Phong cách Absurdism

Lời Tâm Sự Của Một Người Đang Chờ Cái Chết Không Đến

Tôi thức dậy lúc 7:13 sáng, như mọi ngày. Đồng hồ báo thức kêu “bíp bíp” với giọng điệu rất nghiêm túc, như thể hôm nay là ngày trọng đại. Tôi tắt nó. Nó kêu lại. Tôi tắt nó lần nữa. Nó kêu lần thứ ba, âm thanh hơi mệt mỏi. Tôi ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào cái màn hình nhỏ đang nhấp nháy số 7:13. Nó không nhảy sang 7:14.

Tôi nghĩ: “Hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng.”

Tôi mặc quần áo, đi ra bếp. Cái bánh mì trong tủ lạnh vẫn còn nguyên từ ba ngày trước. Tôi cắn một miếng. Nó vẫn là bánh mì. Không có gì thay đổi. Tôi thất vọng kinh khủng.

Trên đường đi làm, tôi dừng lại trước một cái hố ga mở toang. Bên trong tối om. Tôi đứng nhìn xuống khoảng chừng mười lăm phút. Một bà cụ đi qua, cũng dừng lại nhìn xuống. Chúng tôi không nói gì với nhau. Sau đó bà cụ nhún vai, bỏ đi. Tôi cũng nhún vai, bỏ đi. Cái hố vẫn ở đó, kiên nhẫn chờ ai đó ngã thật sự.

Công ty tôi hôm nay họp về “tối ưu hóa quy trình”. Sếp tôi – một người đàn ông mặt tròn như cái bánh bao – nói với giọng đầy nhiệt huyết: “Chúng ta phải cắt giảm 7% thời gian vô ích!” Mọi người gật gù. Tôi giơ tay hỏi: “Thế 93% thời gian còn lại thì sao ạ?”

Cả phòng im lặng. Sếp nhìn tôi như thể tôi vừa thú nhận mình là con sâu. Sau đó ông cười lớn: “Cậu hài hước thật đấy!” Và mọi người cười theo. Tiếng cười kéo dài đúng 11 giây, sau đó ai nấy quay về với bảng Excel của mình.

Buổi chiều tôi về nhà sớm. Trên cầu thang, tôi gặp ông hàng xóm đang cố gắng treo một bức tranh ngược. Ông nói: “Tôi treo thế này cho nó mới.” Tôi gật đầu đồng tình. Bức tranh vẽ một con vịt đang khóc. Hay ít nhất tôi nghĩ nó khóc. Có thể nó đang cười. Khó phân biệt.

Vào nhà, tôi ngồi xuống ghế sofa. Ti vi tự bật. Một người dẫn chương trình đang phỏng vấn một nhà khoa học nổi tiếng. Nhà khoa học nói: “Chúng ta đã tìm ra vũ trụ đang giãn nở với tốc độ ngày càng nhanh. Có lẽ một ngày nào đó mọi thứ sẽ xa nhau đến mức không còn ánh sáng nào đến được nữa.”

Người dẫn chương trình gật gù: “Vậy là chúng ta sẽ cô đơn hơn?”

Nhà khoa học cười: “Chúng ta đã cô đơn từ rất lâu rồi.”

Tôi tắt ti vi. Căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng máu chảy trong tai mình. Tiếng “whoosh whoosh” đều đặn, vô nghĩa. Tôi tự hỏi nếu máu ngừng chảy thì có ai để ý không. Chắc là không. Ngay cả máu cũng chỉ đang làm công việc của nó một cách máy móc.

Đêm xuống. Tôi nằm trên giường, mắt mở to. Tôi chờ cái chết. Nó không đến. Nó chưa bao giờ đến đúng hẹn. Có lẽ nó cũng đang kẹt xe, hoặc đang ngồi trong một cuộc họp tối ưu hóa quy trình ở đâu đó.

Tôi thì thầm với trần nhà: “Nếu mai mốt em vẫn không đến, thì anh sẽ tiếp tục chờ. Vì anh không biết làm gì khác.”

Trần nhà không trả lời. Nó chỉ im lặng, trắng toát, vô cảm.

Và tôi ngủ.

Sáng mai, đồng hồ sẽ lại kêu lúc 7:13. Và tôi sẽ lại thức dậy.

Cứ thế.

Vô cùng hợp lý.
 
