Bạn từng đi đến cái chết gần nhất là gì?

Tao chỉ nhớ hôm ấy tao mệt vcl. Người đau nhức vcl, cố đi tắm xog lên giường bật điều hoà đi ngủ.
Mắt cứ díu vào ngủ trong khi thường phải 2-3h mới ngủ. Sau đó cứ mê man giống như mình đang xem tivi ký ức của mình từ lúc bé tẹo chào đời, vừa xem vừa khóc. Đến đoạn nghĩ mình phải đi thôi, đi đến một cây cầu. Lúc ý tia thức thần nhắc mình "ơ đi sang kia là chết à" sợ quá bật tỉnnnh dậy luôn. Sợ vcl. Gần đây cũng mệt, đau đầu sợ k dám tắm đêm nữa mặc dù người bẩn vcl
 
Tai nạn gt là gần cái chết nhất rồi, cơ mà thường lại đéo có cảm giác chết chóc, vì nếu mày chết thì đã chết rồi. Kể cả sắp chết thì lúc này cơ thể cũng tự biết mà cắt sạch cơn đau, nên có thì cũng chìm dần vào mê sảng chứ không đau đớn gì cả.

Cảm giác chết chóc laị không phải lúc mày sắp chết mà là khi mày đối mặt với nỗi sợ. Chẳng hạn nếu mày sợ rắn hay nhện mà lại đứng cách chúng nó chỉ 1 met. Hay khi mày sợ độ cao, nhưng lại ra ban công tầng 10 và nhìn xuống, hoặc nghe lời đứa bạn khốn nạn đi nhảy bungee.

Tao không sợ độ cao, nhưng đi đến mấy chỗ nổi tiếng, sau đó phải bước đến cái vị trí mà cách mặt đất hàng trăm mét, đéo có biện pháp an toàn nào, chân cũng tự dưng bủn rủn. Lúc ấy đúng là cách cái chết chỉ nửa bước chân.
 
Đó là chuỗi những ngày tháng 1 âm lịch năm bính ngọ 2026. Nhịp tim của t từ 80 nhảy lên 100 rồi vọt lên 160. Do quá hoảng, t cảm thấy chóng mặt, huyết áp biến thiên liên tục, t rất mệt nhưng k thể ngủ. Cả nhà dọn cơm ra ăn nhưng t chỉ ăn đc 2 miếng và thở dốc, tim đập liên hồi, đêm k thể ngủ, tỉnh liên tục. Cứ thế kéo dài hơn 2 tháng. Những ngày sống k bằng chết. Thực sự khủng khiếp.
Đau lòng hơn là ai cũng nghĩ mình khoẻ và quá yếu đuối...
 

Có thể bạn quan tâm

Top