Chữ phò có từ bao giờ ?

Kiloph

Già làng
Vatican-City
Đi tắm biển sớm, được gặp thầy Hoành Phò Lê - người đã đào tạo không biết bao nhiêu học sinh đoạt huy chương Olympic Toán quốc tế từ thời các lớp chuyên Toán, Văn, Lý, Anh tỉnh QNĐN còn đặt ở trường Phan Châu Trinh (tiền thân của trường chuyên Lê Quý Đôn sau này).

Ngay từ thời đó (những năm đầu 1980), học sinh chuyên Toán tỉnh QNĐN mới lớp 11 mà lấy HCV, HCB lớp 12 quốc tế, hoặc là HCB ở năm kỳ thi không có HCV, rồi vào thẳng đại học trong hoặc ngoài nước đã là chuyện... năm một!

Riêng ở thời của tui (tính trước, cùng và sau 1 - 2 lớp), đó là Trần Nam Dũng, Võ Thu Tùng, Nguyễn Văn Hưng, Lâm Tùng Giang... và còn nữa mà tui không nhớ hết.

Tui học lớp Văn Phan Châu Trinh (còn Toán là... môn phụ 🙂, hồi nớ mà có thi Văn quốc tế chắc tui cũng ráng kiếm cái giải... nói dốc!) nên không có giờ nào được học trực tiếp với thầy Lê Hoành Phò.

Nhưng do hay chơi với đám bạn chuyên Toán, Lý..., suốt ngày nghe chúng nó nói về phương trình, ma trận, từ trường... mà được gặp thầy, và bái thầy làm THẦY luôn, vì thầy siêu văn thơ.

Hồi đó tôi vẫn luôn không hiểu vì sao trong đám bạn tôi, bọn Văn rất ghét (và sợ) Toán, mà cái bọn Toán lại rất hay nói chuyện văn thơ. Đến khi gặp THẦY thì tôi hiểu.

Cũng nhờ gã Toán hay văn thơ này nọ như Thanh Tung Le (BS.CKII BV TƯ Huế, chuyên gia sưu tầm Zippo) mà từ hồi cấp 2 - 3, tôi đã được đọc gần như trọn bộ của Kim Dung (Lục Mạch Thần Kiếm, Thiên Long Bát Bộ, Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Đại Hiệp, Cô Gái Đồ Long...), rồi Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Đông Chu Liệt Quốc, Hán Sở Tranh Hùng, Kim Bình Mai... (thuê chỗ nhà sách Đông Kinh, gần đối diện SVĐ Chi Lăng).

Giá như hồi đó tôi được sớm gặp thầy Lê Hoành Phò thì tôi đã giỏi Toán rồi, thêm cái học lớp Văn cũng đi thi nọ kia nữa, thì bọn lớp Toán chít với tui.

Tiếc là lịch sử không cho việc đó xảy ra (vì không phải học sinh giỏi Toán thì làm gì được học với thầy Lê Hoành Phò). Và cái đám lớp Toán ở Phan Châu Trinh hồi nớ vẫn nhiều... pồ hơn tui.

Thậm chí bọn nó còn lấy cái danh lớp chuyên Toán tỉnh để tự vỗ ngực xưng là "lớp chuyên Tán tỉnh" nữa.

Giận bọn nó (chớ không dám giận THẦY) từ hồi đó tới chừ!

Đọc cái tên thằng thợ dạy thấy hài hài,mà tao nghĩ 3-4 chục năm trước chắc chưa có chữ này đâu,thằng Lồn cán bộ chắc đéo nghe ra chữ phó.
 
chữ Phò nó có 02 giả thuyết cơ
- từ tiếng Pháp: Pha-Lang-Sa, chỉ gái mại dâm phục vụ lính Pháp, sau đó rút gọn lại thành chữ ""Pha". Sau đó đọc trại thành chữ Phò
- theo nghĩa Hán - Việt: chữ Phò (trong Phò tá) là 扶, có nghĩa là nâng đỡ, giúp đỡ. Nói chung nó là một từ có ý chỉ đàng hoàng thời điểm ban đầu, nhưng sau đó biến tướng thành mang nghĩa mỉa mai là phục vụ, giúp đỡ đàn ông giải tỏa sinh lý

T thiên về giả thuyết đầu hơn.
 
Hoàng Phò Lê, chắc là kiểu trong cụm từ Phò Lê Diệt Mạc, khẩu hiệu chính tị hồi thế kỷ 16 - 17, thời kỳ Nam - Bắc triều.
 
Phò là từ tiếng lóng phát triển từ sau thập niên 80, đéo liên quan Hán Việt hay tiếng Pháp gì.

Trước phò là đĩ, ca kỹ, kỹ nữ, gái làng chơi… sau phò là cave, gái gọi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top