Ăn chơi Trung Quốc nhiều cái nó nghĩ sâu xa thấu đáo thật

PhongCabana

Đẹp trai mà lại có tài
Đọc bài vu vơ trên mạng, thấy thằng 1. phân tích mà tao như được mở mang tầm mắt. Chúng nó nghĩ sâu xa thật, để cho tao suy ngẫm thật kĩ cũng chưa chắc ngộ ra nhiều tới thế, tự cảm thấy ko bằng. Trung Quốc mấy ngàn năm văn minh ko đứt đoạn, đúng là khác bọt.



[ZHIHU] Bạn trai chia tay vì gia đình anh ấy không đồng ý tôi hiến tế bào gốc tạo máu cho anh trai, tôi rất buồn, xin hãy cho tôi lời khuyên


Anh trai tôi gần đây mắc bệnh bạch cầu. Bố tôi 57 tuổi, mẹ tôi 55 tuổi, tuổi tác đã khá cao nên bác sĩ không khuyên hiến vì tế bào không còn đủ độ hoạt tính nữa. Con trai của anh tôi mới 7 tuổi, bác sĩ nói còn quá nhỏ. Vì vậy tôi là người hiến phù hợp nhất. Nhưng gia đình bạn trai lại nghĩ thế này: nhà tôi đem cô con gái sắp lấy chồng ra để hiến, là không công bằng với phía nhà trai, nếu đã không ảnh hưởng gì thì tại sao đứa trẻ không đi hiến mà lại bắt tôi đi hiến. Hơn nữa tại sao không tìm đến ngân hàng tủy xương này nọ. Sau khi biết chuyện này, anh ấy đã chia tay với tôi, chúng tôi đã yêu nhau được 2 năm rồi.

Tôi rất buồn, tôi cho rằng mình cứu anh trai là không chọn sai, tôi không biết suy nghĩ của họ có phải là cái nhìn chung của tất cả người ngoài hay không? Liệu những người bạn trai sau này có vì tôi từng hiến tế bào gốc tạo máu mà ghét bỏ tôi không?

1,
Bạn buồn là vì bạn chưa nhìn thấu đáo vấn đề, bạn nghĩ rằng đây chỉ đơn giản là hiến tủy cho người thân của mình, tại sao anh ta lại không thể chấp nhận được? Vậy thì bạn phải đứng ở lập trường của anh ta để nhìn nhận chuyện này, dưới góc nhìn của người ngoài như chúng tôi, rủi ro khi cưới bạn là rất nhiều:

Thứ nhất là rủi ro di truyền, người có quan hệ huyết thống trực tiếp với bạn bị bệnh bạch cầu thì xác suất bạn và con bạn mắc bệnh này cũng cao hơn người bình thường.

Thứ hai là rủi ro về sức khỏe của chính bạn, thể lực và khả năng miễn dịch của bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng do hiến tủy, theo như tôi biết thì hiến tủy không phải là hoàn toàn không có ảnh hưởng gì. Trong giải NBA có một cầu thủ tên là Andrew Wiggins, tài năng rất mạnh, sự nghiệp thi đấu hầu như không có tiền sử chấn thương, trước khi hiến tủy còn lọt vào đội hình All-Star. Sau đó anh ấy hiến tủy cho bố mình, dù đã nghỉ ngơi dưỡng bệnh hẳn một năm, ở tuổi 28 là độ tuổi vẫn đang trên đỉnh cao phong độ, trạng thái của anh ấy vẫn tụt dốc thấy rõ bằng mắt thường, thể lực và khả năng chống chọi chấn thương đều giảm một bậc. Đến vận động viên chuyên nghiệp đỉnh cao còn không tránh khỏi bị ảnh hưởng, huống chi là người bình thường?

