Prostar
Lồn phải lá han
Trước đây chúng mày chắc nghe đồn từ nhiều người hoặc đọc hồi ký của Vũ Thư Hiên viết về nhân vật Nguyễn Tất Trung là con của Hồ Chí Minh thì nay đã được xác nhận từ chính Nguyễn Thọ Chân, một công thần của chế độ qua lời kể của người con Nguyễn Hải Trang trong đó có chi tiết chính Đỗ Mười xác nhận Nguyễn Tất Trung là con của Hồ và đích thân giúp Trung có nhà có cửa.
--------------------------------------------
Mình đã đọc rất nhiều bài về ông Nguyễn Tất Trung nhưng thấy bài của tác giả Hai Trang Nguyen này nêu sự thật rất chi tiết và thẳng thắn nhất.
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Thân phụ của tác giả là cụ Nguyễn Thọ Chân thuộc thế hệ lãnh đạo CS đời đầu. Họ thường xuất thân từ những gia đình khá giả có học thức, giàu lòng yêu nước và có dũng khí của người quân tử dám quên mình hy sinh vì việc nghĩa. Không như những kẻ sau này chỉ biết khom lưng uốn gối để leo cao trong bộ máy chính quyền độc tài.
Ông Nguyễn Tất Trung từ khi mới chào đời đã chịu nhiều bi kịch oan khuất cùng với bà mẹ xấu số. Nếu quả thật ông ấy là hậu duệ của Hồ Chí Minh và bà Nông Thị Xuân thì chính quyền cần công khai trả lại công bằng cho gia đình ông ấy, và hóa giải oan khuất cho bà Xuân.
Công khai hậu duệ của Hồ Chí Minh là cách tốt nhất để trả ơn ông cụ về những công lao của ông ấy đối với chế độ. Tình người và sự thật lịch sử còn giá trị hơn gấp ngàn lần lăng mộ bia đá, những tượng đài lạnh lẽo và những khẩu hiệu sáo rỗng vô cảm.
/*****************************************/
ANH TRUNG
Tôi biết anh Trung từ lúc học cấp 2. Anh là con nuôi bác Vũ Kỳ. Bọn trẻ chúng tôi, trong nhiều năm liền, thấy cứ đến ngày lễ, ngày sinh nhật Bác, ngày giỗ Bác là bác Vũ Kỳ bắt anh Trung phải vào Lăng viếng Bác. Chúng tôi nghi anh là con của Bác. Tôi đem chuyện này nói với cha tôi vì ông thân với bác Vũ Kỳ từ ngày hoạt động bí mật trước Cách mạng (khi cha tôi là Bí thư Thành uỷ Hà Nội thì bác Vũ Kỳ là Thường vụ Thành uỷ, và hai người cùng bị mật thám Pháp bắt một lần). Cha tôi bảo: “Mày chớ nói gì, để tao tìm hiểu xem sao đã”.
Một thời gian sau cha tôi xác nhận với tôi: “Thằng Trung đúng là con Bác thật”. Rồi ông kể mẹ anh là bộ đội, người dân tộc Tày, được bác Trần Đăng Ninh đưa đến để chăm sóc Bác. Sau khi sinh anh Trung, vì hoàn cảnh đặc biệt mà hai người không thể ở cùng nhau. Rồi mẹ anh mất trong một vụ tai nạn ở trên Hồ Tây. Rồi anh được bác Vũ Kỳ đưa về nuôi…. Bây giờ (lúc cha tôi nói chuyện với tôi) anh là bảo vệ ở Viettronics Đống Đa. Cha tôi còn cho tôi xem văn bản của VKSND tối cao gửi Bộ Công an về trường hợp tai nạn của mẹ anh Trung. Ông nói bác Vũ Kỳ có kể với ông rằng sau ngày Bác mất, khi soạn lại đồ trong tủ của Bác thấy có một chiếc giày trẻ sơ sinh. Ông trầm ngâm hồi lâu rồi bảo: “Đó có thể là giày của thằng Trung, thương lắm”.
Bấy giờ nhà bác Vũ Kỳ đông con, lại nghèo, nhà bác ở khu tập thể số 2 Thuỵ Khuê chật chội. Bác Vũ Kỳ lại liêm khiết, đến lo đủ cái ăn cho cả nhà cũng khó, không lo nổi nhà cho các con. Vì vậy, anh Trung cứ vất vưởng không lấy được vợ. Biết vậy, cha tôi gọi điện cho Chủ tịch HĐBT Đỗ Mười, ông hỏi: “Anh Mười, anh có biết Vũ Trung là con Bác không?” Ông Đỗ Mười trả lời: “Biết.” Cha tôi liền nói: “Nhà Vũ Kỳ đông con, không lo xuể, thằng Trung cũng đến 30 rồi, không có nhà thì nó không lấy vợ được. Anh phải lo nhà cho nó.”
