Xác nhận Hồ Chí Minh có con ruột ngoài giá thú

Như bao lần gia đình tôi gặp bão táp mẹ tôi chứng tỏ bà là cây cột cái vững chắc gánh toàn bộ sức nặng của ngôi nhà trên vai, quyết không cho nó sụp đổ. Bà lau nước mắt, chu đáo lo toan trăm thứ việc có tên và không tên cho con cái như thể không có chuyện gì xảy ra. Trong những ngày này, mẹ tôi kể, bà nghĩ đến thần tượng của bà rất nhiều.

Ðêm đêm bà ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng. Bà đã tin ông Hồ Chí Minh. Bà đã tin ông lắm lắm. Còn hơn tin, bà sùng kính ông, người anh cả của cách mạng, lãnh tụ của bà. Bức chân dung cỡ 18×24 ông Hồ Chí Minh tặng bà với dòng chữ “Thân ái tặng thím Huỳnh” trước ngày ông lên đường dự hội nghị Fontainebleau năm 1946 được bà gìn giữ như của gia bảo. Suốt cuộc kháng chiến chống Pháp, nhiều lần chạy giặc càn mất hết đồ đạc nhưng tấm ảnh vẫn còn đó. Nó chỉ bị thu khi công an khám nhà.

Nhiều người khuyên bà hãy cầu cứu ông Hồ. Dù muốn dù không Lê Duẩn (1908-1986), người Quảng Trị, đảng viên ******** từ những năm 30, bị tù hai lần (1931-1936, 1940-1945), từng làm bí thư Trung ương cục miền Nam trong kháng chiến chống Pháp, từ 1956 làm bí thư Trung ương Ðảng, bí thư thứ nhất (1960-1976), rồi tổng bí thư Ðảng (1976-1986). Lê Ðức Thọ (1911-1990) tham gia cách mạng vào đầu thập niên 30. Tù Sơn La (1939-1944). Trong thời gian được nói tới trong cuốn này là ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên thường trực Ban bí thư, trưởng Ban tổ chức Trung ương Ðảng. Ðược Trung ương Ðảng cử vào Nam năm 1946, với tư cách ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Ðảng, cấp bậc Ðảng này có lẽ do một Hội nghị Trung ương cử ra hoặc do Trường Chinh chỉ định." vẫn còn phải nể ông, họ nói. Mọi người tin chắc ông không biết việc xảy ra. Nếu ông biết, ông không bao giờ để xảy ra chuyện nồi da nấu thịt thế này. Vài năm nay, do sức khỏe kém, ông Hồ không còn trực tiếp điều khiển công việc đất nước.

Mẹ tôi không tin. Bà cho rằng để khởi lên một vụ lớn như thế này, Lê Duẩn và Lê Ðức Thọ không thể không hỏi ý kiến ông Hồ, ông không thể không biết. Vụ bắt bớ chỉ được tiến hành một khi có sự đồng ý của chủ tịch nước. Bà nhận xét: không phải vô cớ mà trong khi khám nhà, công an quan tâm đặc biệt những tấm ảnh cha tôi chụp chung với ông Hồ, những tư liệu liên quan tới ông Hồ, tất cả đều bị mang đi. Cha tôi bắt đầu giữ những tư liệu về cách mạng, đặc biệt về ông Hồ Chí Minh kể từ khi ông nhận sự phân công của Trung ương Ðảng làm bí thư cho chủ tịch nước.

Vào những năm đầu cách mạng chưa có cơ quan chuyên trách lo bảo quản những tư liệu lịch sử, cho nên cha tôi cho rằng ông có trách nhiệm lưu trữ những gì trong tầm tay của ông, không để chúng bị mất. Cha tôi giữ được khá nhiều ảnh – từ những bức chụp ông Hồ tại chiến khu Tân Trào với đội liên quân Việt Mỹ, những ngày ông Hồ vừa từ chiến khu về Hà Nội, Lễ Tuyên bố Ðộc lập tại vườn hoa Ba Ðình, chuyến chủ tịch nước sang Pháp năm 1946, nhiều nhất là ảnh trong An toàn khu của chính phủ kháng chiến. Những ảnh khác cha tôi chụp chung với các nhà lãnh đạo cũng bị thu hết… Mấy bức ảnh chân dung họa sĩ Pablo Picasso, nhà văn Ilia EhrenburgPablo Picasso, danh họa của thế kỷ XX, gốc Tây-ban-nha (1881-1973); Ilya Erenburg, nhà văn, nhà báo Liên Xô (1891-1967)." với lời đề tặng cha tôi tại Paris năm 1946, chẳng liên quan gì tới vụ án, bọn chúng cũng thu tuốt. Tuy nhiên, đây là chuyện dễ hiểu – vào thời kỳ này nhân viên công an thường được chọn lựa trong nông dân ít học. Họ chẳng biết Picsso hoặc Ehrenburg là ai. Dưới mắt họ, ảnh những thằng Tây mũi lõ tìm được trong nhà một đối tượng của cách mạng, gợi nên sự nghi ngờ – hẳn đây phải là ảnh của bọn phản động quốc tế. Chính do những suy nghĩ như vậy mà mẹ tôi không nghe theo lời khuyên của bè bạn. Bà không xin gặp, không thèm viết một dòng nào cho ông Hồ Chí Minh. Bà cũng không nghĩ tới chuyện cầu cứu Trường Chinh nguyên quán xã Hành Thiện, phủ Xuân Trường, Nam Ðịnh, hoạt động cách mạng từ 1927, đảng viên Ðảng ******** Ðông Dương từ 1930, quyền tổng bí thư Ðảng một thời gian trước Cách mạng Tháng Tám, ủy viên Bộ Chính trị và Tổng bí thư Ðảng Lao động Việt Nam từ năm 1951-1956."
<a href="https://www.vinadia.org/dem-giua-ban-ngay-vu-thu-hien/dem-giua-ban-ngay-1/#fn10-2649" title="
Thì sao tao đâu thấy sự thù hận gì ở đây đâu chỉ là lời trách cứ thôi mày có phân biệt được oán hận hay thù hận với trách cứ không thế
 
Quốc tế ******** đồng ý việc này.
Còn thời đấy thì TQ chưa đáng để LX để vào mắt chứ đừng nói Việt Nam.

Còn việc Pháp có check var hay kg thì đúng là dấu ? vì NÁQ bị truy sát từ thời tham gia ĐCS Pháp.
Mày đánh giá cao anh quốc năm 33 quá
Lúc đó anh đang bị đấu tố khủng khiếp từ các đồng chí trong nước
Và 1934 thì mao còn suýt không được tham gia vạn lý trường chinh.
Lúc đó làm gì có khả năng giả được anh quốc.
Và mày nghỉ Stalin để một thằng tàu giả anh quốc để khống chế Việt Nam?
Mày vui tính quá
Stalin sau còn từ chối công nhận ông hồ năm 50 khi hồ sang thăm kìa
Vậy một thằng tàu sao giả được anh quốc qua mặt qtcs?
Còn bảo qtcs đồng ý thì lại vô lý?
Tại sao phải đồng ý khi quốc thậm chí còn không phải Tổng Bí thư?
 
Mày đánh giá cao anh quốc năm 34 quá
Lúc đó anh đang bị đấu tố khủng khiếp từ các đồng chí trong nước
Và 1934 thì mao còn suýt không được tham gia vạn lý trường chinh.
Lúc đó làm gì có khả năng giả được anh quốc.
Và mày nghỉ Stalin để một thằng tàu giả anh quốc để khống chế Việt Nam?
Mày vui tính quá
Stalin sau còn từ chối công nhận ông hồ năm 50 khi hồ sang thăm kìa
Vậy một thằng tàu sao giả được anh quốc qua mặt qtcs?
Còn bảo qtcs đồng ý thì lại vô lý?
Tại sao phải đồng ý khi quốc thậm chí còn không phải Tổng Bí thư?
ê mày hết lao phổi chưa
 
Mộ bà loan ở nam đàn để nói với người già ngoài 60 đi lên đi xuống ko hề dễ dàng. Người kia chăm chỉ đi và lưu ảnh lưu niệm tao nghĩ ko đơn thuần chỉ là ......
~÷¢==$}€∆|[[®™©[££]®✓$. ......
 
Thì sao tao đâu thấy sự thù hận gì ở đây đâu chỉ là lời trách cứ thôi mày có phân biệt được oán hận hay thù hận với trách cứ không thế
Mày không thấy thù hận chứ tao thấy ẩn sau câu chữ là lòng thù hằn vô biên đấy
 
Mày đánh giá cao anh quốc năm 33 quá
Lúc đó anh đang bị đấu tố khủng khiếp từ các đồng chí trong nước
Và 1934 thì mao còn suýt không được tham gia vạn lý trường chinh.
Lúc đó làm gì có khả năng giả được anh quốc.
Và mày nghỉ Stalin để một thằng tàu giả anh quốc để khống chế Việt Nam?
Mày vui tính quá
Stalin sau còn từ chối công nhận ông hồ năm 50 khi hồ sang thăm kìa
Vậy một thằng tàu sao giả được anh quốc qua mặt qtcs?
Còn bảo qtcs đồng ý thì lại vô lý?
Tại sao phải đồng ý khi quốc thậm chí còn không phải Tổng Bí thư?

Phân tích ra thì dài dòng vì mổ xẻ từ hoàn cảnh lịch sử/địa chính trị/mưu đồ các nước...
Nhưng riêng tao vẫn thấy có gì đó rất mờ ám trong lý lịch HCM.
Có cả tài liệu Đảng mà HCM vô ý ghi nhầm là "tôi và đồng chí NÁQ" post cả lên trang ĐCS.
Ngoài ra; các yếu tố về đặc tính tâm lý, văn phong, nét chữ và nhiều yếu tố khác khá mâu thuẫn giữa NÁQ và HCM.
 

Phân tích ra thì dài dòng vì mổ xẻ từ hoàn cảnh lịch sử/địa chính trị/mưu đồ các nước...
Nhưng riêng tao vẫn thấy có gì đó rất mờ ám trong lý lịch HCM.
Có cả tài liệu Đảng mà HCM vô ý ghi nhầm là "tôi và đồng chí NÁQ" post cả lên trang ĐCS.
Ngoài ra; các yếu tố về đặc tính tâm lý, văn phong, nét chữ và nhiều yếu tố khác khá mâu thuẫn giữa NÁQ và HCM.
HCM giai đoạn 45 đéo dám nhận là anh quốc vì muốn tranh thủ sự ủng hộ của Mỹ mà lý lịch quốc quá đỏ
 
Mày nên nhớ vụ đó là của Lê Duẩn chứ đéo phải Hồ nhé.
Thế mày đéo thấy mẹ anh hiên nghĩ gì à?
Tại sao tất cả anh bị bắt đéo có ai bị chụp cả cha lẫn con và đi tù lâu như cha con anh hiên?
Mày không thấy công an vô nó thu sạch mọi thứ của thái Tổ mà cha anh hiên lưu trữ à
 
Thế mày đéo thấy mẹ anh hiên nghĩ gì à?
Tại sao tất cả anh bị bắt đéo có ai bị chụp cả cha lẫn con và đi tù lâu như cha con anh hiên?
Mày không thấy công an vô nó thu sạch mọi thứ của thái Tổ mà cha anh hiên lưu trữ à
Thì sao. Đó là suy nghĩ chủ quan của người trong cuộc thôi có nhìn thấy hết quyền lực lúc đó là của Lê Duẩn đâu.
 
Thì sao. Đó là suy nghĩ chủ quan của người trong cuộc thôi có nhìn thấy hết quyền lực lúc đó là của Lê Duẩn đâu.
Ờ!!! Mày còn ngây thơ lắm
Biết ông huỳnh là thư ký đặc biệt của thái Tổ và tháp tùng thái Tổ sang pháp năm 46
Giai đoạn đó thái Tổ đi khắp nơi liên hệ cầu cứu mọi mối quan hệ ở pháp bất kể tư bản hay cơm sườn
Thậm chí còn ký những thứ lệ thuộc vào pháp chỉ mong nó đừng xâm lược Việt Nam .
Và bà vợ xác nhận huỳnh giữ lại mọi thứ
Những thứ này rơi vào tay Mao Trạch Đông hay bọn cuồng tín cơm sườn thì thái Tổ sẽ bị ảnh hưởng đấy
 
Bạn vừa tải lên file HuangqunNongThiXuan.pdf, gồm 3 trang (trang 53–55) thuộc chương 1 của cuốn 六十年中越關係之見證 (“Sáu mươi năm chứng kiến quan hệ Trung–Việt”).

Nội dung chính của đoạn này xoay quanh hồi ký tình cảm cá nhân của Hoàng Quân (黄群 / Huang Qun?) trong thời gian công tác tại Việt Nam, trước khi chuyển sang phần về phong trào chống hữu năm 1957.

Tóm tắt nội dung
9. 我談戀愛了 — “Tôi đã yêu”
Mối tình thứ nhất: Cô gái Việt Nam tên A Xuân (阿春)

Khi trở lại Hà Nội năm 1954, tác giả đã 22 tuổi. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông sống nhiều năm ở vùng Việt Bắc.

Ông kể rằng từng có cảm tình với vài nữ đồng chí, nhưng vì kỷ luật rất nghiêm nên không dám bộc lộ.

Người đầu tiên thật sự bước vào trái tim ông là một cô gái Việt Nam tên A Xuân (阿春):

Là y tá bên cạnh Ho Chi Minh
Có người nói là con nuôi của Hồ Chủ tịch

Hai người quen nhau từ khoảng 1953–1954 khi tác giả làm phiên dịch trong công tác cải cách ruộng đất. Vì A Xuân thường đi cùng Hồ Chí Minh trong các chuyến thăm nên họ có nhiều dịp gặp nhau.

Sau khi về Hà Nội, họ gặp nhau thường xuyên hơn. A Xuân từng xin địa chỉ và số điện thoại của ông rồi chủ động đến thăm.

Cô tâm sự rằng:

Kỷ luật làm việc bên cạnh Hồ Chủ tịch rất nghiêm
Không thể tùy tiện kết bạn
Không thể đi dạo ngoài phố như người bình thường

Nhưng cô hy vọng có thể thường xuyên gặp tác giả và trở thành bạn thân.

Chia tay vì áp lực chính trị

Dù có tình cảm với A Xuân, tác giả không dám tiến xa hơn vì lo ngại vi phạm kỷ luật.

Không lâu sau, xuất hiện tin đồn về mối quan hệ của họ. Tác giả sợ bị quy kết sai phạm nên chủ động đề nghị:

Nên giảm tiếp xúc.

Từ đó hai người ngừng qua lại.

Nhiều năm sau, ông nghe tin A Xuân qua đời trong một tai nạn xe hơi trên đường về Cao Bằng thăm người thân.

Ông viết rằng mình vô cùng đau lòng và cho tới nay vẫn giữ bức ảnh A Xuân tặng.

Ở trang 54 có ảnh đính kèm với lời đề tặng viết tay bằng tiếng Việt và chữ Hán. Ảnh chụp A Xuân ngồi bên suối ở Việt Bắc, đề ngày 27/2/1954.

Mối tình thứ hai: Nữ sinh trường Trung Hoa tại Hà Nội

Năm 1957, một cô gái khác bước vào cuộc đời tác giả:

Là học sinh của trường Trung Hoa tại Hà Nội
Hoạt bát
Yêu thể thao (bóng rổ, bóng bàn)

Có lẽ cô chú ý đến ông từ chuyến thăm trường của Zhou Enlai vào tháng 11/1956.

Sau đó hai người yêu nhau và thường:

Đi dạo quanh Tây Hồ
Đi trên đường Cổ Ngư (nay là đường Thanh Niên)
Hát nhỏ những bài tình ca như Hồng La Lan, Tử La Lan

Mối tình tan vỡ vì phong trào chống hữu

Quan hệ kéo dài chưa đầy một năm.

Sau đó tác giả bị phê phán trong phong trào Phản hữu (Anti-Rightist Movement, 1957) và bị điều về nước.

Dù ban đầu vẫn giữ liên lạc qua thư, nhưng khi ông bị đưa xuống nông thôn lao động, ông viết thư nói rằng có thể phải gắn bó cả đời với nông thôn và mong cô cân nhắc tương lai của hai người.

Cuối cùng cô gửi thư với câu tiếng Pháp:

Long des yeux, loin du cœur
(nguyên bản chuẩn thường là Loin des yeux, loin du cœur)

Nghĩa là:

Xa mặt thì cách lòng.