Thứ ba là rủi ro anh trai bạn có thể bị tái phát, một khi anh trai tái phát bệnh, về mặt kinh tế và tinh thần chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bạn và bạn đời của bạn. Một người ngoan ngoãn nghe lời như bạn, lúc đó mang theo chồng bỏ tiền bỏ sức giúp đỡ gia đình gần như là chuyện đương nhiên, chẳng có chỗ cho việc thương lượng.

Thứ tư là rủi ro phải nuôi dưỡng đứa con mồ côi của anh trai, nhìn vào tiếng nói của bạn trong gia đình hiện tại thì một khi anh trai qua đời, cho dù không bắt bạn phải chịu toàn bộ trách nhiệm nuôi dưỡng, đứa cháu trai này xác suất cao cũng sẽ chiếm rất nhiều tâm sức của bạn.

Thứ năm là rủi ro phụng dưỡng bố mẹ bạn, nếu anh trai bạn tái phát bệnh, hai cụ chắc chắn sẽ bán nhà bán cửa để cứu, từ đó dẫn đến không còn tiền tích lũy dưỡng lão. Cho dù anh trai có cứu được đi chăng nữa, nhưng với một cơ thể bệnh tật như anh ấy, việc dưỡng lão cho bố mẹ vẫn là chuyện của một mình bạn. Tương đương với việc quyền lợi không có phần bạn, nhưng trách nhiệm lại do bạn gánh hết.

Nói cách khác, sau khi kết hôn, gia đình của bạn cũng sẽ chiếm phần lớn thời gian và tiền bạc của bạn, người bạn đời của bạn sẽ buộc phải bị bạn kéo lùi lại để đi lấp cái hố sâu của nhà ngoại, mà bố mẹ bạn sẽ mặc định đây là nghĩa vụ mà bạn và chồng bạn phải làm, không bao giờ nghĩ xem những điều này có công bằng với bạn và chồng bạn hay không. Vậy vấn đề là, nếu đổi vị trí cho nhau, nếu người đàn ông mang trên mình những rủi ro như vậy, bạn có chọn kết hôn với anh ấy không?
Cuối cùng quay lại câu hỏi của chủ thớt: “Tôi cứu anh trai có sai không?”. Đương nhiên là không sai. Lựa chọn của bạn không sai. Chúng tôi cũng công nhận bạn là một người trẻ coi trọng tình thân, đồng thời khuyến khích mọi người làm như vậy. Chúng ta không phải là không thể hy sinh bản thân vì gia đình, nhưng phải xem người nhà đối xử với bạn ra sao. Quan điểm của tôi là: "Chỉ những người không nỡ để bạn hy sinh mới xứng đáng để bạn hy sinh", nếu người khác yêu cầu bạn hy sinh, đó không gọi là hy sinh, đó là "tế thần". Bạn khuất phục rồi, họ cũng sẽ không biết ơn sự "hy sinh" của bạn, mà chỉ vui mừng trước "uy quyền" của chính họ.

Trong câu chuyện của nhà bạn, bạn chính là người bị đem ra “hiến tế", người đáng lẽ phải gánh vác trách nhiệm thì hoàn toàn tàng hình, còn người nhận được lợi ích từ việc này cũng không dám giả vờ từ chối, vì sợ bạn nhân cơ hội không hiến nữa. Anh ta thực sự rất muốn sống, cho dù phải đem hôn nhân của bạn ra đổi lấy thêm một phần trăm cơ hội sống sót. Đối mặt với thái độ như vậy, bạn thực sự không chút oán hận hay hối tiếc nào sao? Dù sao thì tôi chắc chắn không làm được rồi. Còn bạn thì sao? Bị mang đi hiến tế mà không tự biết, không có thái độ tự đấu tranh giành quyền lợi cho bản thân.

