đem qua.
Tây Nguyên cũng kiểu thuộc quốc của đàng trong mà , bọn anh em Tây Sơn chiêu mộ rất nhiều lính người thượng đó
 
Miền Nam có nắng thanh bình
Có lòng lúa đẹp, có tình quê hương
Em ơi, mau sớm lên đường
Bình minh còn đợi, ruộng nương còn chờ
Đây trời bao la ánh nắng mai hé đầu ghềnh lan dần tới đồng xanh
Ta cùng chen vai đem tay góp sức tăng gia cho người người vui hòa (cho người người vui)
Đường cày hôm qua nay lên tràn bông lúa mới, ôi duyên dáng đồng ơi (ôi duyên dáng đồng ơi)
Đến mai sẽ là ngày muôn hạt chín lả lơi, mình ngắm nhau cười
Kìa đàn chim quê chim tung bay về đâu (kìa đàn chim quê bay về đâu)
Mang tin rằng giờ đây ta sống với bình minh
Tiếng ca trong lành, tiếng hát lừng trời xanh
Đẹp biết bao tâm tình (tâm tình đẹp biết bao)
Tình là tình nồng thắm
Buộc lòng mình vào núi sông
Tình mến quê hương
Ngàn bóng đêm phai rồi
Vầng dương lên soi đời
Làng ta nay rạng ngời
Khi người lính chiến đã đấu tranh hiến hoà bình cho Đồng Tháp Cà Mau
Ta người nông thôn quen sương gió góp gian lao lo được mùa mong cầu (cho đời đời vui)
Nhờ tình quân dân gây bao niềm thương ấm cúng non sông đón bình minh (non sông đón bình minh)
Gắng lên với ngày này ta cùng tưới đồng xanh rồi sống no lành
 
Ước gì trong kiếp này của tao , tao sẽ có ngày được mặc bộ quân phục của Biệt kích dù hào hùng như cha ông tao đã từng mặc và chiến đấu bảo vệ miền Nam thân yêu .
 
Ai bảo copy ko sửa để tao túm đc

Ven biển thôi, tới thời Minh Mệnh cương vực mở tới cực hạng cũng chưa chiếm được tây nguyên, ranh giới phía tây khi đó có vùng Trấn Ninh, khu vực Trung - Nam Lào giáp Bắc Trung Bộ ngày nay ngày xưa tụi Bồn Man hay liên quân với Ai Lao quấy phá biên giới phía Tây nên tụi này bị Lê Thánh Tông đánh xong sáp nhập lãnh thổ luôn, Gia Long từng cắt vùng đất này để phân phong việc mượn binh nên ngày nay hay bị hậu thế chửi là bán nước nhưng sau đời sau, con cháu lão đã dành lại được vùng đất này.
Còn Tây Nguyên về cơ bản nó chả đem lại giá trị gì, di chuyển từ bắc chí nam bằng tàu thuyền. Thằng nào hay đi mấy cung đường lên xuống đèo từ Tây Nguyên xuống vùng duyên hải hoặc ngược lại đều sẽ hiểu, từ đồng bằng leo lên đó phê vl. Tới thời Pháp nó vẽ lại bản đồ thì Hà Tiên mất vào Cam, Trấn Ninh mất vào Lào, còn Tây Nguyên cho Việt Nam, vùng này tụi Pháp nó lên nghỉ mát với dễ trồng được mấy loại cây công nghiệp tụi Pháp đem qua.
Người thượng không có liên quan đất nước Việt Nam ở đồng bằng lúc đó đâu mày. Đường đi rất trắc trở. Mà tộc nam việt lúc đó không bám rừng núi. Chỉ bám biển sông đồng bằng.
 
Người thượng không có liên quan đất nước Việt Nam ở đồng bằng lúc đó đâu mày. Đường đi rất trắc trở. Mà tộc nam việt lúc đó không bám rừng núi. Chỉ bám biển sông đồng bằng.
Tao thì chả hiểu sao mày cứ cố tách người Việt ở miền Nam ra thành 1 tộc riêng nhỉ? Mày ghét người Việt ở miền Bắc tới mức độ như vậy à?
 
Tây Nguyên cũng kiểu thuộc quốc của đàng trong mà , bọn anh em Tây Sơn chiêu mộ rất nhiều lính người thượng đó
Thì nó cũng như chư hầu, thuộc quốc trên danh nghĩa thôi. Như Đại Nam lúc nào cũng nộp cống, đi sứ xin sắc phong Thiên Triều chứ để gọi là thuộc Trung Hoa luôn thì không.
Nguyễn Nhạc với Nguyễn Lữ có mối quan hệ khá tốt với các dân tộc miền thượng, Nguyễn Nhạc đi kết giao với các tù trưởng để xin lực lượng, voi chiến, ngựa.. Nguyễn Lữ thì học đạo pháp xong lên đó hành nghề thầy cúng, đi truyền đạo,dùng bùa phép chữa bệnh, trừ tà cho các sắc dân Gia rai, Ba Na nên dân bản địa theo ae xuống núi đông lắm.
 

Có thể bạn quan tâm

Top