Tác giả hiểu rằng đó là lời chia tay. Ông nói đến nay vẫn nhớ câu ấy.

10. 反右運動中受批判,被剝奪領取勳章資格
“Bị phê phán trong phong trào chống hữu, bị tước tư cách nhận huân chương”

Cuối trang 55, tác giả bắt đầu chuyển sang chủ đề chính trị.

Năm 1957:

Trung Quốc phát động phong trào chỉnh phong và chống hữu.
Cơ quan đại diện kinh tế Trung Quốc tại Việt Nam nơi ông làm việc cũng bị ảnh hưởng.

Ông nhớ cơ quan có hai chi bộ đảng:

Một chi bộ gồm đầu bếp, thu mua, lái xe, kế toán, chiếu phim...
Một chi bộ gồm bộ phận phiên dịch và thư ký lãnh đạo

Ông là ủy viên chi bộ, phụ trách công tác tuyên truyền.

Chủ đề nổi bật của 3 trang này
Đời sống tình cảm cá nhân trong môi trường chính trị cực kỳ kiểm soát
Mâu thuẫn giữa tình yêu cá nhân và kỷ luật tổ chức
Quan hệ Trung–Việt trong bối cảnh cách mạng
Sự chuyển từ hồi ức lãng mạn sang bi kịch chính trị của phong trào chống hữu

Đây là đoạn hồi ký khá đặc biệt vì mang tính cá nhân cao, khác với các chương thường tập trung vào ngoại giao và chính trị. Nó cho thấy lịch sử quan hệ Trung–Việt không chỉ là lịch sử giữa nhà nước với nhà nước, mà còn là lịch sử của những con người cụ thể sống trong bối cảnh chính trị rất khắc nghiệt.
 
Ờ!!! Mày còn ngây thơ lắm
Biết ông huỳnh là thư ký đặc biệt của thái Tổ và tháp tùng thái Tổ sang pháp năm 46
Giai đoạn đó thái Tổ đi khắp nơi liên hệ cầu cứu mọi mối quan hệ ở pháp bất kể tư bản hay cơm sườn
Thậm chí còn ký những thứ lệ thuộc vào pháp chỉ mong nó đừng xâm lược Việt Nam .
Và bà vợ xác nhận huỳnh giữ lại mọi thứ
Những thứ này rơi vào tay Mao Trạch Đông hay bọn cuồng tín cơm sườn thì thái Tổ sẽ bị ảnh hưởng đấy
Hẹ hẹ mày còn đéo biết bí mật của chế độ nữa thì mày chỉ thấy được cái vỏ ngoài của Hồ lúc đó thôi con bò =)) Tao mà nói sự thật chắc mày đéo tin đâu :))
Còn thư ký Thái Tổ thì có quyền lực gì thế và Thái Tổ cũng chỉ là bình phong đéo có thực quyền nhé
 
Hẹ hẹ mày còn đéo biết bí mật của chế độ nữa thì mày chỉ thấy được cái vỏ ngoài của Hồ lúc đó thôi con bò =)) Tao mà nói sự thật chắc mày đéo tin đâu :))
Còn thư ký Thái Tổ thì có quyền lực gì thế và Thái Tổ cũng chỉ là bình phong đéo có thực quyền nhé
Sao mày biết thái Tổ không có thực quyền?
Thái Tổ không có thực quyền thì ai có?
 
Sao mày biết thái Tổ không có thực quyền?
Thái Tổ không có thực quyền thì ai có?
Hẹ hẹ chính là những người xung quanh Hồ thời đó đấy con bò. Quyền lực của đảng không phải đến từ cá nhân mà là đến từ tập thể. Mày còn đéo biết cái cơ chế ra quyết định của lãnh đạo đảng thì mày còn đéo biết sự thật đâu con bò :))
 
Hẹ hẹ chính là những người xung quanh Hồ thời đó đấy con bò. Quyền lực của đảng không phải đến từ cá nhân mà là đến từ tập thể. Mày còn đéo biết cái cơ chế ra quyết định của lãnh đạo đảng thì mày còn đéo biết sự thật đâu con bò :))
Thế những người xung quanh Hồ là ai?
Mày phải nói cụ thể chứ.
Và đưa vd ra chẳng hạn
 

Có thể bạn quan tâm

Top