Bạn trai của bạn chính là e ngại hai điểm này: Nhà bạn xảy ra chuyện, bố mẹ và anh trai bạn không giống như những gia đình khác là che mưa chắn gió cho người con gái, mà là lấy bạn ra làm bia đỡ đạn, dù có ảnh hưởng đến việc đại sự cả đời của bạn cũng không tiếc; bạn lại mơ hồ bị thao túng tâm lý mà không biết. Nếu thật sự kết hôn, sau này hễ nhà bạn có chuyện gì, có phải lại kéo hai vợ chồng ra gánh không? Có phải sẽ phải cống hiến vô điều kiện cho nhà ngoại đến già hay không? Đổi lại là ai thì cũng e ngại? Tình cảnh hiện tại của bạn là vì những nguyên nhân trên mà giá trị hôn nhân của bản thân bị giảm mạnh, trong hoàn cảnh này, người bằng lòng kết hôn với bạn thì chắc chắn bạn lại không ưng mắt. Nếu vẫn tiếp tục để gia đình điều khiển, không nghĩ cách tự cứu lấy mình, vậy tương lai của bạn sẽ rất khó gọi là tương lai. Bởi vì gia đình không hề là chỗ dựa cho bạn, cho nên việc cố gắng hết sức tìm kiếm một người bạn đời có thể nương tựa lẫn nhau là điều rất cần thiết đối với bạn.

Tôi có vài gợi ý để giúp bạn khôi phục giá trị hôn nhân của mình, đồng thời sàng lọc được người bạn đời đáng tin cậy hơn:
  • Bạn phải điều tra rõ nguyên nhân chính khiến anh trai phát bệnh. Tìm hiểu xem môi trường làm việc của anh ấy có sơn, hợp chất hữu cơ bay hơi hoặc các chất gây ung thư khác hay không. Nơi ở, đồ nội thất, xe cộ có vượt chuẩn formaldehyde hay không. Thói quen sinh hoạt có lành mạnh không, có thức khuya không, có thường xuyên ăn đồ nướng hoặc đồ ăn ngoài không. Điều này rất quan trọng, vì có thể giảm bớt lo ngại về yếu tố di truyền. Nếu trong ba phương diện công việc, môi trường sống và thói quen sinh hoạt có ít nhất hai điểm phù hợp, thì bạn có thể thống nhất cách giải thích với gia đình rằng bệnh của anh trai là do các yếu tố bên ngoài, chứ không phải di truyền, nhằm giảm bớt ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân.
  • Hãy chú trọng và chăm sóc sức khỏe của bản thân, chuyện hiến tủy đã xảy ra rồi thì hãy tìm tài liệu, tìm phương pháp, thực hiện nghiêm ngặt để giảm bớt tổn hại cho cơ thể. Đồng thời giữ gìn sức khỏe, có thể để bản thân béo lên một chút, tránh để người khác có ấn tượng không tốt rằng bạn "yếu ớt đến mức gió thổi là bay".
  • Hãy thẳng thắn và nghiêm túc nói chuyện với bố mẹ bạn, lấy chính chuyện chia tay này làm cơ hội để đem tất cả những ảnh hưởng đối với hôn nhân và cuộc đời của bạn ra gây áp lực cho bố mẹ, cùng thảo luận ra một phương án ứng phó cho những rủi ro có thể xảy ra sau này. Ví dụ như nếu bệnh tái phát thì xử lý thế nào, chi phí điều trị tính sao? Giả sử anh trai qua đời thì việc nuôi cháu và chăm sóc cha mẹ sẽ giải quyết ra sao. Mọi việc đều cần chuẩn bị trước, không chuẩn bị thì sẽ thất bại. Một khi phần trách nhiệm mà bạn phải gánh được xác định rõ ràng, rủi ro thực chất cũng đã được thu hẹp. Khi cần thiết, hãy dùng thái độ bình tĩnh nhưng kiên quyết để cho thấy rằng bạn hoàn toàn có thể buông xuôi mọi thứ không quản nữa. Chỉ có như vậy mới có được tiếng nói trong gia đình, tránh việc từng bước mất quyền quyết định dưới áp lực của chữ hiếu.
Làm tốt những điểm trên bạn mới có thể bước đầu nắm giữ được nhịp điệu cuộc sống của chính mình. Phần còn lại là tích cực tìm đối tượng phù hợp và sắp xếp chuyện hôn nhân. Tóm lại, bạn không thể tiếp tục để gia đình sắp đặt mọi thứ. Hãy suy tính nhiều hơn cho cuộc đời của chính mình. Chúc bạn hạnh phúc.