Một thời gian sau, nhờ sự can thiệp của Chủ tịch HĐBT Đỗ Mười, anh Trung được phân một căn hộ tập thể chừng 50 mét vuông tầng 1 đầu hồi ở khu tập thể Đại học Bách khoa. Ở đó, anh cưới chị Duyên. Một thời gian anh chị bán cà phê ở nhà anh Chu Thành, vợ chồng tôi có đến đó.
Sau này, biết anh là hiệu phó trường dạy nghề lái xe, vợ tôi có đến học ở đó, được anh nhờ giáo viên chỉ bảo tận tình. Rồi sau nữa, tôi biết anh được Nguyễn Chí Vịnh đưa trở lại quân đội…
Ngày mai tiễn anh đi. Có nhiều dị nghị, lời bàn ra tán vào, nhưng trong lòng anh em bạn bè thì anh vẫn là anh. Sự đời là vậy, không phải cái gì cũng có thể nói rõ mồn một. Nhưng không gì có thể thay đổi sự thật. Thương anh, càng thương yêu Bác của chúng ta.
Hai Trang Nguyen
/****************************************/
PS: "Xin kể vài dòng về thân thế tác giả của bài viết này: Bác Nguyễn Hải Trang là con cụ Nguyễn Thọ Chân. Cụ Nguyễn Thọ Chân là một người ******** thế hệ đầu, Bí thư tỉnh uỷ Hà Đông năm 1942, Bí thư Thành ủy Hà Nội năm 1943, Bí thư Thành ủy Sài Gòn năm 1946, Bí thư khu uỷ Hồng Quảng 1961, Bí thư Quảng Ninh 1965, sau đó là Đại sứ Việt Nam tại Liên Xô và Thụy Điển, rồi Bộ trưởng Bộ Lao động. Cụ cũng là chú họ của cố TBT Đỗ Mười. Dưới đây là chuyện kể của cụ Nguyễn Thọ Chân do con cụ thuật lại."
(Nguyen Luong Hai Khoi)
Nguồn: Hai Trang Nguyen
Facebook
www.facebook.com
Nguyen Luong Hai Khoi
Facebook
www.facebook.com
--------------------------------------------
Mình đã đọc rất nhiều bài về ông Nguyễn Tất Trung nhưng thấy bài của tác giả Hai Trang Nguyen này nêu sự thật rất chi tiết và thẳng thắn nhất.
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Thân phụ của tác giả là cụ Nguyễn Thọ Chân thuộc thế hệ lãnh đạo CS đời đầu. Họ thường xuất thân từ những gia đình khá giả có học thức, giàu lòng yêu nước và có dũng khí của người quân tử dám quên mình hy sinh vì việc nghĩa. Không như những kẻ sau này chỉ biết khom lưng uốn gối để leo cao trong bộ máy chính quyền độc tài.
Ông Nguyễn Tất Trung từ khi mới chào đời đã chịu nhiều bi kịch oan khuất cùng với bà mẹ xấu số. Nếu quả thật ông ấy là hậu duệ của Hồ Chí Minh và bà Nông Thị Xuân thì chính quyền cần công khai trả lại công bằng cho gia đình ông ấy, và hóa giải oan khuất cho bà Xuân.
Công khai hậu duệ của Hồ Chí Minh là cách tốt nhất để trả ơn ông cụ về những công lao của ông ấy đối với chế độ. Tình người và sự thật lịch sử còn giá trị hơn gấp ngàn lần lăng mộ bia đá, những tượng đài lạnh lẽo và những khẩu hiệu sáo rỗng vô cảm.
/*****************************************/
ANH TRUNG
Tôi biết anh Trung từ lúc học cấp 2. Anh là con nuôi bác Vũ Kỳ. Bọn trẻ chúng tôi, trong nhiều năm liền, thấy cứ đến ngày lễ, ngày sinh nhật Bác, ngày giỗ Bác là bác Vũ Kỳ bắt anh Trung phải vào Lăng viếng Bác. Chúng tôi nghi anh là con của Bác. Tôi đem chuyện này nói với cha tôi vì ông thân với bác Vũ Kỳ từ ngày hoạt động bí mật trước Cách mạng (khi cha tôi là Bí thư Thành uỷ Hà Nội thì bác Vũ Kỳ là Thường vụ Thành uỷ, và hai người cùng bị mật thám Pháp bắt một lần). Cha tôi bảo: “Mày chớ nói gì, để tao tìm hiểu xem sao đã”.
