Ngay cả sự tưởng tượng cũng cái nhà tù giam cầm tâm trí chúng ta

Damlolol

Già làng
Iran
Khi ta tưởng tượng về nơi nào đó, ta sẽ nhận thấy mình xuất hiện trong một hình hộp không gian bao trùm lên tâm trí, ta gọi đó là thế giới trong tưởng tượng. Dù trí tưởng tượng có phong phú đến đâu, cái thế giới tưởng tượng có rộng lớn đến đâu cũng có giới hạn nhất định.
Não không thể tưởng tượng ra sự vô hạn.

Tôi thấy sự sống khi bắt đầu có ý thức thì chính là lúc nó bước vào con đường khổ đau của cái vũ trụ này. Khi nó nhận ra mình bị ràng buộc bởi vô số định luật, kể cả tâm trí cũng bị giới hạn.
 
Khi ta tưởng tượng về nơi nào đó, ta sẽ nhận thấy mình xuất hiện trong một hình hộp không gian bao trùm lên tâm trí, ta gọi đó là thế giới trong tưởng tượng. Dù trí tưởng tượng có phong phú đến đâu, cái thế giới tưởng tượng có rộng lớn đến đâu cũng có giới hạn nhất định.
Não không thể tưởng tượng ra sự vô hạn.

Tôi thấy sự sống khi bắt đầu có ý thức thì chính là lúc nó bước vào con đường khổ đau của cái vũ trụ này. Khi nó nhận ra mình bị ràng buộc bởi vô số định luật, kể cả tâm trí cũng bị giới hạn.
Do bạn chưa chơi đồ đó bạn ơi

Cái hộp đó để ngăn mày think outside the box, tránh mày biến thành siêu sayyan cấp 3 phá hủy mọi thứ
 
Tôi ở cái giai đoạn không lựa chọn tưởng tượng nữa, mà biết rằng tưởng tượng chỉ là khổ đau. Tôi đứng trước đồng lúa mênh mông với những hạt giống tưởng tượng đang treo trên từng cây lúa, vô số con đường cho tâm trí bước vào, nhưng tôi nhận ra hạt giống sẽ rơi, cây lúa sẽ úa, đồng ruộng sẽ thay mùa. Tâm trí thả vào đó chỉ càng tạo thêm vòng xoáy. Tưởng tượng không còn là nơi trú ẩn, mà trở thành chính nguồn khổ, vì nó hứa hẹn một cái “tôi” liên tục, một câu chuyện không đứt đoạn, trong khi thực tại thì luôn tan rã. Ơ mà tôi có đang tưởng tượng về sự không tưởng tượng không nhỉ
 
Tôi ở cái giai đoạn không lựa chọn tưởng tượng nữa, mà biết rằng tưởng tượng chỉ là khổ đau. Tôi đứng trước đồng lúa mênh mông với những hạt giống tưởng tượng đang treo trên từng cây lúa, vô số con đường cho tâm trí bước vào, nhưng tôi nhận ra hạt giống sẽ rơi, cây lúa sẽ úa, đồng ruộng sẽ thay mùa. Tâm trí thả vào đó chỉ càng tạo thêm vòng xoáy. Tưởng tượng không còn là nơi trú ẩn, mà trở thành chính nguồn khổ, vì nó hứa hẹn một cái “tôi” liên tục, một câu chuyện không đứt đoạn, trong khi thực tại thì luôn tan rã. Ơ mà tôi có đang tưởng tượng về sự không tưởng tượng không nhỉ
Tưởng tượng một con châu chấu đang giao phối vs nhau trên cây lúa đó
 
Sao bạn biết nó vô tri? Chính vì bạn gọi nó vô tri nên một lần nữa bạn đã chui lại vào trong cái nhà tù của bạn.
Nhưng ở tù thì đã làm sao?
Tôi nghĩ hạt lúa có hay không vô tri thì nó cũng không quan tâm gì đến con châu trấu của thằng kia.

Sao ko thích, chứ thích cái mô
Không có vì sao, ko có điểm cuối.
 
Tôi nghĩ hạt lúa có hay không vô tri thì nó cũng không quan tâm gì đến con châu trấu của thằng kia.


Không có vì sao, ko có điểm cuối.
Sao ko có vì sao, ko có điêm cuối vậy

Tôi nghĩ hạt lúa có hay không vô tri thì nó cũng không quan tâm gì đến con châu trấu của thằng kia.


Không có vì sao, ko có điểm cuối.
Trâu trấu đá xe, la hán đẩy xe bò
 

Có thể bạn quan tâm

Top