2,
Trên thực tế, bạn trai và gia đình anh ấy chưa chắc đã lo ngại về vấn đề sức khỏe của bạn. Cái họ cân nhắc có thể là việc người có quan hệ huyết thống trực tiếp với bạn bị bệnh bạch cầu, một là liệu có tồn tại rủi ro di truyền tiềm ẩn hay không, hai là trách nhiệm đạo đức trong tương lai rất có khả năng sẽ nghiêng về phía bạn phải gánh vác nhiều hơn, ví dụ như hỗ trợ kinh tế, dưỡng lão cho bố mẹ. Cho nên, lý do họ đưa cho bạn chưa chắc đã là lý do thật sự. Họ thực chất là không muốn vì cưới bạn mà phải gánh vác những rủi ro chưa biết có thể xảy ra. Là một người đứng xem, tôi thấy loại rủi ro này quả thực có tồn tại.

3,
Bạn không sai, nhưng đằng trai cũng không sai. Chẳng nói đâu xa, 3 năm nữa anh trai bạn tái phát bệnh, bố mẹ bạn chắc chắn sẽ dốc hết gia sản để chữa trị. Rồi đến lúc hết sạch tiền, chẳng lẽ lại không bắt con gái con rể bỏ tiền ra cứu mạng sao. Gia đình đằng trai chắc chắn cũng chẳng phải đại phú đại quý gì, tại sao phải bỏ khoản tiền này. Đến lúc đó tiền mất tật mang, còn nếu không bỏ tiền thì bố mẹ bạn chẳng phải sẽ hận chết anh ta sao. Nghiêm trọng hơn là nếu anh trai bạn không chữa khỏi được, đứa trẻ thì bố mẹ bạn chắc chắn phải giữ lại nhưng lại không nuôi nổi, trách nhiệm chẳng phải cũng đổ lên đầu bạn sao, thời buổi này nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu là tiền. Bản thân bạn trước tiên đừng đau lòng vì chuyện này nữa, hãy nghĩ cho tương lai của chính mình đi.

4,
Sự thật còn tàn khốc hơn những gì bạn nghĩ nhiều. Họ không phải định kiến với phẩm chất tốt đẹp sẵn sàng hy sinh vì người thân của bạn, đây thực ra là một điểm cộng, đại diện cho việc bạn là một người tốt trọng tình cảm. Cái họ e ngại là việc người thân trực hệ của bạn xuất hiện căn bệnh hiểm nghèo này, điều này đại diện cho việc liệu bạn có nguy cơ gặp phải vấn đề này hay không, liệu có dẫn đến việc họ cũng phải đối mặt với rủi ro này hay không. Đây chính là vạch giới hạn chí mạng. Nói khó nghe một chút, cái họ định kiến là gen của bạn chứ không phải nhân phẩm của bạn. Nhưng họ cũng biết nói như vậy thì quá tàn nhẫn, hơn nữa tất cả những điều này thực ra không trách bạn được, cho nên mới đổi sang một cách nói khác.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/1962427215099729911
 
Dài quá tóm tắt giúp tao vs
Đọc bài vu vơ trên mạng, thấy thằng 1. phân tích mà tao như được mở mang tầm mắt. Chúng nó nghĩ sâu xa thật, để cho tao suy ngẫm thật kĩ cũng chưa chắc ngộ ra nhiều tới thế, tự cảm thấy ko bằng. Trung Quốc mấy ngàn năm văn minh ko đứt đoạn, đúng là khác bọt.