Một thời gian sau cha tôi xác nhận với tôi: “Thằng Trung đúng là con Bác thật”. Rồi ông kể mẹ anh là bộ đội, người dân tộc Tày, được bác Trần Đăng Ninh đưa đến để chăm sóc Bác. Sau khi sinh anh Trung, vì hoàn cảnh đặc biệt mà hai người không thể ở cùng nhau. Rồi mẹ anh mất trong một vụ tai nạn ở trên Hồ Tây. Rồi anh được bác Vũ Kỳ đưa về nuôi…. Bây giờ (lúc cha tôi nói chuyện với tôi) anh là bảo vệ ở Viettronics Đống Đa. Cha tôi còn cho tôi xem văn bản của VKSND tối cao gửi Bộ Công an về trường hợp tai nạn của mẹ anh Trung. Ông nói bác Vũ Kỳ có kể với ông rằng sau ngày Bác mất, khi soạn lại đồ trong tủ của Bác thấy có một chiếc giày trẻ sơ sinh. Ông trầm ngâm hồi lâu rồi bảo: “Đó có thể là giày của thằng Trung, thương lắm”.
Bấy giờ nhà bác Vũ Kỳ đông con, lại nghèo, nhà bác ở khu tập thể số 2 Thuỵ Khuê chật chội. Bác Vũ Kỳ lại liêm khiết, đến lo đủ cái ăn cho cả nhà cũng khó, không lo nổi nhà cho các con. Vì vậy, anh Trung cứ vất vưởng không lấy được vợ. Biết vậy, cha tôi gọi điện cho Chủ tịch HĐBT Đỗ Mười, ông hỏi: “Anh Mười, anh có biết Vũ Trung là con Bác không?” Ông Đỗ Mười trả lời: “Biết.” Cha tôi liền nói: “Nhà Vũ Kỳ đông con, không lo xuể, thằng Trung cũng đến 30 rồi, không có nhà thì nó không lấy vợ được. Anh phải lo nhà cho nó.”
Một thời gian sau, nhờ sự can thiệp của Chủ tịch HĐBT Đỗ Mười, anh Trung được phân một căn hộ tập thể chừng 50 mét vuông tầng 1 đầu hồi ở khu tập thể Đại học Bách khoa. Ở đó, anh cưới chị Duyên. Một thời gian anh chị bán cà phê ở nhà anh Chu Thành, vợ chồng tôi có đến đó.
Sau này, biết anh là hiệu phó trường dạy nghề lái xe, vợ tôi có đến học ở đó, được anh nhờ giáo viên chỉ bảo tận tình. Rồi sau nữa, tôi biết anh được Nguyễn Chí Vịnh đưa trở lại quân đội…
Ngày mai tiễn anh đi. Có nhiều dị nghị, lời bàn ra tán vào, nhưng trong lòng anh em bạn bè thì anh vẫn là anh. Sự đời là vậy, không phải cái gì cũng có thể nói rõ mồn một. Nhưng không gì có thể thay đổi sự thật. Thương anh, càng thương yêu Bác của chúng ta.
Hai Trang Nguyen
/****************************************/
PS: "Xin kể vài dòng về thân thế tác giả của bài viết này: Bác Nguyễn Hải Trang là con cụ Nguyễn Thọ Chân. Cụ Nguyễn Thọ Chân là một người ******** thế hệ đầu, Bí thư tỉnh uỷ Hà Đông năm 1942, Bí thư Thành ủy Hà Nội năm 1943, Bí thư Thành ủy Sài Gòn năm 1946, Bí thư khu uỷ Hồng Quảng 1961, Bí thư Quảng Ninh 1965, sau đó là Đại sứ Việt Nam tại Liên Xô và Thụy Điển, rồi Bộ trưởng Bộ Lao động. Cụ cũng là chú họ của cố TBT Đỗ Mười. Dưới đây là chuyện kể của cụ Nguyễn Thọ Chân do con cụ thuật lại."
(Nguyen Luong Hai Khoi)
Nguồn: Hai Trang Nguyen
Nguyen Luong Hai Khoi
Sửa lần cuối:
