Tôi ngồi trên mép giường, quần tụt xuống mắt cá chân như một lá cờ đầu hàng vô điều kiện. Tay phải – tên tôi đặt là Ông Thủ – đang làm việc với vẻ chăm chỉ đáng ngờ của một viên chức nhà nước sắp về hưu. Còn tôi, tên là Không Ai Cả, thì nhìn trần nhà và tự hỏi tại sao vũ trụ lại chọn khoảnh khắc này để im lặng đến thế.
Mọi thứ đều vô nghĩa. Tôi biết. Camus biết. Beckett biết. Nhưng con cặc tôi thì không biết. Nó cứ cứng lên như thể đang tin rằng có một ý nghĩa nào đó ở cuối đường hầm. Tôi vuốt ve nó với sự tận tụy của một người đang cố gắng thuyết phục một con chó chết rằng nó vẫn còn sống.
“Có phải mày đang tìm Chúa không?” tôi thì thầm với nó.
Nó giật giật một cái, như kiểu gật đầu. Đáng thương.
Bên ngoài cửa sổ, một con quạ đậu trên dây điện nhìn tôi chằm chằm. Tôi gật đầu chào nó. Nó không đáp lại. Cũng đúng thôi, vì tôi cũng chẳng phải ai quan trọng. Chỉ là một thằng đàn ông đang thủ dâm giữa trưa thứ Tư, trong căn hộ chung cư nơi hàng xóm bên phải đang cãi nhau vì tiền điện, hàng xóm bên trái đang xem phim khiêu dâm tiếng Hàn với âm lượng 0.5.
Tôi nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mí mắt, tôi thấy toàn bộ lịch sử loài người đang co giật. Adam thủ dâm vì chán Eve. Napoleon thủ dâm trước khi đánh nhau với Nga. Einstein thủ dâm rồi mới nghĩ ra thuyết tương đối. Tất cả đều là những chuyển động vô vọng để lấp khoảng trống giữa “tôi tồn tại” và “tại sao tôi tồn tại”.
Ông Thủ mệt mỏi. Tôi cũng mệt. Nhưng dừng lại lúc này thì giống như thừa nhận rằng cuộc đời này đúng là một trò đùa dở tệ. Nên tôi tiếp tục. Nhịp điệu trở nên máy móc, giống như đang lau sàn nhà mà sàn nhà là chính bản thân mình.
Rồi khoảnh khắc cao trào đến. Không phải khoái cảm. Mà là khoảnh khắc nhận ra: ngay cả khi xuất tinh, tôi vẫn không giải thoát được cái gì cả. Tinh dịch phun ra như một tuyên ngôn ngắn ngủi, sau đó rơi tõm xuống khăn giấy – một mảnh giấy vệ sinh đang chờ sẵn với vẻ mặt thờ ơ của một quan tài.
Tôi nằm ngửa, thở hổn hển. Con quạ ngoài cửa sổ bay đi. Có lẽ nó chán tôi. Hoặc có lẽ nó đi tìm một thằng khác cũng đang làm chuyện tương tự ở tầng trên.
Tôi lau tay. Nhìn trần nhà. Và cười.
Ngày mai. Tuần sau. Mười năm nữa. Có khi đến lúc chết tôi vẫn còn một tay nắm lấy con cặc như thể đó là sợi dây neo cuối cùng của một con tàu đang chìm trên đại dương vô nghĩa.
Tôi kéo quần lên.
“Thôi được,” tôi nói với căn phòng trống. “Lần này coi như chưa tính.”
Rồi tôi bật dậy, đi pha một cốc cà phê. Như thể chưa có gì xảy ra. Như thể mọi thứ đều bình thường.
Vì đúng là vậy.
Cuộc sống chỉ là một chuỗi những lần thủ dâm tinh thần liên tục, và đôi khi, rất hiếm khi, ta cho tay xuống thật.
Mọi thứ đều vô nghĩa. Tôi biết. Camus biết. Beckett biết. Nhưng con cặc tôi thì không biết. Nó cứ cứng lên như thể đang tin rằng có một ý nghĩa nào đó ở cuối đường hầm. Tôi vuốt ve nó với sự tận tụy của một người đang cố gắng thuyết phục một con chó chết rằng nó vẫn còn sống.
“Có phải mày đang tìm Chúa không?” tôi thì thầm với nó.
Nó giật giật một cái, như kiểu gật đầu. Đáng thương.
Bên ngoài cửa sổ, một con quạ đậu trên dây điện nhìn tôi chằm chằm. Tôi gật đầu chào nó. Nó không đáp lại. Cũng đúng thôi, vì tôi cũng chẳng phải ai quan trọng. Chỉ là một thằng đàn ông đang thủ dâm giữa trưa thứ Tư, trong căn hộ chung cư nơi hàng xóm bên phải đang cãi nhau vì tiền điện, hàng xóm bên trái đang xem phim khiêu dâm tiếng Hàn với âm lượng 0.5.
Tôi nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mí mắt, tôi thấy toàn bộ lịch sử loài người đang co giật. Adam thủ dâm vì chán Eve. Napoleon thủ dâm trước khi đánh nhau với Nga. Einstein thủ dâm rồi mới nghĩ ra thuyết tương đối. Tất cả đều là những chuyển động vô vọng để lấp khoảng trống giữa “tôi tồn tại” và “tại sao tôi tồn tại”.
Ông Thủ mệt mỏi. Tôi cũng mệt. Nhưng dừng lại lúc này thì giống như thừa nhận rằng cuộc đời này đúng là một trò đùa dở tệ. Nên tôi tiếp tục. Nhịp điệu trở nên máy móc, giống như đang lau sàn nhà mà sàn nhà là chính bản thân mình.
Rồi khoảnh khắc cao trào đến. Không phải khoái cảm. Mà là khoảnh khắc nhận ra: ngay cả khi xuất tinh, tôi vẫn không giải thoát được cái gì cả. Tinh dịch phun ra như một tuyên ngôn ngắn ngủi, sau đó rơi tõm xuống khăn giấy – một mảnh giấy vệ sinh đang chờ sẵn với vẻ mặt thờ ơ của một quan tài.
Tôi nằm ngửa, thở hổn hển. Con quạ ngoài cửa sổ bay đi. Có lẽ nó chán tôi. Hoặc có lẽ nó đi tìm một thằng khác cũng đang làm chuyện tương tự ở tầng trên.
Tôi lau tay. Nhìn trần nhà. Và cười.
Ngày mai. Tuần sau. Mười năm nữa. Có khi đến lúc chết tôi vẫn còn một tay nắm lấy con cặc như thể đó là sợi dây neo cuối cùng của một con tàu đang chìm trên đại dương vô nghĩa.
Tôi kéo quần lên.
“Thôi được,” tôi nói với căn phòng trống. “Lần này coi như chưa tính.”
Rồi tôi bật dậy, đi pha một cốc cà phê. Như thể chưa có gì xảy ra. Như thể mọi thứ đều bình thường.
Vì đúng là vậy.
Cuộc sống chỉ là một chuỗi những lần thủ dâm tinh thần liên tục, và đôi khi, rất hiếm khi, ta cho tay xuống thật.