[ZHIHU] Bạn trai chia tay vì gia đình anh ấy không đồng ý tôi hiến tế bào gốc tạo máu cho anh trai, tôi rất buồn, xin hãy cho tôi lời khuyên


Anh trai tôi gần đây mắc bệnh bạch cầu. Bố tôi 57 tuổi, mẹ tôi 55 tuổi, tuổi tác đã khá cao nên bác sĩ không khuyên hiến vì tế bào không còn đủ độ hoạt tính nữa. Con trai của anh tôi mới 7 tuổi, bác sĩ nói còn quá nhỏ. Vì vậy tôi là người hiến phù hợp nhất. Nhưng gia đình bạn trai lại nghĩ thế này: nhà tôi đem cô con gái sắp lấy chồng ra để hiến, là không công bằng với phía nhà trai, nếu đã không ảnh hưởng gì thì tại sao đứa trẻ không đi hiến mà lại bắt tôi đi hiến. Hơn nữa tại sao không tìm đến ngân hàng tủy xương này nọ. Sau khi biết chuyện này, anh ấy đã chia tay với tôi, chúng tôi đã yêu nhau được 2 năm rồi.

Tôi rất buồn, tôi cho rằng mình cứu anh trai là không chọn sai, tôi không biết suy nghĩ của họ có phải là cái nhìn chung của tất cả người ngoài hay không? Liệu những người bạn trai sau này có vì tôi từng hiến tế bào gốc tạo máu mà ghét bỏ tôi không?

1,
Bạn buồn là vì bạn chưa nhìn thấu đáo vấn đề, bạn nghĩ rằng đây chỉ đơn giản là hiến tủy cho người thân của mình, tại sao anh ta lại không thể chấp nhận được? Vậy thì bạn phải đứng ở lập trường của anh ta để nhìn nhận chuyện này, dưới góc nhìn của người ngoài như chúng tôi, rủi ro khi cưới bạn là rất nhiều:

Thứ nhất là rủi ro di truyền, người có quan hệ huyết thống trực tiếp với bạn bị bệnh bạch cầu thì xác suất bạn và con bạn mắc bệnh này cũng cao hơn người bình thường.

Thứ hai là rủi ro về sức khỏe của chính bạn, thể lực và khả năng miễn dịch của bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng do hiến tủy, theo như tôi biết thì hiến tủy không phải là hoàn toàn không có ảnh hưởng gì. Trong giải NBA có một cầu thủ tên là Andrew Wiggins, tài năng rất mạnh, sự nghiệp thi đấu hầu như không có tiền sử chấn thương, trước khi hiến tủy còn lọt vào đội hình All-Star. Sau đó anh ấy hiến tủy cho bố mình, dù đã nghỉ ngơi dưỡng bệnh hẳn một năm, ở tuổi 28 là độ tuổi vẫn đang trên đỉnh cao phong độ, trạng thái của anh ấy vẫn tụt dốc thấy rõ bằng mắt thường, thể lực và khả năng chống chọi chấn thương đều giảm một bậc. Đến vận động viên chuyên nghiệp đỉnh cao còn không tránh khỏi bị ảnh hưởng, huống chi là người bình thường?

Thứ ba là rủi ro anh trai bạn có thể bị tái phát, một khi anh trai tái phát bệnh, về mặt kinh tế và tinh thần chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bạn và bạn đời của bạn. Một người ngoan ngoãn nghe lời như bạn, lúc đó mang theo chồng bỏ tiền bỏ sức giúp đỡ gia đình gần như là chuyện đương nhiên, chẳng có chỗ cho việc thương lượng.