Lời Tâm Sự Của Một Người Đang Chờ Cái Chết Không Đến

Tôi thức dậy lúc 7:13 sáng, như mọi ngày. Đồng hồ báo thức kêu “bíp bíp” với giọng điệu rất nghiêm túc, như thể hôm nay là ngày trọng đại. Tôi tắt nó. Nó kêu lại. Tôi tắt nó lần nữa. Nó kêu lần thứ ba, âm thanh hơi mệt mỏi. Tôi ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào cái màn hình nhỏ đang nhấp nháy số 7:13. Nó không nhảy sang 7:14.

Tôi nghĩ: “Hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng.”

Tôi mặc quần áo, đi ra bếp. Cái bánh mì trong tủ lạnh vẫn còn nguyên từ ba ngày trước. Tôi cắn một miếng. Nó vẫn là bánh mì. Không có gì thay đổi. Tôi thất vọng kinh khủng.

Trên đường đi làm, tôi dừng lại trước một cái hố ga mở toang. Bên trong tối om. Tôi đứng nhìn xuống khoảng chừng mười lăm phút. Một bà cụ đi qua, cũng dừng lại nhìn xuống. Chúng tôi không nói gì với nhau. Sau đó bà cụ nhún vai, bỏ đi. Tôi cũng nhún vai, bỏ đi. Cái hố vẫn ở đó, kiên nhẫn chờ ai đó ngã thật sự.

Công ty tôi hôm nay họp về “tối ưu hóa quy trình”. Sếp tôi – một người đàn ông mặt tròn như cái bánh bao – nói với giọng đầy nhiệt huyết: “Chúng ta phải cắt giảm 7% thời gian vô ích!” Mọi người gật gù. Tôi giơ tay hỏi: “Thế 93% thời gian còn lại thì sao ạ?”

Cả phòng im lặng. Sếp nhìn tôi như thể tôi vừa thú nhận mình là con sâu. Sau đó ông cười lớn: “Cậu hài hước thật đấy!” Và mọi người cười theo. Tiếng cười kéo dài đúng 11 giây, sau đó ai nấy quay về với bảng Excel của mình.

Buổi chiều tôi về nhà sớm. Trên cầu thang, tôi gặp ông hàng xóm đang cố gắng treo một bức tranh ngược. Ông nói: “Tôi treo thế này cho nó mới.” Tôi gật đầu đồng tình. Bức tranh vẽ một con vịt đang khóc. Hay ít nhất tôi nghĩ nó khóc. Có thể nó đang cười. Khó phân biệt.

Vào nhà, tôi ngồi xuống ghế sofa. Ti vi tự bật. Một người dẫn chương trình đang phỏng vấn một nhà khoa học nổi tiếng. Nhà khoa học nói: “Chúng ta đã tìm ra vũ trụ đang giãn nở với tốc độ ngày càng nhanh. Có lẽ một ngày nào đó mọi thứ sẽ xa nhau đến mức không còn ánh sáng nào đến được nữa.”

Người dẫn chương trình gật gù: “Vậy là chúng ta sẽ cô đơn hơn?”

Nhà khoa học cười: “Chúng ta đã cô đơn từ rất lâu rồi.”

Tôi tắt ti vi. Căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng máu chảy trong tai mình. Tiếng “whoosh whoosh” đều đặn, vô nghĩa. Tôi tự hỏi nếu máu ngừng chảy thì có ai để ý không. Chắc là không. Ngay cả máu cũng chỉ đang làm công việc của nó một cách máy móc.

Đêm xuống. Tôi nằm trên giường, mắt mở to. Tôi chờ cái chết. Nó không đến. Nó chưa bao giờ đến đúng hẹn. Có lẽ nó cũng đang kẹt xe, hoặc đang ngồi trong một cuộc họp tối ưu hóa quy trình ở đâu đó.

Tôi thì thầm với trần nhà: “Nếu mai mốt em vẫn không đến, thì anh sẽ tiếp tục chờ. Vì anh không biết làm gì khác.”

Trần nhà không trả lời. Nó chỉ im lặng, trắng toát, vô cảm.

Và tôi ngủ.

Sáng mai, đồng hồ sẽ lại kêu lúc 7:13. Và tôi sẽ lại thức dậy.

Cứ thế.

Vô cùng hợp lý.
Mày viết hay ai viết vậy zâm? Văn như học của Cà Mu (Camus) hay Sạc (Sartre) mà học chưa tới.
 
Dặn em hạnh phúc cùng gia đình rồi, lại quên...
Anh vẫn như trước đây lạc quan yêu đời... Thế giới ko mâu thuẫn anh bú bia nhiều hơn 🍺 thuốc lá 🚬
 

Có thể bạn quan tâm

Top