Thứ tư là rủi ro phải nuôi dưỡng đứa con mồ côi của anh trai, nhìn vào tiếng nói của bạn trong gia đình hiện tại thì một khi anh trai qua đời, cho dù không bắt bạn phải chịu toàn bộ trách nhiệm nuôi dưỡng, đứa cháu trai này xác suất cao cũng sẽ chiếm rất nhiều tâm sức của bạn.

Thứ năm là rủi ro phụng dưỡng bố mẹ bạn, nếu anh trai bạn tái phát bệnh, hai cụ chắc chắn sẽ bán nhà bán cửa để cứu, từ đó dẫn đến không còn tiền tích lũy dưỡng lão. Cho dù anh trai có cứu được đi chăng nữa, nhưng với một cơ thể bệnh tật như anh ấy, việc dưỡng lão cho bố mẹ vẫn là chuyện của một mình bạn. Tương đương với việc quyền lợi không có phần bạn, nhưng trách nhiệm lại do bạn gánh hết.

Nói cách khác, sau khi kết hôn, gia đình của bạn cũng sẽ chiếm phần lớn thời gian và tiền bạc của bạn, người bạn đời của bạn sẽ buộc phải bị bạn kéo lùi lại để đi lấp cái hố sâu của nhà ngoại, mà bố mẹ bạn sẽ mặc định đây là nghĩa vụ mà bạn và chồng bạn phải làm, không bao giờ nghĩ xem những điều này có công bằng với bạn và chồng bạn hay không. Vậy vấn đề là, nếu đổi vị trí cho nhau, nếu người đàn ông mang trên mình những rủi ro như vậy, bạn có chọn kết hôn với anh ấy không?
Cuối cùng quay lại câu hỏi của chủ thớt: “Tôi cứu anh trai có sai không?”. Đương nhiên là không sai. Lựa chọn của bạn không sai. Chúng tôi cũng công nhận bạn là một người trẻ coi trọng tình thân, đồng thời khuyến khích mọi người làm như vậy. Chúng ta không phải là không thể hy sinh bản thân vì gia đình, nhưng phải xem người nhà đối xử với bạn ra sao. Quan điểm của tôi là: "Chỉ những người không nỡ để bạn hy sinh mới xứng đáng để bạn hy sinh", nếu người khác yêu cầu bạn hy sinh, đó không gọi là hy sinh, đó là "tế thần". Bạn khuất phục rồi, họ cũng sẽ không biết ơn sự "hy sinh" của bạn, mà chỉ vui mừng trước "uy quyền" của chính họ.

Trong câu chuyện của nhà bạn, bạn chính là người bị đem ra “hiến tế", người đáng lẽ phải gánh vác trách nhiệm thì hoàn toàn tàng hình, còn người nhận được lợi ích từ việc này cũng không dám giả vờ từ chối, vì sợ bạn nhân cơ hội không hiến nữa. Anh ta thực sự rất muốn sống, cho dù phải đem hôn nhân của bạn ra đổi lấy thêm một phần trăm cơ hội sống sót. Đối mặt với thái độ như vậy, bạn thực sự không chút oán hận hay hối tiếc nào sao? Dù sao thì tôi chắc chắn không làm được rồi. Còn bạn thì sao? Bị mang đi hiến tế mà không tự biết, không có thái độ tự đấu tranh giành quyền lợi cho bản thân.

Bạn trai của bạn chính là e ngại hai điểm này: Nhà bạn xảy ra chuyện, bố mẹ và anh trai bạn không giống như những gia đình khác là che mưa chắn gió cho người con gái, mà là lấy bạn ra làm bia đỡ đạn, dù có ảnh hưởng đến việc đại sự cả đời của bạn cũng không tiếc; bạn lại mơ hồ bị thao túng tâm lý mà không biết. Nếu thật sự kết hôn, sau này hễ nhà bạn có chuyện gì, có phải lại kéo hai vợ chồng ra gánh không? Có phải sẽ phải cống hiến vô điều kiện cho nhà ngoại đến già hay không? Đổi lại là ai thì cũng e ngại? Tình cảnh hiện tại của bạn là vì những nguyên nhân trên mà giá trị hôn nhân của bản thân bị giảm mạnh, trong hoàn cảnh này, người bằng lòng kết hôn với bạn thì chắc chắn bạn lại không ưng mắt. Nếu vẫn tiếp tục để gia đình điều khiển, không nghĩ cách tự cứu lấy mình, vậy tương lai của bạn sẽ rất khó gọi là tương lai. Bởi vì gia đình không hề là chỗ dựa cho bạn, cho nên việc cố gắng hết sức tìm kiếm một người bạn đời có thể nương tựa lẫn nhau là điều rất cần thiết đối với bạn.

Tôi có vài gợi ý để giúp bạn khôi phục giá trị hôn nhân của mình, đồng thời sàng lọc được người bạn đời đáng tin cậy hơn:
  • Bạn phải điều tra rõ nguyên nhân chính khiến anh trai phát bệnh. Tìm hiểu xem môi trường làm việc của anh ấy có sơn, hợp chất hữu cơ bay hơi hoặc các chất gây ung thư khác hay không. Nơi ở, đồ nội thất, xe cộ có vượt chuẩn formaldehyde hay không. Thói quen sinh hoạt có lành mạnh không, có thức khuya không, có thường xuyên ăn đồ nướng hoặc đồ ăn ngoài không. Điều này rất quan trọng, vì có thể giảm bớt lo ngại về yếu tố di truyền. Nếu trong ba phương diện công việc, môi trường sống và thói quen sinh hoạt có ít nhất hai điểm phù hợp, thì bạn có thể thống nhất cách giải thích với gia đình rằng bệnh của anh trai là do các yếu tố bên ngoài, chứ không phải di truyền, nhằm giảm bớt ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân.
  • Hãy chú trọng và chăm sóc sức khỏe của bản thân, chuyện hiến tủy đã xảy ra rồi thì hãy tìm tài liệu, tìm phương pháp, thực hiện nghiêm ngặt để giảm bớt tổn hại cho cơ thể. Đồng thời giữ gìn sức khỏe, có thể để bản thân béo lên một chút, tránh để người khác có ấn tượng không tốt rằng bạn "yếu ớt đến mức gió thổi là bay".
  • Hãy thẳng thắn và nghiêm túc nói chuyện với bố mẹ bạn, lấy chính chuyện chia tay này làm cơ hội để đem tất cả những ảnh hưởng đối với hôn nhân và cuộc đời của bạn ra gây áp lực cho bố mẹ, cùng thảo luận ra một phương án ứng phó cho những rủi ro có thể xảy ra sau này. Ví dụ như nếu bệnh tái phát thì xử lý thế nào, chi phí điều trị tính sao? Giả sử anh trai qua đời thì việc nuôi cháu và chăm sóc cha mẹ sẽ giải quyết ra sao. Mọi việc đều cần chuẩn bị trước, không chuẩn bị thì sẽ thất bại. Một khi phần trách nhiệm mà bạn phải gánh được xác định rõ ràng, rủi ro thực chất cũng đã được thu hẹp. Khi cần thiết, hãy dùng thái độ bình tĩnh nhưng kiên quyết để cho thấy rằng bạn hoàn toàn có thể buông xuôi mọi thứ không quản nữa. Chỉ có như vậy mới có được tiếng nói trong gia đình, tránh việc từng bước mất quyền quyết định dưới áp lực của chữ hiếu.
Làm tốt những điểm trên bạn mới có thể bước đầu nắm giữ được nhịp điệu cuộc sống của chính mình. Phần còn lại là tích cực tìm đối tượng phù hợp và sắp xếp chuyện hôn nhân. Tóm lại, bạn không thể tiếp tục để gia đình sắp đặt mọi thứ. Hãy suy tính nhiều hơn cho cuộc đời của chính mình. Chúc bạn hạnh phúc.

2,
Trên thực tế, bạn trai và gia đình anh ấy chưa chắc đã lo ngại về vấn đề sức khỏe của bạn. Cái họ cân nhắc có thể là việc người có quan hệ huyết thống trực tiếp với bạn bị bệnh bạch cầu, một là liệu có tồn tại rủi ro di truyền tiềm ẩn hay không, hai là trách nhiệm đạo đức trong tương lai rất có khả năng sẽ nghiêng về phía bạn phải gánh vác nhiều hơn, ví dụ như hỗ trợ kinh tế, dưỡng lão cho bố mẹ. Cho nên, lý do họ đưa cho bạn chưa chắc đã là lý do thật sự. Họ thực chất là không muốn vì cưới bạn mà phải gánh vác những rủi ro chưa biết có thể xảy ra. Là một người đứng xem, tôi thấy loại rủi ro này quả thực có tồn tại.

3,
Bạn không sai, nhưng đằng trai cũng không sai. Chẳng nói đâu xa, 3 năm nữa anh trai bạn tái phát bệnh, bố mẹ bạn chắc chắn sẽ dốc hết gia sản để chữa trị. Rồi đến lúc hết sạch tiền, chẳng lẽ lại không bắt con gái con rể bỏ tiền ra cứu mạng sao. Gia đình đằng trai chắc chắn cũng chẳng phải đại phú đại quý gì, tại sao phải bỏ khoản tiền này. Đến lúc đó tiền mất tật mang, còn nếu không bỏ tiền thì bố mẹ bạn chẳng phải sẽ hận chết anh ta sao. Nghiêm trọng hơn là nếu anh trai bạn không chữa khỏi được, đứa trẻ thì bố mẹ bạn chắc chắn phải giữ lại nhưng lại không nuôi nổi, trách nhiệm chẳng phải cũng đổ lên đầu bạn sao, thời buổi này nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu là tiền. Bản thân bạn trước tiên đừng đau lòng vì chuyện này nữa, hãy nghĩ cho tương lai của chính mình đi.

4,
Sự thật còn tàn khốc hơn những gì bạn nghĩ nhiều. Họ không phải định kiến với phẩm chất tốt đẹp sẵn sàng hy sinh vì người thân của bạn, đây thực ra là một điểm cộng, đại diện cho việc bạn là một người tốt trọng tình cảm. Cái họ e ngại là việc người thân trực hệ của bạn xuất hiện căn bệnh hiểm nghèo này, điều này đại diện cho việc liệu bạn có nguy cơ gặp phải vấn đề này hay không, liệu có dẫn đến việc họ cũng phải đối mặt với rủi ro này hay không. Đây chính là vạch giới hạn chí mạng. Nói khó nghe một chút, cái họ định kiến là gen của bạn chứ không phải nhân phẩm của bạn. Nhưng họ cũng biết nói như vậy thì quá tàn nhẫn, hơn nữa tất cả những điều này thực ra không trách bạn được, cho nên mới đổi sang một cách nói khác.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/1962427215099729911
 
Dài quá tóm tắt giúp tao vs
Kêu con grok hay gemini nó tóm tắt cho
Tóm lại con bé này không sai.khi hiến tủy cứu anh trai
Và thằng bạn trai nó cũng không sai khi bỏ con bé này
Và chắc con bé này đang đọc tiểu thuyết mạng hy vọng sau khi hiến tủy cứu anh trai rồi bạn trai bỏ sẽ có tổng tài đẹp trai đến cưới nó và chăm sóc cho nó
Hoặc nó có hệ thống, được trùng sinh hoặc nghe được tiếng lòng của mọi người hoặc một kỳ tích cơ duyên vận may nào đó và nó sẽ dẫm lên thằng bạn trai đã bỏ nó để trở nên giàu có và hạnh phúc
 

Có thể bạn quan tâm

Top